Ars, nước Pháp (Zenit.org) – Tổng giám mục Vienna (Áo) thúc giục các linh mục hãy cầu nguyện sốt sắng và giúp cho mọi người có thể đối thoại với Chúa bằng cách mở rộng cửa các nhà thờ cho những người muốn vào để tỏ lòng tôn kính.
Hồng y Christoph Schönborn khẳng định điều đó trong bài giảng tĩnh tâm cho các linh mục tại Ars, giáo xứ Thánh Gioan Vianney đã phục vụ, trong bối cảnh Năm Linh mục và dịp kỷ niệm 150 năm ngày thánh nhân qua đời.
Cuộc tĩnh tâm kéo dài 7 ngày sẽ chấm dứt vào Chủa nhật 4 tháng 10 này đã quy tụ đông đảo các linh mục đến từ khắp nơi trên thế giới, với khoảng 1200 linh mục thuộc 50 quốc gia.
Trong buổi suy niệm hôm thư Tư, với đề tài “Cầu nguyện và sự Chiến đấu Tâm linh” đức hồng y nói rằng “cuộc chiến đấu bằng lời cầu nguyện” là trận chiến tốt đẹp nhất.
Một phần của cuộc chiến này bao gồm “vấn đề nơi chỗ để cầu nguyện.”
Ngài nhắc lại tấm gương của thánh Gioan Vianney đã dậy bảo các giáo dân chăm chú nhìn vào nhà tạm đặt Thánh Thể để cầu nguyện, nói rằng: “Chúa đang ở đó, Chúa đang hiện diện ở đó!”
Đây là một “lời mời gọi liên lỉ chúng ta hãy lợi dụng điều đó.”
Tuy nhiên, ngài cho biết rằng “ở nước Áo, chúng tôi tranh đấu không ngừng để giữ cho các thánh đường được mở rộng cửa, để cho các tín hữu và những người nào muốn vào có thể vào được, bởi vì thật là một vết thương nặng nề gây cho Thánh Thể của Đức Kitô nếu các nhà thờ cứ khép chặt mọi cánh cửa.”
Lòng sùng kính
Hồng y Schönborn thúc giục: “Hãy làm mọi cách có thể được, và cả những gì không thể được, để cho tín hữu và những người tìm Chúa – đó là những người Chúa đang chờ đợi – được đến với Chúa Giêsu trong phép Thánh Thể: Xin đừng đóng cửa các nhà thờ của quý cha.”
Ngài nhận xét rằng có nhiều người không còn đi lễ nữa, nhưng sẽ bước chân vào một thánh đường nếu như thánh đường đó mở cửa.
Họ có thể đến thắp một ngọn nến, hoặc một bà ngoại muốn bước vào cùng lũ cháu để bày tỏ chút lòng tôn kính sùng mộ.
Đối với những người ấy, đức hồng y cổ vũ: “Hãy để cửa nhà thờ của chúng ta rộng mở!”
Ngài cũng khẳng định lợi ích của giáo dân khi thấy được các vị linh mục của mình “đang quỳ cầu nguyện trước nhà tạm.”
Hồng y Schönborn chia sẻ một kỷ niệm thời thơ ấu với các linh mục đang tham dự khóa tĩnh tâm: “Tại Vorarlberg [nước Áo] vào buổi chiều luôn luôn có một ngọn đèn thắp sáng trong nhà thờ: Đó là dấu hiệu có linh mục giáo xứ đang cầu nguyện nơi đó. Kỷ niệm đó đã in sâu trong trí nhớ của tôi.”
Ngài kết luận: “Cuộc chiến bằng lời cầu nguyện quả thực là cuộc chiến của đời chúng ta.”
Hồng y Christoph Schönborn khẳng định điều đó trong bài giảng tĩnh tâm cho các linh mục tại Ars, giáo xứ Thánh Gioan Vianney đã phục vụ, trong bối cảnh Năm Linh mục và dịp kỷ niệm 150 năm ngày thánh nhân qua đời.
Cuộc tĩnh tâm kéo dài 7 ngày sẽ chấm dứt vào Chủa nhật 4 tháng 10 này đã quy tụ đông đảo các linh mục đến từ khắp nơi trên thế giới, với khoảng 1200 linh mục thuộc 50 quốc gia.
Trong buổi suy niệm hôm thư Tư, với đề tài “Cầu nguyện và sự Chiến đấu Tâm linh” đức hồng y nói rằng “cuộc chiến đấu bằng lời cầu nguyện” là trận chiến tốt đẹp nhất.
Một phần của cuộc chiến này bao gồm “vấn đề nơi chỗ để cầu nguyện.”
Ngài nhắc lại tấm gương của thánh Gioan Vianney đã dậy bảo các giáo dân chăm chú nhìn vào nhà tạm đặt Thánh Thể để cầu nguyện, nói rằng: “Chúa đang ở đó, Chúa đang hiện diện ở đó!”
Đây là một “lời mời gọi liên lỉ chúng ta hãy lợi dụng điều đó.”
Tuy nhiên, ngài cho biết rằng “ở nước Áo, chúng tôi tranh đấu không ngừng để giữ cho các thánh đường được mở rộng cửa, để cho các tín hữu và những người nào muốn vào có thể vào được, bởi vì thật là một vết thương nặng nề gây cho Thánh Thể của Đức Kitô nếu các nhà thờ cứ khép chặt mọi cánh cửa.”
Lòng sùng kính
Hồng y Schönborn thúc giục: “Hãy làm mọi cách có thể được, và cả những gì không thể được, để cho tín hữu và những người tìm Chúa – đó là những người Chúa đang chờ đợi – được đến với Chúa Giêsu trong phép Thánh Thể: Xin đừng đóng cửa các nhà thờ của quý cha.”
Ngài nhận xét rằng có nhiều người không còn đi lễ nữa, nhưng sẽ bước chân vào một thánh đường nếu như thánh đường đó mở cửa.
Họ có thể đến thắp một ngọn nến, hoặc một bà ngoại muốn bước vào cùng lũ cháu để bày tỏ chút lòng tôn kính sùng mộ.
Đối với những người ấy, đức hồng y cổ vũ: “Hãy để cửa nhà thờ của chúng ta rộng mở!”
Ngài cũng khẳng định lợi ích của giáo dân khi thấy được các vị linh mục của mình “đang quỳ cầu nguyện trước nhà tạm.”
Hồng y Schönborn chia sẻ một kỷ niệm thời thơ ấu với các linh mục đang tham dự khóa tĩnh tâm: “Tại Vorarlberg [nước Áo] vào buổi chiều luôn luôn có một ngọn đèn thắp sáng trong nhà thờ: Đó là dấu hiệu có linh mục giáo xứ đang cầu nguyện nơi đó. Kỷ niệm đó đã in sâu trong trí nhớ của tôi.”
Ngài kết luận: “Cuộc chiến bằng lời cầu nguyện quả thực là cuộc chiến của đời chúng ta.”