ĐI UỐNG TRÀ NGUỘI

Cường Uyên Minh nhận lệnh đi làm soái ở Trường An, bèn đến cáo từ Thái thái sư.

Thái công nói đùa : “Ông nên uống trà nguội rồi hãy đi”.

Cường không hiểu nổi, nhưng lại sợ người ta thấy mà cười, cho nên không dám tự tiện hỏi.

Sau đó thì đi hỏi các thân hữu hiểu biết cảnh vật địa phương. Thân hữu cười nói : “Con gái Tràng An, bước đi rất ngắn, cho nên khi đi thì tương đối chậm, cho nên Thái công dùng “uống trà nguội” để nói đùa vậy”.

(Hiên Cứ lục)

Suy tư :

Có những câu hỏi mà chúng ta phải trả lời gấp cho người hỏi mình : hỏi đường sá.

Có những câu hỏi mà chúng ta cần phải lờ đi hoặc không nên trả lời : hỏi về đời tư của người khác.

Có những câu hỏi mà chúng ta tuyệt đối không được trả lời khi bị hỏi : chuyện bí mật của người khác khi vì tin tưởng mà họ kể cho chúng ta nghe.

Có những đối tượng hỏi mà chúng ta cần phải tế nhị giải thích : trẻ em.

Có những đối tượng hỏi mà chúng ta cần phải cặn kẻ giải thích : những người thành tâm hỏi để học hỏi.

Có những đối tượng hỏi mà chúng ta có quyền không trả lời hoặc trả lời khác đi để khỏi làm hại tha nhân : những người đã gây ra thù oán...

Trong cuộc sống hàng ngày của người Kitô hữu, có câu hỏi phải nói bằng miệng, có câu hỏi phải “nói” bằng hành động, có câu hỏi phải “nói” bằng tình thương.

Nhưng có một câu hỏi mà chúng ta -những người Kitô hữu- phải trả lời không những bằng lời nói, bằng hành động mà bằng cả tình thương, đó là khi người ta hỏi : “Thiên Chúa của các anh (chị) là ai, ở đâu ?”