MƯA ĐÁ THÀNH MƯA CỨNG
Ngày mồng năm tháng giêng năm Thiệu Hưng Tống Cao Tông thứ mười bảy, ở Lâm An xảy ra nạn mưa lớn và có mưa đá, mái ngói trên nhà Thái Học bị mưa đá làm vở nát.
Các quan chức viên trong học phủ xin triều đình cho sửa chữa lại, khổ một nỗi là không dám viết chữ “mưa đá”, sợ trùng âm mà phạm thượng, bèn đem chữ “mưa đá” viết thành “mưa cứng”.
(Hiên Cứ lục)
Suy tu :
Mưa thì lúc nào cũng ở thể lỏng, chỉ có mưa đá mới ở dạng thể cứng, như thế là tai hoạ, tai hoạ mưa đá thì chỉ làm bể mái ngói của học phủ, nhưng tai hoạ về việc viết tên trùng âm với tên của nhà vua hay một vị nào đó hét ra lửa trong triều đình thì khủng khiếp hơn : phải bị tử hình.
Đời sống của người Kitô hữu, tự nó là một cuộc sống đầy lí tưởng, lí tưởng phục vụ và đem tình yêu của Chúa cho tha nhân, như thế nó ở thể dạng hạnh phúc : hạnh phúc vì biết mình đang phục vụ Chúa Kitô trong mọi người. Nhưng nó sẽ ở thể dạng không hạnh phúc khi chúng ta làm trái ngược hẳn với lời giáo huấn của Chúa Kitô : “Yêu thương người thân cận như chính mình”.
Có những người Kitô hữu bị loé mắt vì màu vàng sáng chói của vàng bạc của cải, nên không nhìn thấy Chúa Giêsu đang túng thiếu đói ăn nơi người thân cận của mình ; có những người Kitô hữu nghĩ rằng mình cũng đói khổ túng thiếu như ai, nên họ luôn dửng dưng trước người bất hạnh hơn mình, đến nỗi một nụ cừơi cũng không.
Người giàu có không ngó ngàng gì đến người thân cận, họ đã bị án phạt công bằng, nhưng những người cố tình sống dửng dưng trước nổi bất hạnh của người khác thì án phạt nặng nề hơn, bởi vì “cố tình dửng dưng” chính là những nổi nhục nhằn rơi xuống trên đầu người anh em bất hạnh, đã trở thành “mưa đá” đè chết linh hồn của chính người cố tình dửng dưng ấy.
Thảm hại thay !
Ngày mồng năm tháng giêng năm Thiệu Hưng Tống Cao Tông thứ mười bảy, ở Lâm An xảy ra nạn mưa lớn và có mưa đá, mái ngói trên nhà Thái Học bị mưa đá làm vở nát.
Các quan chức viên trong học phủ xin triều đình cho sửa chữa lại, khổ một nỗi là không dám viết chữ “mưa đá”, sợ trùng âm mà phạm thượng, bèn đem chữ “mưa đá” viết thành “mưa cứng”.
(Hiên Cứ lục)
Suy tu :
Mưa thì lúc nào cũng ở thể lỏng, chỉ có mưa đá mới ở dạng thể cứng, như thế là tai hoạ, tai hoạ mưa đá thì chỉ làm bể mái ngói của học phủ, nhưng tai hoạ về việc viết tên trùng âm với tên của nhà vua hay một vị nào đó hét ra lửa trong triều đình thì khủng khiếp hơn : phải bị tử hình.
Đời sống của người Kitô hữu, tự nó là một cuộc sống đầy lí tưởng, lí tưởng phục vụ và đem tình yêu của Chúa cho tha nhân, như thế nó ở thể dạng hạnh phúc : hạnh phúc vì biết mình đang phục vụ Chúa Kitô trong mọi người. Nhưng nó sẽ ở thể dạng không hạnh phúc khi chúng ta làm trái ngược hẳn với lời giáo huấn của Chúa Kitô : “Yêu thương người thân cận như chính mình”.
Có những người Kitô hữu bị loé mắt vì màu vàng sáng chói của vàng bạc của cải, nên không nhìn thấy Chúa Giêsu đang túng thiếu đói ăn nơi người thân cận của mình ; có những người Kitô hữu nghĩ rằng mình cũng đói khổ túng thiếu như ai, nên họ luôn dửng dưng trước người bất hạnh hơn mình, đến nỗi một nụ cừơi cũng không.
Người giàu có không ngó ngàng gì đến người thân cận, họ đã bị án phạt công bằng, nhưng những người cố tình sống dửng dưng trước nổi bất hạnh của người khác thì án phạt nặng nề hơn, bởi vì “cố tình dửng dưng” chính là những nổi nhục nhằn rơi xuống trên đầu người anh em bất hạnh, đã trở thành “mưa đá” đè chết linh hồn của chính người cố tình dửng dưng ấy.
Thảm hại thay !