Chúa Nhật XXVI Thường Niên – Năm B (Numbers 11: 25-29; Psalm 19; James 5: 1-6; Mark 9: 38-43, 45, 47-48)
Sức mạnh thần khí không phải để tích trữ mà phải để được chia sẻ, thật không may sở hữu và ước muốn có quyền lực vượt lên trên người khác vô hiệu hóa biết bao nhiêu công việc mà Thiên Chúa mong muốn thực hiện để bảo vệ chúng ta.
Điều này thực ra không có gì mới đối với việc đọc từ Sách Dân Số chứng minh rằng dân của Thiên Chúa đã vật lộn với xu hướng rất người này từ lúc bắt đầu cuộc hành trình của họ. Mô-sê dự định giao phó quyền lực cho 70 vị kỳ mục – công việc và số người đã thực hiện vai trò của các tiên tri đơn độc không thể quản lý. Thiên Chúa đã phân chia một số quyền lực tinh thần của Mô-sê cho những người khác làm tiên tri – nhưng chỉ một thời gian ngắn. Đây là chỗ mà câu chuyện gây thú vị - có hai người không hiện diện khi sức mạnh được ban phát mà vẫn còn ở trong lều, khẳng định rằng luôn có một vài người không bao giờ nhận được lời và xuất hiện giờ. Nhưng dù sao họ tiên tri thậm chí khi trở lại lều để tinh thần mình được thư giãn nghỉ ngơi.
Có những người tỏ ra khiếp sợ - những người ham mê quyền lực luôn ở cùng chúng ta – và họ yêu cầu Mô-sê ngăn chặn hai người này. Cuối cùng, hai tiên tri lạc lối đã không theo thành kinh và không thuộc thành phần của nhóm. Nhưng Mô-sê thoải mái an lạc và khiển trách họ vì cho rằng ghen tuông và hạn chế. Những lời sâu sắc của ông cho thấy sự phê bình và suy tư: có quan trọng lắm không khi tất cả dân Chúa đều là những tiên tri và tất cả họ đều có thần khí của Thiên Chúa? Điều này đã được hướng dẫn hoàn toàn của lịch sử cứu rỗi. Thần khí được ban cho vào ngày Lễ Ngũ Tuần (Pentecost – the Jewish harvest festival on the fiftieth day after second day of Passover) dựa trên những ai hiện diện và trong cộng đồng những tín đồ trọn vẹn. Không ai sở hữu và điều khiển thần khí nhưng rao truyền một cách tự do cho tất cả tâm hồn và tâm trí của những ai rộng mở và sẵn sàng. Khi chúng ta kiềm chế thần khí đó là sự thiệt hại của chính chúng ta.
Thánh Gia-cô-bê đã có những lời gay gắt đối với những người giàu có, nhưng đọc thật kỹ mới khám phá ra rằng ông nguyền rủa chống đối tham nhũng, bất công và vô cảm chứ không phải sự giàu có tự nó. Mục tiêu lời buộc tội của ông là những ai tự mình làm giàu trên phí tổn của những người khác. Thông thường những người ở tận cùng của trật tự xã hội phải gánh chịu mọi bất công – công nhân bị lấy đi bằng cách bị lừa gạt cạn kiệt lương bổng chính đáng của họ. Có lẽ với một chút lạc quan, Gia-cô-bê chỉ ra rằng trong sự thử thách đến và phán quyết sự phú quí và sở hữu của họ dựa trên vô giá trị - trong thực tế nó được sử dụng như một bằng chứng trong sự tham nhũng và bất công của họ.
Tất cả điều này có một liên minh kỳ quái đối với nó trong ánh sáng của những thử thách kinh tế chúng ta đang gặp phải: những đề án Ponzi, những khế ước rác rưởi, những thực tiễn kinh doanh bất cẩn và không trung thực và những phụ trội khổng lồ cho các thủ phạm. Tất cả nó giáng xuống những đổ vỡ - nhựng thật đáng tiếc – những thường dân là những người bị ảnh hưởng nhiều nhất. Sự giàu có luôn phải được sử dụng một cách khôn ngoan, trung thực và công bằng, dù là do cá nhân, công ty hay chính phủ.
Cùng loại quyền sở hữu và mong muốn để điều khiển mà chúng ta thấy sự phân bố thần khí trong Sách Dân Số là điều hiển nhiên trong đoạn trích từ Tin Mừng của Thánh Mac-cô. Một số môn đệ của Chúa Giê-su người mà không phải là một trong nhóm họ đang diệt trừ ma quỷ mệnh danh Chúa Giê-su. Họ cố ngăn chặn người này – cuối cùng ông ta không có thẩm quyền và không thuộc thẩm quyền của họ. Nhưng cũng như trường hợp của Mô-sê, Chúa Giê-su bình thản và thờ ơ. Tại sao lại ngăn cản ông ta? Ông ta làm tốt đấy chứ, phải không? Ông ta phải ở trong một số phương thức được truyền cảm hứng bởi ta và ông ta sẽ không quay lại và làm điều ác. Để lại mình ông ta – nếu ông ta không chống lại chúng ta rồi ông ta sẽ vì chúng ta. Hành động đơn giản nhất của thiện tâm và nhân hậu, được thực hiện với lòng từ bi là một hành vi cử chỉ giống Thiên Chúa.
Thuộc về Chúa Ki-tô được xác định bởi những gì chúng ta nghĩ, nói và làm và thực hiện chứ không phải như nhóm, tổ chức mà chúng ta phụ thuộc.Người ta không phải chạy một hướng chướng ngại vật để tiếp cận Chúa Trời. Đặt vô số những điều kiện trước họ gây cho họ vấp ngã về mặt đạo đức đánh mất trái tim là điều gì đó rút ra sự nổi giận của Chúa Giê-su. Chúng ta tiếp tục những căn cứ yếu ớt khi chúng ta cố hạn chế và định rõ ai là người thuộc về Chúa Ki-tô. Chúa Giê-su Ki-tô sẽ tự Người bộc lộ bằng tất cả những phương thức khác nhau và dân chúng sẽ đón nhận Người theo sự hiểu biết đặc trưng của riêng mình. Chúng ta cần phải tôn kính điều này.
(Nguồn: Regis College – The School of Theology)
Sức mạnh thần khí không phải để tích trữ mà phải để được chia sẻ, thật không may sở hữu và ước muốn có quyền lực vượt lên trên người khác vô hiệu hóa biết bao nhiêu công việc mà Thiên Chúa mong muốn thực hiện để bảo vệ chúng ta.
Điều này thực ra không có gì mới đối với việc đọc từ Sách Dân Số chứng minh rằng dân của Thiên Chúa đã vật lộn với xu hướng rất người này từ lúc bắt đầu cuộc hành trình của họ. Mô-sê dự định giao phó quyền lực cho 70 vị kỳ mục – công việc và số người đã thực hiện vai trò của các tiên tri đơn độc không thể quản lý. Thiên Chúa đã phân chia một số quyền lực tinh thần của Mô-sê cho những người khác làm tiên tri – nhưng chỉ một thời gian ngắn. Đây là chỗ mà câu chuyện gây thú vị - có hai người không hiện diện khi sức mạnh được ban phát mà vẫn còn ở trong lều, khẳng định rằng luôn có một vài người không bao giờ nhận được lời và xuất hiện giờ. Nhưng dù sao họ tiên tri thậm chí khi trở lại lều để tinh thần mình được thư giãn nghỉ ngơi.
Có những người tỏ ra khiếp sợ - những người ham mê quyền lực luôn ở cùng chúng ta – và họ yêu cầu Mô-sê ngăn chặn hai người này. Cuối cùng, hai tiên tri lạc lối đã không theo thành kinh và không thuộc thành phần của nhóm. Nhưng Mô-sê thoải mái an lạc và khiển trách họ vì cho rằng ghen tuông và hạn chế. Những lời sâu sắc của ông cho thấy sự phê bình và suy tư: có quan trọng lắm không khi tất cả dân Chúa đều là những tiên tri và tất cả họ đều có thần khí của Thiên Chúa? Điều này đã được hướng dẫn hoàn toàn của lịch sử cứu rỗi. Thần khí được ban cho vào ngày Lễ Ngũ Tuần (Pentecost – the Jewish harvest festival on the fiftieth day after second day of Passover) dựa trên những ai hiện diện và trong cộng đồng những tín đồ trọn vẹn. Không ai sở hữu và điều khiển thần khí nhưng rao truyền một cách tự do cho tất cả tâm hồn và tâm trí của những ai rộng mở và sẵn sàng. Khi chúng ta kiềm chế thần khí đó là sự thiệt hại của chính chúng ta.
Thánh Gia-cô-bê đã có những lời gay gắt đối với những người giàu có, nhưng đọc thật kỹ mới khám phá ra rằng ông nguyền rủa chống đối tham nhũng, bất công và vô cảm chứ không phải sự giàu có tự nó. Mục tiêu lời buộc tội của ông là những ai tự mình làm giàu trên phí tổn của những người khác. Thông thường những người ở tận cùng của trật tự xã hội phải gánh chịu mọi bất công – công nhân bị lấy đi bằng cách bị lừa gạt cạn kiệt lương bổng chính đáng của họ. Có lẽ với một chút lạc quan, Gia-cô-bê chỉ ra rằng trong sự thử thách đến và phán quyết sự phú quí và sở hữu của họ dựa trên vô giá trị - trong thực tế nó được sử dụng như một bằng chứng trong sự tham nhũng và bất công của họ.
Tất cả điều này có một liên minh kỳ quái đối với nó trong ánh sáng của những thử thách kinh tế chúng ta đang gặp phải: những đề án Ponzi, những khế ước rác rưởi, những thực tiễn kinh doanh bất cẩn và không trung thực và những phụ trội khổng lồ cho các thủ phạm. Tất cả nó giáng xuống những đổ vỡ - nhựng thật đáng tiếc – những thường dân là những người bị ảnh hưởng nhiều nhất. Sự giàu có luôn phải được sử dụng một cách khôn ngoan, trung thực và công bằng, dù là do cá nhân, công ty hay chính phủ.
Cùng loại quyền sở hữu và mong muốn để điều khiển mà chúng ta thấy sự phân bố thần khí trong Sách Dân Số là điều hiển nhiên trong đoạn trích từ Tin Mừng của Thánh Mac-cô. Một số môn đệ của Chúa Giê-su người mà không phải là một trong nhóm họ đang diệt trừ ma quỷ mệnh danh Chúa Giê-su. Họ cố ngăn chặn người này – cuối cùng ông ta không có thẩm quyền và không thuộc thẩm quyền của họ. Nhưng cũng như trường hợp của Mô-sê, Chúa Giê-su bình thản và thờ ơ. Tại sao lại ngăn cản ông ta? Ông ta làm tốt đấy chứ, phải không? Ông ta phải ở trong một số phương thức được truyền cảm hứng bởi ta và ông ta sẽ không quay lại và làm điều ác. Để lại mình ông ta – nếu ông ta không chống lại chúng ta rồi ông ta sẽ vì chúng ta. Hành động đơn giản nhất của thiện tâm và nhân hậu, được thực hiện với lòng từ bi là một hành vi cử chỉ giống Thiên Chúa.
Thuộc về Chúa Ki-tô được xác định bởi những gì chúng ta nghĩ, nói và làm và thực hiện chứ không phải như nhóm, tổ chức mà chúng ta phụ thuộc.Người ta không phải chạy một hướng chướng ngại vật để tiếp cận Chúa Trời. Đặt vô số những điều kiện trước họ gây cho họ vấp ngã về mặt đạo đức đánh mất trái tim là điều gì đó rút ra sự nổi giận của Chúa Giê-su. Chúng ta tiếp tục những căn cứ yếu ớt khi chúng ta cố hạn chế và định rõ ai là người thuộc về Chúa Ki-tô. Chúa Giê-su Ki-tô sẽ tự Người bộc lộ bằng tất cả những phương thức khác nhau và dân chúng sẽ đón nhận Người theo sự hiểu biết đặc trưng của riêng mình. Chúng ta cần phải tôn kính điều này.
(Nguồn: Regis College – The School of Theology)