CHÚA NHẬT 25 THƯỜNG NIÊN (B)
Is 50: 5-9a; Tv 59; Gc 2: 14-18; Mc 8: 27-35
Qua bài phúc âm hôm nay, thánh Mác-cô đã không để các môn đệ ngơi nghỉ?. Chúa Giêsu vừa dạy các ông về những sự đau khổ Ngài sắp phải chịu là sự chết và sự sống lại. Thánh Mác-cô cho chúng ta biết là các môn đệ không hiểu điều Chúa Giêsu dạy các ông. Các ông như muốn đổi đề tài, và có lẽ chúng ta cũng muốn làm như vậy.
Sau khi đến Ca-phác-na-um Chúa Giêsu hỏi các ông bàn tán điều gì trên đường đi. Các ông lặng thinh và sau đó thưa với Chúa Giêsu rằng các ông bàn nhau xem ai là người lớn nhất. Những lời bàn cãi đó bộc lộ ra những tham vọng của các ông. Có lẽ các môn đệ không hiểu gì về những điều Chúa Giêsu nói về sự ruồng bỏ, sự đau khổ, và sự chết của Ngài. Đáng lẽ các ông bàn luận với nhau về ý nghĩa của sự đau khổ, sự chết, và sự sống lại từ cõi chết của Thầy, hay về việc các ông sẽ làm gì nếu Thầy các ông bị ngược đãi, thế mà các ông lại bàn với nhau về tương lai của các ông. Chẳng lẽ các ông thờ ơ đối những điều Chúa Giêsu vừa nói sao? Điều gì đã làm các ông nghĩ đến tương lai sẽ ra sao khi theo Chúa? Chắc không thể là được ngồi trên ngai quyền lực rồi!.
Thánh Mác-cô không nói lời nhẹ nhàng che chở các môn đệ. Thánh Mác-cô mô tả các ông đúng sự thật. Các môn đệ và người cùng theo các ông đều mong đợi đấng Mê-sia, đến lật đổ kẻ thù và lập lại một dân tộc Israel hùng mạnh như trước kia. Tuần vừa qua chúng ta nghe thánh Phê-rô nói Chúa Giêsu là Đức Kitô (Mc 8:27-35). Các môn đệ cùng đi với Chúa Giêsu tưởng mình đang đi với đấng Mê-sia. Nên đã thấy vinh quang trước mắt họ, và thế là họ bàn cãi với nhau xem ai sẽ ngồi chỗ nào bên ngai của Đấng Mê-sia đó. Nhưng họ hiểu sai về Đấng Mê-sia trong Chúa Giêsu là như thế nào. Các ông cần được dạy để biết quyền lực của Đấng Mê-sia trong Chúa Giêsu là cung cách phục vụ người hèn kém. Đó chính là cách Thiên Chúa thể hiện tình yêu của Ngài đối với chúng ta.
Tôi tự hỏi, các người lãnh đạo trong giáo hội tiên khởi, có đòi hỏi chức quyền như vậy không? Thánh Mác-cô viết phúc âm như vậy là để nhắc đến lời dạy của Chúa Giêsu về trách nhiệm của người phục vụ là “phải biết giúp đỡ cho người hèn kém nhất” trong cộng đoàn của họ. Qua đó cũng nói đến các người có trách nhiệm trong giáo phận: Trưởng ban phụng vụ, Trưỡng hội đồng giáo xứ, Phụ trách tài chính, các giáo chức v.v… Chúng ta cần được nhắc nhở thường xuyên là chúng ta là những phục vụ, kể cả họ là Giám mục, linh mục, là doanh nhân, người có phẩm hàm trong giáo hội, kẻ đứng trên bục giảng để dạy dỗ người khác.
