CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN (B)
Kn 7: 7-11; Tv 90; Dt 4: 12-13; Mc 10: 17-30
Trong những lúc trò chuyện hằng ngày chúng ta thường để cập đến những người "khôn ngoan", và những người này thường đọc và nghiền ngẫm hằng núi sách. Nhưng đọc sách chưa hẵn đã là người khôn ngoan, có lẽ đó chỉ là người hiểu biết thôi. Đối với chúng ta, người khôn ngoan phải là người có thể hướng dẫn mọi người giải quyết được những vấn đề khó khăn trắc trở, để đạt được mục tiêu tốt nhất.
Người Do Thái xưa cũng nghĩ người khôn ngoan là như vậy. Khôn ngoan là hồng ân Chúa ban cho con người để giúp đỡ họ như: Tài trí, dũng lực, cai trị (như Salomon), khiêm nhường, đạo đức, v..v… Trong thánh kinh có đề cập đến khôn ngoan trong các sách: Cách ngôn, Gióp, khôn ngoan. Trước kia sách khôn ngoan viết về vua Salomon; nhưng lại được một triết gia Hy Lạp trình thuật sau thời của ông vài trăm năm. Tất cả các sách trong thánh kinh điều chứa đầy những đề tài về sự khôn ngoan. Như thánh vịnh, sách đệ nhị luật và sách Ngôn sứ.
Trong khi người dân vùng Trung Đông đi tìm sự khôn ngoan thì thánh kinh nhân cách hóa sự khôn ngoan dưới hình ảnh một phụ nữ (tiếng Hy Lạp gọi là Sophia). Trong thánh kinh mô tả sự khôn ngoan phát xuất từ Thiên Chúa, là sự mạc khải của Thiên Chúa qua các tạo vật (Cn 3:19; Tv 19:1). Theo sách khôn ngoan hôm nay diễn tả khôn ngoan như là một sự hướng dẫn cho những ai muốn sống theo đường hướng của Thiên Chúa.
Cũng theo cách nhận định này, tân ước trình bày Chúa Giêsu như một người khôn ngoan, một người thầy, một tư tế. Anh chị em có thấy người thanh niên giàu có kia gọi Chúa giêsu là “Thầy nhân lành” không. Trước đó, thánh Mác-cô cho chúng ta thấy Ngài còn “Vĩ đại hơn cả Salomon“(6,2). Trong kinh sách Do Thái, “sự khôn ngoan lớn tiếng mời gọi chúng ta luôn thấu hiểu lẻ phải và điều ngay chính?”. Trong chương 8 của sách Cách Ngôn (Chúng ta nên đọc toàn bộ chương này) Khôn ngoan mang đến sự sống, ân sũng của Thiên Chúa cho những ai biết gắn kết với đức khôn ngoan. Vì thế; theo bài trích sách khôn ngoan hôm nay; Khôn ngoan là hiền thê của Chúa Giêsu, và hể ai theo Ngài thì cũng chia sẽ được sự khôn ngoan và sự sống vĩnh hằng.
Người thanh niên giàu có kia luôn thành tâm ước muốn có một cuộc sống vĩnh hằng nhưng theo quan niệm của ông ta; cũng như của chúng ta hôm nay; là tiếp tục kéo dài mãi cuộc đời sung túc an toàn hiện nay. Như vây ông ta có thành tâm tìm sự khôn ngoan nơi Chúa Giêsu không? Có sẵn sàng đáp lại lời mời gọi của Chúa Giêsu đổi mới hoàn toàn cuộc sống?. Vì thế, đầu tiên Chúa Giêsu đáp lại bằng một câu hỏi có vẻ lơ là "Sao anh nói tôi là nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa”. Như vậy chúng ta thấy dáng vẽ bề ngoài, của cải, trang sức không ảnh hưởng gì đến Chúa cả nên câu hỏi có vẻ nghi ngờ về sự trung thực tìm kiếm của người giàu có này.
Chúng ta thường hay phán xét người khác qua hình dáng bên ngoài, của cải vật chất, công việc thành đạt của họ. Chúa Giêsu thì không như vậy, Ngài không có tí ấn tượng gì về sự giàu có của người thanh niên nầy. Khác với các tông đồ; vì sự hào nhoáng giàu có; các ông đã mở lối cho người nhà giàu này tiếp cận Chúa. Có lẽ các ông hãnh diện vì có người giàu sang tìm nghe Chúa giảng dạy. Trong khi hướng dẫn người giàu có này, Chúa Giêsu muốn nhân dịp này dạy dỗ thêm cho các môn đệ.
Chúng ta hãy chấp nhận đây là một người nhà giàu sống đạo, giử nghiêm các lề luật thật tốt. Tuy Chúa Giêsu không bị ảnh hưởng gì về dáng vẽ bên ngoài của ông ta, nhưng Ngài đã chấp nhận lời ông ta nói và Ngài nhìn ông ta trong ánh mắt trìu mến và Ngài dạy cho ông ta sự khôn ngoan mới; rằng ông hãy làm nhiều hơn nữa; là bán hết của cải, đem cho người nghèo, nghĩa là từ bỏ sự giàu có của mình “…rồi hãy đến đây theo Ngài”.
Đây là đoạn “phúc âm nói về tiền của” trong tuần này. Có một số bài giảng lại diễn giải rằng Thiên Chúa muốn chúng ta được thịnh vượng sung túc nếu chúng ta có đức tin và biết tha thiết cầu nguyện “may ra” sẽ được Chúa đoái thương ban phát của cải đầy dư. Một số người khác lại cho rằng Thiên Chúa sẽ thương đến những người sống đạo đức tốt và của cải đầy dư chính là bằng chứng Thiên Chúa đã thương họ vì họ đã sống có đạo đức và biết siêng năng cầu nguyện.
Đấng Thầy của chúng ta, Chúa Giêsu, có thái độ đối với người giàu có như trong phúc âm diễn tả quả thật lạ lùng. Vào thời ấy, các môn đệ cũng như dân chúng đều tin rằng người có tiền của là dấu hiệu minh chứng người đó đã sống tốt lành nên được Thiên Chúa thương ban. Còn kẻ nghèo khó là dấu chỉ người đó bị Thiên Chúa quở phạt do sống không đẹp lòng Chúa. Vì thế, tiền của chính là ân huệ của Thiên Chúa ban cho, nếu cho người khác hết đi thì còn bằng chứng nào để cho người khác biết là Thiên Chúa đã thương yêu họ?
Dấu chỉ đích thực về tình yêu Thiên Chúa đối với chúng ta chính là Chúa Giêsu Kitô. Khi người giàu có tặng hết của cải cho người nghèo theo làm môn đệ Chúa Giêsu ông sẽ nhận được trọn vẹn Chúa Giêsu khi cố gắng thực hiện những việc làm như các môn đệ thay đổi cách sống mới để học hỏi sự khôn ngoan của thầy vì Ngài là đấng khôn ngoan. Trong sách cách ngôn, đức khôn ngoan đã lớn tiếng: “…ta gọi các ngươi, hỡi con cái loài người. Hỡi những kẻ ngây thơ, hãy học cho biết điều khôn khéo; hỡi những người ngu xuẩn, hãy học cho biết lẽ phải chăng” (Cn 8:4-5). Trong sự ngu xuẩn, người giàu đã nhận lấy tiền của là của hay hư mất và từ chối Chúa Giêsu là của sống vĩnh hằng.
Phúc âm hôm nay nối tiếp câu chuyện của phúc âm tuần trước trong lúc Chúa gọi các con trẻ lại chúc lành cho chúng và nói với mọi người rằng “Thầy bảo thật anh em: Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa với tâm hồn một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào." (10:15). Sợ rằng mọi người sẽ nghĩ là Chúa nói câu văn chương êm ả cho các trẻ em, nên thánh Mác-cô ngay lập tức tiếp theo câu chuyện người thanh niên giàu có này.
Trong Thánh Kinh, tiền của không là điều xấu. Câu chuyện hôm nay chứng tỏ là một người giàu sang vẫn có thể sống đời sống tốt. Một thách thức đối với chúng ta là: Niềm tin của tôi được đặt vào những gì? Vào sức khỏe chăng? Vào tuổi trẻ? Sức mạnh quân đội? Hay vào giáo hội? hay vào lối sống an tâm tự tại của chúng ta? Không ai muốn được nhắc nhở là của cải có thể thay đổi một cách nhanh chóng. Nhưng tiền của chúng ta chịu khó dành dụm suốt đời có thể cho chúng ta cảm tưởng là chúng ta làm đúng mọi việc trong đời sống. Chúng ta thường tự nhủ “cứ tiếp tục làm việc giỏi đi”. Nhưng chúng ta cũng không thể tìm mua được bảo hiểm sức sống vĩnh hằng nơi Chúa Giêsu cho chúng ta, sức sống mà không quyền lực nào có thể lấy đi được.
