Thánh Luca diễn tả Tám Mối Phúc bằng lối hành văn riêng biệt, thay vì nói theo chiều thuận thì thánh Luca lại nói cách tương phản: Những người có phúc thật về tinh thần nghèo khó thì ngược lại, khốn cho những kẻ giàu sang; Những người xây dựng hòa bình là có phúc, thì khốn cho những kẻ mà chỉ biết sống trong hận thù; Phúc cho những người xây dựng hòa bình thì khốn cho những kẻ bè phái; Phúc cho những người khóc lóc thì khốn cho những kẻ chỉ biết vui cười trên nước mắt và sự đau khổ của người khác.

Nhờ cách diễn tả phong phú của các thánh sử mà chúng ta được hiểu rõ hơn về Tám mối phúc thật được gọi là Bản Hiến Chương của Nước Trời là những cánh cửa chuẩn mực để đưa chúng ta vào Nước Trời. Không phải ai cũng đi hết tám cửa đó cũng như Hí trường Colisse mà chúng tôi có dịp tới thăm tại Roma, có rất nhiều cửa để đi vào Hí trường, chẳng ai nghĩ rằng mình phải đi hết từng ấy cửa nhưng chỉ cần qua một cửa là đi vào được trong Hí trường rộng lớn mà ngày xưa từng là nơi giết các vị theo đạo thì ngày nay trở thành nơi kính các thánh Tử vì Đạo. Một mảnh đất linh thiêng vì đã được thấm máu của những vị chứng nhân cho Tin Mừng. Do đó, tám mối phúc thật này, chúng ta đi vào qua một mối phúc là chúng ta cũng đạt tới hạnh phúc Thiên đàng.

Mối phúc thật đầu tiên chúng ta gặp là: “Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó vì Nước Trời là của họ” (Lc 6, 20). Mối phúc ấy có thể nói là phổ thông cho mọi tầng lớp. Chúa Giêsu thương người nghèo nhưng Chúa lại chúc phúc cho người nghèo. Không phải là Chúa muốn chúng ta ở trong tình trạng thiếu ăn thiếu mặc, bệnh tật và cơ cực. Nhưng phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó là một mối phúc không phải người ta dễ dàng đạt được, cả những người nghèo khó đi ăn xin vẫn mang trong lòng mình một sự tham lam, vì thế, chúng ta nhìn vào Matthêu thu thuế, bỏ cả đống tiền để đi theo Chúa, chúng ta hiểu được thế nào là đức khó nghèo.

Ngày hôm qua, Phát Diệm chúng ta chứng kiến cả nước quy tụ về, bao nhiêu người phải hy sinh, bỏ tiền hàng chục triệu để đi xe và tiền triệu để tiêu đường về với Phát Diệm của chúng ta. Tôi rất cảm động vì đêm hôm trước có nhiều người không tìm đâu được nơi nghỉ mặc dầu Phát Diệm chúng ta mở cửa để đón khách nhưng vì hai bên không gặp được nhau. Sau Diễn nguyện thì đã quá khuya 11h, 12h đêm, do đó: nhà của giáo dân Phát Diệm mở cửa đón khách, khách thì không có chỗ nằm. Nhưng vì không có người trung gian nên không gặp được nhau. Tất cả Phương đình, Tam quan, hiên nhà thờ, thậm chí sân cỏ đều có người nằm la liệt, không màn không chiếu. Có những người mượn chúng tôi chiếu, chiếu đưa hết rồi mà vẫn có người mượn, đành chịu không tìm đâu ra. Họ nằm trên cỏ, chúng tôi thấy mình ân hận vì Ban tổ chức có lỗi nhưng lại rất vui mừng trong đức tin tạ ơn Chúa vì đây là những của lễ hy sinh mà Chúa đang nhìn thấy. Những người con của Chúa vì mến Giáo Hội, mến Giáo Phận mà họ không quản ngại nằm sương nằm cỏ thế này. Vừa cảm động, vừa xúc động vừa tạ ơn:

- Đó là những tinh thần khó nghèo của Nước Trời;

- Đó là những người hiền lành chấp nhận tất cả vì đức tin, vì lòng mến...

Lạy Chúa,
Chúng con có thể thực hiện được bao nhiêu điều,
từ những điều rất nhỏ trong gia đình.
Chúng con có thể trở thành một trong những mối phúc thật.
Xin đừng để chúng con lãng phí ơn trời,
nhưng chúng con có thể biến tất cả thành ơn phúc
vì tám cánh cửa mở rộng đang chờ đón chúng con.
Chúng con cần ơn Chúa, nhưng chúng con cũng cần có thiện chí
để lắng nghe, để đi tìm, để gõ cửa,
để chúng con tìm thấy Tám Mối Phúc thật
đưa chúng con vào hạnh phúc,
không phải mãi đời sau Chúa mới cho chúng con
mà ngay bây giờ Chúa dành cho những người nào thiện tâm thiện chí,
chúng con được hưởng gấp trăm ngay ở đời này
và được hưởng sự sống đời đời.
Qua thánh lễ tấn phong Giám mục của Phát Diệm,
chúng con đời đời tạ ơn Chúa.
Xin cho chúng con được vào trong sự sống đời đời ấy
nhờ chính những hồng ân của Chúa,
và nhờ vào thiện tâm thiện chí của mỗi người chúng con.
Xin Chúa chúc lành, thánh hóa và đón nhận. Amen.