Khi nghĩ đến những việc đó, có thể chúng ta nghĩ đến chức vụ, quyền hành, nhưng thật ra chúng ta không có quyền hành gì, cho dù phẩm trật và chức vị chúng ta có thế nào đi nữa. Vì khi chúng ta dự tính cho tương lai những chương trình tốt đẹp, Thường chúng ta dễ bị thất bại. Các môn đệ cũng vậy, muốn tìm vị trí cao trọng cho bản thân mình, sẽ gặp chán nản ngay. Chúa Giêsu dạy các ông hãy chuyển sự quan tâm sang lãnh vực khác, và hướng đến tương lai vững chắc, không hề thất bại. Đó là các ông cần theo gương Thầy và làm các việc như Thầy đã làm, là xử dụng tất cả những quyền năng gì có được để phục vụ kẻ khác.
“Ai là người lớn nhất?”. Nếu các môn đệ muốn được trọng vọng lâu dài thì các ông phải sẵn sàng làm tôi tớ cho tất cả. Và hơn thế nữa, hảy có tâm tình con trẻ vì danh Chúa Giêsu. Thời Chúa Giêsu, các trẻ thơ không có chức phẩm gì cả, cũng không có ân huệ gì. Trẻ thơ là của cha mẹ chúng, và chúng dễ bị đối xử tàn tệ. Người môn đệ phải nên như con trẻ vậy. Chúa Giêsu nói “hãy đón đứa trẻ” vào đời sống mình, là hãy chấp nhận mình có thể bị đối xử tồi tệ, và như vậy sẽ dựa hoàn toàn vào Thiên Chúa.
Và hơn nữa, đáng lẽ tìm nơi cao sang quyền quý trong xã hội và trong giáo hội để phục vụ, thì người môn đệ nên tìm đến người nghèo, cô thế, như trẻ thơ không địa vị gì cả. Trong những lời dạy khác của Chúa Giêsu nói chúng ta sẽ gặp Ngài trong những người thấp bé nhất trong xã hội. Trong bàn Tiệc Thánh hôm nay, chúng ta tìm thấy “sự hiện diện thật sự” của Chúa Giêsu, chúng ta thử nghĩ xem đã gặp được Ngài ở đâu chưa. Chúng ta có thể tìm Ngài ở nơi những người hèn kém trong xã hội. “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai tiếp đón Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai Thầy.
Phúc âm có thể khác biệt, đối nghịch với những điều chúng ta suy nghĩ, những giá trị chúng ta đặt ra, và phúc âm có thể không thực tế mấy. Thí dụ về cách đặt chổ trong các hãng hàng không đối với khách. Chúng ta có thể truy cập trang mạng của hãng trong 24 giờ trước khi lên máy bay để chọn chỗ ngồi mình thích. Người nào chọn trước thì người có được chỗ trước. Trong tiệm ăn hay các nơi công cộng, người nào đến trước thì người đó được phục vụ trước. Các suy nghĩ chúng ta trái hẳn với phúc âm. Chúa Giêsu không dạy chúng ta suy nghĩ theo sự thường đó, nhưng suy nghĩ theo những điều Ngài dạy các môn đệ. Chúa Giêsu thúc đẩy chúng ta tin tưởng và chấp nhận mầu nhiệm của Nước Trời hiện diện trong Đức Kitô. Đúng vậy, Thiên Chúa làm như vậy qua Chúa Giêsu. Chúa Giêsu trong con người phục vụ, Ngài sẵn sàng bỏ lại quyền uy vinh quang của Thiên Chúa, để chấp nhận hoàn cảnh yếu hèn của loài người, cho đến sự chết trên cây thập giá.
Thánh Gia-cô-bê cho chúng ta thấy điều kiện của con người thực tế ra sao. Chúng ta có những yếu hèn gì. Trong tâm hồn của một người yếu hèn, chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn khi nghe lời dạy của Chúa Giêsu: Hảy đón nhận trẻ thơ trong đời sống chúng ta. Nhưng, dù lời Chúa Giêsu dạy khó đến đâu đi nữa cũng luôn kèm theo ơn sức giúp đỡ của Thiên Chúa.
Đôi khi một câu ngắn trong Kinh Thánh cũng đủ để giúp chúng ta hiểu biết với đầy hy vọng ngập tràn ơn sũng Thiên Chúa. Hôm nay đối với tôi, lời Kinh Thánh chủ đạo là “Đức Giêsu và các môn đệ ra khỏi đó, và bắt đầu lên đường…”
Nếu chúng ta cảm thấy bị bí lối về tinh thần, hay bị vấp phải một tình trạng thiêng liêng bất ổn nào, chúng ta có thể cùng Chúa Giêsu bỏ nơi đó để lên đường đi nơi khác. Nơi nào? Chúng ta có thể lên đường đi về đường hướng để trở thành một môn đệ Chúa. Đây là câu Kinh Thánh giúp tôi ngày hôm nay. “Chúa Giêsu và các môn đệ lên đường đi…” Chúng ta chưa đến nơi đó, chúng ta chưa là môn đệ hoàn toàn, vì môn đệ là phải bỏ hết mọi sự để theo Thầy. Chúng ta chưa là môn đệ ngoan ngoãn biết hy sinh chính mình, chúng ta chưa biết bỏ lại uy quyền để tìm phục vụ người yếu hèn nhất.
Đáng lẽ chúng ta chán nản vì chúng ta chưa được là môn đệ hoàn toàn, thì chúng ta hãy để hết tâm tình vào việc đó. Chúng ta chưa đạt đến đích, nhưng chúng ta đang trên đường để thành môn đệ xứng đáng mà Chúa Giêsu đã muốn chúng ta được như vậy. Chúng ta đã lên đường đi với Chúa Giêsu, và chúng ta không phải tự chúng ta cố gắng đi một mình, nhưng chúng ta cùng đi với Chúa Giêsu như thánh Mác-cô đã nhắc. Tiệc Thánh hôm nay là một chặng đường đi làm môn đệ. Nơi đây chúng ta được nghe lời Chúa đầy phúc lộc, và chúng ta được bữa ăn để giúp chúng ta lên đường để thành “người nhỏ nhất, và là người tôi tớ cho tất cả”.
Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP
Is 50: 5-9a; Tv 59; Gc 2: 14-18; Mc 8: 27-35
Qua bài phúc âm hôm nay, thánh Mác-cô đã không để các môn đệ ngơi nghỉ?. Chúa Giêsu vừa dạy các ông về những sự đau khổ Ngài sắp phải chịu là sự chết và sự sống lại. Thánh Mác-cô cho chúng ta biết là các môn đệ không hiểu điều Chúa Giêsu dạy các ông. Các ông như muốn đổi đề tài, và có lẽ chúng ta cũng muốn làm như vậy.
Sau khi đến Ca-phác-na-um Chúa Giêsu hỏi các ông bàn tán điều gì trên đường đi. Các ông lặng thinh và sau đó thưa với Chúa Giêsu rằng các ông bàn nhau xem ai là người lớn nhất. Những lời bàn cãi đó bộc lộ ra những tham vọng của các ông. Có lẽ các môn đệ không hiểu gì về những điều Chúa Giêsu nói về sự ruồng bỏ, sự đau khổ, và sự chết của Ngài. Đáng lẽ các ông bàn luận với nhau về ý nghĩa của sự đau khổ, sự chết, và sự sống lại từ cõi chết của Thầy, hay về việc các ông sẽ làm gì nếu Thầy các ông bị ngược đãi, thế mà các ông lại bàn với nhau về tương lai của các ông. Chẳng lẽ các ông thờ ơ đối những điều Chúa Giêsu vừa nói sao? Điều gì đã làm các ông nghĩ đến tương lai sẽ ra sao khi theo Chúa? Chắc không thể là được ngồi trên ngai quyền lực rồi!.