Đoạn tiếp theo trong phúc âm thánh Mác-cô nói đến việc Chúa Giêsu huy hoàng tiến vào thành Giê-ru-sa-lem (chương11) đến lúc chịu khổ nạn của Ngài. Vì sao thế? Chẳng lẽ Thiên Chúa không yêu mến Ngài? không thích những lời nói và việc Ngài làm? Không đâu, Thiên Chúa yêu mến Ngài. Nhưng Chúa Giêsu không có của cải nào đẹp hơn là cái chết trên thập giá. Để dạy chúng ta cách Khôn Ngoan về của cải theo phúc âm.
Vậy theo Chúa Giêsu có tốn kém gì không? Có phải chúng ta phải bỏ nhiều thời giờ để giúp người khác không? Việc Chúa Giêsu gọi chúng ta theo Ngài có làm chúng ta mệt mỏi không? Mỗi sáng khi thức dậy, chúng ta có dự định tìm kiếm thêm những gì chúng ta đã có, hay chúng ta thầm đọc một kinh ngắn trong lúc đánh răng rửa mặt không? “Xin Chúa chỉ cho con những điều Chúa muốn con làm ngày hôm nay”.
Trong thánh lễ hôm nay nhiều lần chúng ta nói “Lạy Chúa”. Mỗi lần như thế sẽ thách thức chúng ta rằng. Nếu Thiên Chúa là Chúa chúng ta, thì chúng ta có đổi mới đời sống theo ý Chúa mỗi ngày để được gần Ngài hơn không? Chúng ta có từ bỏ tư tưởng an tâm dựa vào tiền của mà gia đình và bạn hữu đã dạy chúng ta không?
Hôm nay Chúa Giêsu dạy cho chúng ta một sự khôn ngoan thực. Trong khi khôn ngoan của thế gian thúc đẩy chúng ta chiếm lấy “vòng vàng”, thì khôn ngoan thật lại bảo hãy là người từ bỏ tất cả những gì ngăn cản chúng ta theo Chúa. Theo Chúa Giêsu có nghĩa là sống như Ngài, với một tấm lòng rộng mở, tiếp đón những người cần chúng ta giúp đỡ. Không ai được nghĩ rằng mình có tội khi làm quá nhiều việc để giúp gia đình và con cái. Nhưng hôm nay khôn ngoan của phúc âm nhắc nhở chúng ta là nên luôn hướng đến đời sống vĩnh hằng mai sau. Đó là luôn theo Chúa Giêsu và sống theo lối sống của Ngài.
Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP
Kn 7: 7-11; Tv 90; Dt 4: 12-13; Mc 10: 17-30
Trong những lúc trò chuyện hằng ngày chúng ta thường để cập đến những người "khôn ngoan", và những người này thường đọc và nghiền ngẫm hằng núi sách. Nhưng đọc sách chưa hẵn đã là người khôn ngoan, có lẽ đó chỉ là người hiểu biết thôi. Đối với chúng ta, người khôn ngoan phải là người có thể hướng dẫn mọi người giải quyết được những vấn đề khó khăn trắc trở, để đạt được mục tiêu tốt nhất.
Người Do Thái xưa cũng nghĩ người khôn ngoan là như vậy. Khôn ngoan là hồng ân Chúa ban cho con người để giúp đỡ họ như: Tài trí, dũng lực, cai trị (như Salomon), khiêm nhường, đạo đức, v..v… Trong thánh kinh có đề cập đến khôn ngoan trong các sách: Cách ngôn, Gióp, khôn ngoan. Trước kia sách khôn ngoan viết về vua Salomon; nhưng lại được một triết gia Hy Lạp trình thuật sau thời của ông vài trăm năm. Tất cả các sách trong thánh kinh điều chứa đầy những đề tài về sự khôn ngoan. Như thánh vịnh, sách đệ nhị luật và sách Ngôn sứ.
Trong khi người dân vùng Trung Đông đi tìm sự khôn ngoan thì thánh kinh nhân cách hóa sự khôn ngoan dưới hình ảnh một phụ nữ (tiếng Hy Lạp gọi là Sophia). Trong thánh kinh mô tả sự khôn ngoan phát xuất từ Thiên Chúa, là sự mạc khải của Thiên Chúa qua các tạo vật (Cn 3:19; Tv 19:1). Theo sách khôn ngoan hôm nay diễn tả khôn ngoan như là một sự hướng dẫn cho những ai muốn sống theo đường hướng của Thiên Chúa.
Cũng theo cách nhận định này, tân ước trình bày Chúa Giêsu như một người khôn ngoan, một người thầy, một tư tế. Anh chị em có thấy người thanh niên giàu có kia gọi Chúa giêsu là “Thầy nhân lành” không. Trước đó, thánh Mác-cô cho chúng ta thấy Ngài còn “Vĩ đại hơn cả Salomon“(6,2). Trong kinh sách Do Thái, “sự khôn ngoan lớn tiếng mời gọi chúng ta luôn thấu hiểu lẻ phải và điều ngay chính?”. Trong chương 8 của sách Cách Ngôn (Chúng ta nên đọc toàn bộ chương này) Khôn ngoan mang đến sự sống, ân sũng của Thiên Chúa cho những ai biết gắn kết với đức khôn ngoan. Vì thế; theo bài trích sách khôn ngoan hôm nay; Khôn ngoan là hiền thê của Chúa Giêsu, và hể ai theo Ngài thì cũng chia sẽ được sự khôn ngoan và sự sống vĩnh hằng.
Người thanh niên giàu có kia luôn thành tâm ước muốn có một cuộc sống vĩnh hằng nhưng theo quan niệm của ông ta; cũng như của chúng ta hôm nay; là tiếp tục kéo dài mãi cuộc đời sung túc an toàn hiện nay. Như vây ông ta có thành tâm tìm sự khôn ngoan nơi Chúa Giêsu không? Có sẵn sàng đáp lại lời mời gọi của Chúa Giêsu đổi mới hoàn toàn cuộc sống?. Vì thế, đầu tiên Chúa Giêsu đáp lại bằng một câu hỏi có vẻ lơ là "Sao anh nói tôi là nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa”. Như vậy chúng ta thấy dáng vẽ bề ngoài, của cải, trang sức không ảnh hưởng gì đến Chúa cả nên câu hỏi có vẻ nghi ngờ về sự trung thực tìm kiếm của người giàu có này.
Chúng ta thường hay phán xét người khác qua hình dáng bên ngoài, của cải vật chất, công việc thành đạt của họ. Chúa Giêsu thì không như vậy, Ngài không có tí ấn tượng gì về sự giàu có của người thanh niên nầy. Khác với các tông đồ; vì sự hào nhoáng giàu có; các ông đã mở lối cho người nhà giàu này tiếp cận Chúa. Có lẽ các ông hãnh diện vì có người giàu sang tìm nghe Chúa giảng dạy. Trong khi hướng dẫn người giàu có này, Chúa Giêsu muốn nhân dịp này dạy dỗ thêm cho các môn đệ.
Chúng ta hãy chấp nhận đây là một người nhà giàu sống đạo, giử nghiêm các lề luật thật tốt. Tuy Chúa Giêsu không bị ảnh hưởng gì về dáng vẽ bên ngoài của ông ta, nhưng Ngài đã chấp nhận lời ông ta nói và Ngài nhìn ông ta trong ánh mắt trìu mến và Ngài dạy cho ông ta sự khôn ngoan mới; rằng ông hãy làm nhiều hơn nữa; là bán hết của cải, đem cho người nghèo, nghĩa là từ bỏ sự giàu có của mình “…rồi hãy đến đây theo Ngài”.
Đây là đoạn “phúc âm nói về tiền của” trong tuần này. Có một số bài giảng lại diễn giải rằng Thiên Chúa muốn chúng ta được thịnh vượng sung túc nếu chúng ta có đức tin và biết tha thiết cầu nguyện “may ra” sẽ được Chúa đoái thương ban phát của cải đầy dư. Một số người khác lại cho rằng Thiên Chúa sẽ thương đến những người sống đạo đức tốt và của cải đầy dư chính là bằng chứng Thiên Chúa đã thương họ vì họ đã sống có đạo đức và biết siêng năng cầu nguyện.
Đấng Thầy của chúng ta, Chúa Giêsu, có thái độ đối với người giàu có như trong phúc âm diễn tả quả thật lạ lùng. Vào thời ấy, các môn đệ cũng như dân chúng đều tin rằng người có tiền của là dấu hiệu minh chứng người đó đã sống tốt lành nên được Thiên Chúa thương ban. Còn kẻ nghèo khó là dấu chỉ người đó bị Thiên Chúa quở phạt do sống không đẹp lòng Chúa. Vì thế, tiền của chính là ân huệ của Thiên Chúa ban cho, nếu cho người khác hết đi thì còn bằng chứng nào để cho người khác biết là Thiên Chúa đã thương yêu họ?
Dấu chỉ đích thực về tình yêu Thiên Chúa đối với chúng ta chính là Chúa Giêsu Kitô. Khi người giàu có tặng hết của cải cho người nghèo theo làm môn đệ Chúa Giêsu ông sẽ nhận được trọn vẹn Chúa Giêsu khi cố gắng thực hiện những việc làm như các môn đệ thay đổi cách sống mới để học hỏi sự khôn ngoan của thầy vì Ngài là đấng khôn ngoan. Trong sách cách ngôn, đức khôn ngoan đã lớn tiếng: “…ta gọi các ngươi, hỡi con cái loài người. Hỡi những kẻ ngây thơ, hãy học cho biết điều khôn khéo; hỡi những người ngu xuẩn, hãy học cho biết lẽ phải chăng” (Cn 8:4-5). Trong sự ngu xuẩn, người giàu đã nhận lấy tiền của là của hay hư mất và từ chối Chúa Giêsu là của sống vĩnh hằng.
Phúc âm hôm nay nối tiếp câu chuyện của phúc âm tuần trước trong lúc Chúa gọi các con trẻ lại chúc lành cho chúng và nói với mọi người rằng “Thầy bảo thật anh em: Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa với tâm hồn một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào." (10:15). Sợ rằng mọi người sẽ nghĩ là Chúa nói câu văn chương êm ả cho các trẻ em, nên thánh Mác-cô ngay lập tức tiếp theo câu chuyện người thanh niên giàu có này.
Trong Thánh Kinh, tiền của không là điều xấu. Câu chuyện hôm nay chứng tỏ là một người giàu sang vẫn có thể sống đời sống tốt. Một thách thức đối với chúng ta là: Niềm tin của tôi được đặt vào những gì? Vào sức khỏe chăng? Vào tuổi trẻ? Sức mạnh quân đội? Hay vào giáo hội? hay vào lối sống an tâm tự tại của chúng ta? Không ai muốn được nhắc nhở là của cải có thể thay đổi một cách nhanh chóng. Nhưng tiền của chúng ta chịu khó dành dụm suốt đời có thể cho chúng ta cảm tưởng là chúng ta làm đúng mọi việc trong đời sống. Chúng ta thường tự nhủ “cứ tiếp tục làm việc giỏi đi”. Nhưng chúng ta cũng không thể tìm mua được bảo hiểm sức sống vĩnh hằng nơi Chúa Giêsu cho chúng ta, sức sống mà không quyền lực nào có thể lấy đi được.
Đoạn tiếp theo trong phúc âm thánh Mác-cô nói đến việc Chúa Giêsu huy hoàng tiến vào thành Giê-ru-sa-lem (chương11) đến lúc chịu khổ nạn của Ngài. Vì sao thế? Chẳng lẽ Thiên Chúa không yêu mến Ngài? không thích những lời nói và việc Ngài làm? Không đâu, Thiên Chúa yêu mến Ngài. Nhưng Chúa Giêsu không có của cải nào đẹp hơn là cái chết trên thập giá. Để dạy chúng ta cách Khôn Ngoan về của cải theo phúc âm.
Vậy theo Chúa Giêsu có tốn kém gì không? Có phải chúng ta phải bỏ nhiều thời giờ để giúp người khác không? Việc Chúa Giêsu gọi chúng ta theo Ngài có làm chúng ta mệt mỏi không? Mỗi sáng khi thức dậy, chúng ta có dự định tìm kiếm thêm những gì chúng ta đã có, hay chúng ta thầm đọc một kinh ngắn trong lúc đánh răng rửa mặt không? “Xin Chúa chỉ cho con những điều Chúa muốn con làm ngày hôm nay”.
Trong thánh lễ hôm nay nhiều lần chúng ta nói “Lạy Chúa”. Mỗi lần như thế sẽ thách thức chúng ta rằng. Nếu Thiên Chúa là Chúa chúng ta, thì chúng ta có đổi mới đời sống theo ý Chúa mỗi ngày để được gần Ngài hơn không? Chúng ta có từ bỏ tư tưởng an tâm dựa vào tiền của mà gia đình và bạn hữu đã dạy chúng ta không?
Hôm nay Chúa Giêsu dạy cho chúng ta một sự khôn ngoan thực. Trong khi khôn ngoan của thế gian thúc đẩy chúng ta chiếm lấy “vòng vàng”, thì khôn ngoan thật lại bảo hãy là người từ bỏ tất cả những gì ngăn cản chúng ta theo Chúa. Theo Chúa Giêsu có nghĩa là sống như Ngài, với một tấm lòng rộng mở, tiếp đón những người cần chúng ta giúp đỡ. Không ai được nghĩ rằng mình có tội khi làm quá nhiều việc để giúp gia đình và con cái. Nhưng hôm nay khôn ngoan của phúc âm nhắc nhở chúng ta là nên luôn hướng đến đời sống vĩnh hằng mai sau. Đó là luôn theo Chúa Giêsu và sống theo lối sống của Ngài.
Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP