Người gọi mười hai ông lại và bảo các ông rằng: "Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người". Rồi Người đem một em bé lại đặt giữa các ông, ôm nó mà nói với các ông rằng: "Ai đón nhận một trong những trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón tiếp chính mình Thầy. Và ai đón tiếp Thầy, thực ra không phải đón tiếp Thầy, nhưng là đón tiếp Đấng đã sai Thầy". (Mc 9, 29-36 (Hl 30-37)).

Tôi xin được hỏi trên cái cõi đời thường này, ai không thích hay ao ước được làm Lớn chứ nhỉ!??? Tôi có nhớ được nghe ở đâu đó nói là mỗi một người Việt Nam chúng ta, thường cho mình là một vị vua. Thưa có nghĩa là ai cũng cho mình có quyền được làm vua hết, từ nhỏ tới lớn, từ trong gia đình, cho đến ngoài xã hội. Người mà nhút nhát thì tôi không nói rồi, bởi đã có cái tánh nhút nhát thì ở trong nhà cũng đã nhút nhát, ít khi lên tiếng, ngay cả khi được hỏi cũng không muốn trả lời. Nhưng đối với một người bình thường thích ăn, thích nói, thích được phô trương, khoe tài ăn nói, thích được khoe cái tôi, cái tài của mình cho thiên hạ nể nang, (dù mình chẳng có một cái gì để mà khoe cả), như tôi chẳng hạn.

Nếu chúng ta chịu khó để ý trong một bàn tiệc, dù là bàn tiệc nho nhỏ trong gia đình, hay là bàn tiệc lớn nơi chỗ công cộng, thường thì rất là ồn ào, sầm uất, và náo nhiệt, bởi vì ai cũng tranh nhau nói nhiều hơn là nghe. Nếu có người xướng lên một đề tài nào đó để nói và đang nói thì có phải người nói chưa kịp giứt lời là đã có một vài người khác nhẩy tranh nhau vào mà nói, cắt đứt và cắt ngang tư tưởng hay những gì người kia đang nói, như sợ rằng mình sẽ không có dịp để được nói, được khoe tài mình là hay hơn, duyên dáng hơn, giỏi dang hơn; như muốn dành sự chú ý của nhiều người nghe hơn, muốn dành phần khen về cho mình là vì mình nổi bật hơn mọi người khác chăng!? Được những tràng cười dòn tan hay những cái gật gù đồng ý cho những gì mình nói, kể, phịa, bịa đặt, khoác lác, ba hoa, nổ quá mức tưởng tượng, v.v.... Cốt chỉ mong cho mọi người chú ý đến một mình mình là được rồi!. Nhiều khi chính tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại phải làm như vậy!? Tôi không thích nghe những người khác họ nói về họ ư!?? Tại sao tôi lại không thấy được cái vô duyên của mình nhỉ!? Có khi nào tôi biết hỏi chính tôi rằng cái cười phụ họa của mọi người, chính là cái cười mà họ đang cười vào mặt tôi hay không!? Trong khi tôi thấy họ càng cười lăn cười bò ra mà tôi cứ tưởng là họ cười cái chuyện có duyên mà tôi đang kể đó chứ!?? Vâng, nếu tôi và anh chị em chịu khó khiêm nhường một tí, thì đi đến đâu cũng được mọi người thương mến, và dành nhiều cảm tình cho mình vì mình là con người biết điều, lịch sự; có biết trước biết sau, biết trên biết dưới, biết ăn trông nồi ngồi trông hướng, biết nhường mọi người.

Có rất nhiều lần tôi để ý thấy trong khi tôi đang thao thao bất tuyệt nói khoe về tôi, chồng tôi, và thành công của con cái tôi, thì trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy mọi người không còn muốn nghe chuyện của tôi kể nữa! Không ai bảo ai, họ đã chụm đầu vào thành nhóm và nói chuyện lớn tiếng với nhau, như muốn ngầm cho tôi thấy sự lố bịch, hợm hĩnh, vô duyên, quá trớn của tôi!? Trong tôi đã cảm thấy một cái gì là nghèn nghẹn của sự xấu hổ và thiếu ý thức của mình. Cho nên có phải nếu mình đừng cho mình là quan trọng nhất, khiêm nhường, hòa nhã, và vui vẻ, thì chắc rằng niềm vui của sự gặp gỡ với anh chị em mình mới được trọn vẹn hơn không??? Kinh nghiệm cho tôi thấy người nào thích nói nhiều thì người ấy hay mắc quai bởi những gì mình nói. Khoan dung từ tốn là con người luôn có sự khôn ngoan của Chúa. Cân nhắc từng lời ăn tiếng nói của mình; uốn lưỡi 10 lần trước khi nói thì ai cũng nể trọng, vì những lời mình nói đã có sự suy nghĩ chín chắn.

Quả thật con người yếu kém của mình thường không biết rõ (hay biết mà lừa dối cả chính mình!?) sự yếu kém của mình, trên nhiều lĩnh vực, nhưng lại thích được người khác nghe cái hay của mình, và nghĩ rằng cái hay của mình phải hay hơn cái hay của người khác, tuy dù học lực và học thức của mình thật kém cỏi hơn người ta rất là nhiều, thưa có phải không anh chị em!?? Như nói nhiều mà ý nghĩa chẳng được bao nhiêu, hay trăm voi chẳng được bát nước sáo là vậy!. Như điển hình những gì tôi đã viết từ nãy giờ!? Tôi là ai, mà lại đi viết những lời gàn dở này cho bao nhiêu độc giả có trình độ cao hơn tôi đọc!?

Bởi chẳng qua tôi là một tôi tá rất hèn mọn của Chúa, là một con chiên lạc đường được Chúa thương yêu, cứu thoát đem trở về đàn. Bởi ngay chính tôi trước đây là như thế, đi đâu, hiện diện nơi đâu, cái không tư cách của tôi, chắc đã làm rất nhiều người gai mắt và không ưa, nhưng vì chức phận không nhỏ của tôi ở cái thời gian ấy, đã cho phép tôi lên mặt với đời và với người. Tuy tôi nhỏ tuổi nhưng dưới mắt tôi là những người bắt buộc phải nghe tôi, nếu không thì chỗ mà họ đang có sẽ lập tức được thay thế cho người khác. Tôi gia nhập trong hội đoàn của nhà thờ cũng thế, vì tôi có tiền, nên tôi đã được bầu làm hội trưởng này và hội trưởng khác. Bao nhiêu hội đoàn tôi được bầu làm hội trưởng hết, thế có oai không cơ chứ!?? Chẳng bao lâu, thành công của tôi từ ngoài xã hội cho đến trong khuôn viên nhà thờ của giáo xứ, đã biến tôi ngang nhiên trở thành một con người có thế lực, có quyền, và sai biểu mọi người phải theo ý của tôi. Từ khi có mặt tôi, không nơi nào mà không có chuyện, cho đến một hôm, tôi đã bị bẽ mặt, xấu hổ, và nhục nhã vì tất cả mọi người đã nhất quyết khử trừ tôi trong một buổi họp đại diện cho nhiều hội đoàn. Họ bảo tôi không xứng đáng với chức vụ của mình, lấn lướt, dùng đồng tiền của mình mà coi thường mọi người, bất nhã với những người có tuổi, đôi khi còn muốn lấn lướt cả cha cả thầy.

Sau biến cố ấy! Tôi đã như con thằn lằn cụt đuôi, trốn mất hút và không còn muốn chường mặt đi đến đâu cả! Và cùng lúc tôi cũng bị mất việc vì không ai ưa tôi. Họ đã viết thư lên chủ hãng vì những gì tôi đối xử khắc nghiệt với anh chị em, nên tôi đã bị đuổi một cách nhục nhã và ê chề! Chắc hẳn rất nhiều người đã trù ẻo tôi lắm! Vì tôi rất đáng chết, và tôi đã trả những gì tôi làm; nhãn tiền. Thực sự ra, những con người lợi dụng tiền tài và quyền lực, thường yếu đuối hơn cả những con người bình thường, vì chúng tôi rất sợ cực khổ và đau đớn. Chúng tôi chỉ thích chỉ ngón tay mà thôi! Để sai biểu, để làm oai, để bắt nạt những con người nghèo khổ, thấp cổ bé họng mà thôi! Chứ chúng tôi không biết và không có thể gánh vác được việc gì cho nên thân. Gặp chuyện chẳng lành là chúng tôi dông trước mặc kệ những con người đáng thương trước kia làm việc dưới mình. Ăn ở thì đừng có mong có tình có nghĩa. Sẵn sàng bán nước, bán gia đình, bán người thân thương, bán tất cả để đổi lấy chức phận hay chạy lấy bản thân. Chúng tôi là những con người bán nước để chạy lấy thân. Chúng tôi là những hạng người mà bây giờ có tuổi, có con, có cháu, có chít, đã không có gì đáng để dậy dỗ chúng, hay có gì đáng để mà hãnh diện kể lại cho chúng một thời quá khứ của mình!?? Những người này bên trong họ là những con người rất nhát đảm, luôn sợ hãi, tầm thường, thiếu tự tin, ham hố, hồ đồ, là những hạng người luôn sống đạo đức giả. Thích phô trương chính mình, sống trên xương máu của anh chị em nghèo, như những loài đỉa sống hút máu người cho đến cùng kiệt mới nhả ra. Những loại người này mà anh chị em cho họ là Lớn ư!?

Những người đang làm Lớn này, chỉ cần một lần Chúa cho ngã ngựa, thì mới biết thế nào là Lớn và thế nào là nhỏ, theo tinh thần và sự mong muốn của Chúa. Bởi làm Lớn theo ý của Chúa là phải phục vụ anh chị em mình và phải bắt chước gương sống thương yêu của Chúa và Lời của Chúa thì như kim chỉ nam để chúng ta cùng được Ngài đem về Quê Trời hưởng muôn phước lộc và hạnh phúc vĩnh cữu trường tồn muôn đời bên cạnh Ba Ngôi Thiên Chúa. Amen.