Thánh Mác-cô không nói lời nhẹ nhàng che chở các môn đệ. Thánh Mác-cô mô tả các ông đúng sự thật. Các môn đệ và người cùng theo các ông đều mong đợi đấng Mê-sia, đến lật đổ kẻ thù và lập lại một dân tộc Israel hùng mạnh như trước kia. Tuần vừa qua chúng ta nghe thánh Phê-rô nói Chúa Giêsu là Đức Kitô (Mc 8:27-35). Các môn đệ cùng đi với Chúa Giêsu tưởng mình đang đi với đấng Mê-sia. Nên đã thấy vinh quang trước mắt họ, và thế là họ bàn cãi với nhau xem ai sẽ ngồi chỗ nào bên ngai của Đấng Mê-sia đó. Nhưng họ hiểu sai về Đấng Mê-sia trong Chúa Giêsu là như thế nào. Các ông cần được dạy để biết quyền lực của Đấng Mê-sia trong Chúa Giêsu là cung cách phục vụ người hèn kém. Đó chính là cách Thiên Chúa thể hiện tình yêu của Ngài đối với chúng ta.
Tôi tự hỏi, các người lãnh đạo trong giáo hội tiên khởi, có đòi hỏi chức quyền như vậy không? Thánh Mác-cô viết phúc âm như vậy là để nhắc đến lời dạy của Chúa Giêsu về trách nhiệm của người phục vụ là “phải biết giúp đỡ cho người hèn kém nhất” trong cộng đoàn của họ. Qua đó cũng nói đến các người có trách nhiệm trong giáo phận: Trưởng ban phụng vụ, Trưỡng hội đồng giáo xứ, Phụ trách tài chính, các giáo chức v.v… Chúng ta cần được nhắc nhở thường xuyên là chúng ta là những phục vụ, kể cả họ là Giám mục, linh mục, là doanh nhân, người có phẩm hàm trong giáo hội, kẻ đứng trên bục giảng để dạy dỗ người khác.
Khi nghĩ đến những việc đó, có thể chúng ta nghĩ đến chức vụ, quyền hành, nhưng thật ra chúng ta không có quyền hành gì, cho dù phẩm trật và chức vị chúng ta có thế nào đi nữa. Vì khi chúng ta dự tính cho tương lai những chương trình tốt đẹp, Thường chúng ta dễ bị thất bại. Các môn đệ cũng vậy, muốn tìm vị trí cao trọng cho bản thân mình, sẽ gặp chán nản ngay. Chúa Giêsu dạy các ông hãy chuyển sự quan tâm sang lãnh vực khác, và hướng đến tương lai vững chắc, không hề thất bại. Đó là các ông cần theo gương Thầy và làm các việc như Thầy đã làm, là xử dụng tất cả những quyền năng gì có được để phục vụ kẻ khác.
“Ai là người lớn nhất?”. Nếu các môn đệ muốn được trọng vọng lâu dài thì các ông phải sẵn sàng làm tôi tớ cho tất cả. Và hơn thế nữa, hảy có tâm tình con trẻ vì danh Chúa Giêsu. Thời Chúa Giêsu, các trẻ thơ không có chức phẩm gì cả, cũng không có ân huệ gì. Trẻ thơ là của cha mẹ chúng, và chúng dễ bị đối xử tàn tệ. Người môn đệ phải nên như con trẻ vậy. Chúa Giêsu nói “hãy đón đứa trẻ” vào đời sống mình, là hãy chấp nhận mình có thể bị đối xử tồi tệ, và như vậy sẽ dựa hoàn toàn vào Thiên Chúa.
Và hơn nữa, đáng lẽ tìm nơi cao sang quyền quý trong xã hội và trong giáo hội để phục vụ, thì người môn đệ nên tìm đến người nghèo, cô thế, như trẻ thơ không địa vị gì cả. Trong những lời dạy khác của Chúa Giêsu nói chúng ta sẽ gặp Ngài trong những người thấp bé nhất trong xã hội. Trong bàn Tiệc Thánh hôm nay, chúng ta tìm thấy “sự hiện diện thật sự” của Chúa Giêsu, chúng ta thử nghĩ xem đã gặp được Ngài ở đâu chưa. Chúng ta có thể tìm Ngài ở nơi những người hèn kém trong xã hội. “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai tiếp đón Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai Thầy.
Phúc âm có thể khác biệt, đối nghịch với những điều chúng ta suy nghĩ, những giá trị chúng ta đặt ra, và phúc âm có thể không thực tế mấy. Thí dụ về cách đặt chổ trong các hãng hàng không đối với khách. Chúng ta có thể truy cập trang mạng của hãng trong 24 giờ trước khi lên máy bay để chọn chỗ ngồi mình thích. Người nào chọn trước thì người có được chỗ trước. Trong tiệm ăn hay các nơi công cộng, người nào đến trước thì người đó được phục vụ trước. Các suy nghĩ chúng ta trái hẳn với phúc âm. Chúa Giêsu không dạy chúng ta suy nghĩ theo sự thường đó, nhưng suy nghĩ theo những điều Ngài dạy các môn đệ. Chúa Giêsu thúc đẩy chúng ta tin tưởng và chấp nhận mầu nhiệm của Nước Trời hiện diện trong Đức Kitô. Đúng vậy, Thiên Chúa làm như vậy qua Chúa Giêsu. Chúa Giêsu trong con người phục vụ, Ngài sẵn sàng bỏ lại quyền uy vinh quang của Thiên Chúa, để chấp nhận hoàn cảnh yếu hèn của loài người, cho đến sự chết trên cây thập giá.
Thánh Gia-cô-bê cho chúng ta thấy điều kiện của con người thực tế ra sao. Chúng ta có những yếu hèn gì. Trong tâm hồn của một người yếu hèn, chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn khi nghe lời dạy của Chúa Giêsu: Hảy đón nhận trẻ thơ trong đời sống chúng ta. Nhưng, dù lời Chúa Giêsu dạy khó đến đâu đi nữa cũng luôn kèm theo ơn sức giúp đỡ của Thiên Chúa.
Đôi khi một câu ngắn trong Kinh Thánh cũng đủ để giúp chúng ta hiểu biết với đầy hy vọng ngập tràn ơn sũng Thiên Chúa. Hôm nay đối với tôi, lời Kinh Thánh chủ đạo là “Đức Giêsu và các môn đệ ra khỏi đó, và bắt đầu lên đường…”
Nếu chúng ta cảm thấy bị bí lối về tinh thần, hay bị vấp phải một tình trạng thiêng liêng bất ổn nào, chúng ta có thể cùng Chúa Giêsu bỏ nơi đó để lên đường đi nơi khác. Nơi nào? Chúng ta có thể lên đường đi về đường hướng để trở thành một môn đệ Chúa. Đây là câu Kinh Thánh giúp tôi ngày hôm nay. “Chúa Giêsu và các môn đệ lên đường đi…” Chúng ta chưa đến nơi đó, chúng ta chưa là môn đệ hoàn toàn, vì môn đệ là phải bỏ hết mọi sự để theo Thầy. Chúng ta chưa là môn đệ ngoan ngoãn biết hy sinh chính mình, chúng ta chưa biết bỏ lại uy quyền để tìm phục vụ người yếu hèn nhất.
Đáng lẽ chúng ta chán nản vì chúng ta chưa được là môn đệ hoàn toàn, thì chúng ta hãy để hết tâm tình vào việc đó. Chúng ta chưa đạt đến đích, nhưng chúng ta đang trên đường để thành môn đệ xứng đáng mà Chúa Giêsu đã muốn chúng ta được như vậy. Chúng ta đã lên đường đi với Chúa Giêsu, và chúng ta không phải tự chúng ta cố gắng đi một mình, nhưng chúng ta cùng đi với Chúa Giêsu như thánh Mác-cô đã nhắc. Tiệc Thánh hôm nay là một chặng đường đi làm môn đệ. Nơi đây chúng ta được nghe lời Chúa đầy phúc lộc, và chúng ta được bữa ăn để giúp chúng ta lên đường để thành “người nhỏ nhất, và là người tôi tớ cho tất cả”.
Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP