Thứ Sáu Tuần Thánh
Sự phản bội của Ađam
Hôm nay thứ Sáu tuần Thánh, Giáo Hội dành nhiều giờ long trọng tưởng niệm mầu nhiệm đau khổ và tử nạn của Chúa Kitô. Nhất là cả cộng đoàn vừa lắng nghe cả một bài ca Thương Khó dài. Và một lý do khác nữa, có lẽ ngày hôm nay mọi miệng lưỡi phải thinh lặng thật lâu và thật sâu để sống lại thời khắc thánh thiện và cao điểm nhất của cả năm phụng vụ. Vì thế thay vì chia sẻ Lời Chúa như thường lệ, tôi muốn đưa anh chị em quay về với nguồn gốc mà từ đó phát sinh tội lỗi để anh chị em cùng tôi thật lòng sám hối chính những tội lỗi của mình. Đó chính là những hình ảnh của sách Sáng Thế:
"Đức Chúa là Thiên Chúa nói: này con người đã trở thành như một kẻ trong chúng ta, biết điều thiện điều ác. Bây giờ đừng để nó giơ tay hái cả trái cây trường sinh mà ăn và được sống mãi "(St 4, 22).
Thưa anh chị em,
Thật đáng tiếc cho Adam, giữa một bên là lời yêu thương nhắn nhủ của Thiên Chúa: " Hết mọi trái cây trong vườn, ngươi cứ ăn. Nhưng trái cây cho biết điều thiện, điều ác, thì ngươi không được ăn. Vì ngày nào ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết " (St 2, 16- 17).. Còn bên kia là lời xảo quyệt mưu mô của tên cám dỗ: "Các ngươi cứ ăn đi, Thiên Chúa cấm vì Người biết ngày nào các ngươi ăn, các ngươi sẽ nên những vị thần biết thiện biết ác. Các ngươi cứ ăn, không chết chóc gì đâu "(St 3, 4- 5). Vậy mà Adam đã đánh đổi chính lời của Thiên Chúa để nghe lời xảo quyệt của kẻ cám dỗ. Cùng với hành động tội lỗi, con người đã đạt mục đích: trở thành một bậc hiểu biết điều lành sự dữ!
Nhưng cái giá phải trả cho sự hiểu biết này quá đắt: Con người mất tất cả và mất cả chính mình. "Được sống mãi" đâu không thấy, chỉ có nỗi nhục nhã, đau khổ, chết chóc là bám lấy con người. Rốt cuộc "biết lành biết dữ" cũng không phải là cái được, nhưng là cái mất. Biết làm chi để rồi nhận ra mình trần trụi. Sự kiêu ngạo đã làm cho con người vong thân nghiệt ngã.
Kinh nghiệm tội lỗi dù đã làm con người khiếp sợ nhưng nó vẫn không thể tự mình đứng vững. Sau mỗi lần phạm tội là mỗi lần đổ vỡ, là ray rứt, là mất mát, nhưng nó vẫn cứ lao vào. Vong thân đẩy con người đi từ nghiệt ngã này đến nghiệt ngã khác.
Giữa lúc bi thương ấy, lời hứa cứu độ: "Ta sẽ đặt hận thù giữa mi và người nữ, giữa dòng dõi mi và dòng dõi Bà. Dòng dõi Bà sẽ đạp đầu mi" (St 7, 14) được thực hiện.
Ngày xưa khi Adam bị đuổi khỏi Eden, cửatrời khép lại, hạnh phúc khép lại. Ngày nay, chính Chúa Kitô đến ôm trọn nỗi khổ đau của con người, chia sớt đến cùng những khắc khoải của con người về lẽ sống. Nhờ Ngài, cửa trời lại mở ra, hạnh phúc mở ra, ơn cứu độ mở ra.
Thưa anh chị em,
Kiêu ngạo của Adam là độc tố giết chết tương quan giữa con người với Thiên Chúa, giữa con người với nhau và với chính mình. Bản chất kiêu ngạo ấy hình như vẫn tồn tại nơi mỗi người. Bởi thế chúng ta hãy khiêm tốn cúi đầu, đấm ngực mình để thống hối. Sau mỗi lần gợi y sám hối, anh chị em dừng lại trong thinh lặng, xin Chúa tha thứ cho ta.
Sự phản bội của Ađam
Hôm nay thứ Sáu tuần Thánh, Giáo Hội dành nhiều giờ long trọng tưởng niệm mầu nhiệm đau khổ và tử nạn của Chúa Kitô. Nhất là cả cộng đoàn vừa lắng nghe cả một bài ca Thương Khó dài. Và một lý do khác nữa, có lẽ ngày hôm nay mọi miệng lưỡi phải thinh lặng thật lâu và thật sâu để sống lại thời khắc thánh thiện và cao điểm nhất của cả năm phụng vụ. Vì thế thay vì chia sẻ Lời Chúa như thường lệ, tôi muốn đưa anh chị em quay về với nguồn gốc mà từ đó phát sinh tội lỗi để anh chị em cùng tôi thật lòng sám hối chính những tội lỗi của mình. Đó chính là những hình ảnh của sách Sáng Thế:
"Đức Chúa là Thiên Chúa nói: này con người đã trở thành như một kẻ trong chúng ta, biết điều thiện điều ác. Bây giờ đừng để nó giơ tay hái cả trái cây trường sinh mà ăn và được sống mãi "(St 4, 22).
Thưa anh chị em,
Thật đáng tiếc cho Adam, giữa một bên là lời yêu thương nhắn nhủ của Thiên Chúa: " Hết mọi trái cây trong vườn, ngươi cứ ăn. Nhưng trái cây cho biết điều thiện, điều ác, thì ngươi không được ăn. Vì ngày nào ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết " (St 2, 16- 17).. Còn bên kia là lời xảo quyệt mưu mô của tên cám dỗ: "Các ngươi cứ ăn đi, Thiên Chúa cấm vì Người biết ngày nào các ngươi ăn, các ngươi sẽ nên những vị thần biết thiện biết ác. Các ngươi cứ ăn, không chết chóc gì đâu "(St 3, 4- 5). Vậy mà Adam đã đánh đổi chính lời của Thiên Chúa để nghe lời xảo quyệt của kẻ cám dỗ. Cùng với hành động tội lỗi, con người đã đạt mục đích: trở thành một bậc hiểu biết điều lành sự dữ!
Nhưng cái giá phải trả cho sự hiểu biết này quá đắt: Con người mất tất cả và mất cả chính mình. "Được sống mãi" đâu không thấy, chỉ có nỗi nhục nhã, đau khổ, chết chóc là bám lấy con người. Rốt cuộc "biết lành biết dữ" cũng không phải là cái được, nhưng là cái mất. Biết làm chi để rồi nhận ra mình trần trụi. Sự kiêu ngạo đã làm cho con người vong thân nghiệt ngã.
Kinh nghiệm tội lỗi dù đã làm con người khiếp sợ nhưng nó vẫn không thể tự mình đứng vững. Sau mỗi lần phạm tội là mỗi lần đổ vỡ, là ray rứt, là mất mát, nhưng nó vẫn cứ lao vào. Vong thân đẩy con người đi từ nghiệt ngã này đến nghiệt ngã khác.
Giữa lúc bi thương ấy, lời hứa cứu độ: "Ta sẽ đặt hận thù giữa mi và người nữ, giữa dòng dõi mi và dòng dõi Bà. Dòng dõi Bà sẽ đạp đầu mi" (St 7, 14) được thực hiện.
Ngày xưa khi Adam bị đuổi khỏi Eden, cửatrời khép lại, hạnh phúc khép lại. Ngày nay, chính Chúa Kitô đến ôm trọn nỗi khổ đau của con người, chia sớt đến cùng những khắc khoải của con người về lẽ sống. Nhờ Ngài, cửa trời lại mở ra, hạnh phúc mở ra, ơn cứu độ mở ra.
Thưa anh chị em,
Kiêu ngạo của Adam là độc tố giết chết tương quan giữa con người với Thiên Chúa, giữa con người với nhau và với chính mình. Bản chất kiêu ngạo ấy hình như vẫn tồn tại nơi mỗi người. Bởi thế chúng ta hãy khiêm tốn cúi đầu, đấm ngực mình để thống hối. Sau mỗi lần gợi y sám hối, anh chị em dừng lại trong thinh lặng, xin Chúa tha thứ cho ta.
- Phải chăng vì kiêu ngạo, chúng ta chưa tha thứ cho nhau?
- Phải chăng vì kiêu ngạo, chúng ta không nói đư ợc lời xin lỗi nhau?
- Phải chăng vì kiêu ngạo, chúng ta không đón nhận lời góp ý của anh chị em?
- Phải chăng vì kiêu ngạo,chúng ta không vui khi thấy người khác hơn mình, hay ngược lại, vui vì nghĩ rằng mình hơn người khác.
- Và phải chăng, vì kiêu ngạo, chúng ta luôn phàn nàn, chê trách, bàn tán về những thiếu sót của anh chị em?