NĂM TAI HOẠ

Có một người trí thức và một phú ông nọ là bạn hàng xóm, người trí thức hâm mộ nhà hàng xóm sống giàu có no đủ. Một hôm, anh ta quần áo chỉnh tề đi qua nhà hàng xóm thỉnh giáo về sự giàu có.

Phú ông nói : “Đây là chuyện của thần thánh, muốn được thì trước tiên phải trai giới ba ngày”.
Người trí thức nghe theo và làm ngay, mấy ngày sau lại qua yết kiến.

Phú ông bày ra cái bàn nhỏ cao, tiếp nhận lễ vật bái sư của người trí thức, và sau đó mời người trí thức tiến vào phòng, nói : “Đại khái là như thế này : Quy luật cầu cho được giàu có, đầu tiên phải xoá bỏ năm tai hoạ. Nếu không xoá bỏ, thì không thể cầu được phú quý”.

Người trí thức gấp gáp hỏi danh mục của năm tai họa ấy.
Phú ông trả lời : “Đó chính là nhân, lễ, nghĩa, trí, tín mà mọi người trên thế giới đều coi trọng”.

Người trí thức che miệng cười thầm mà bỏ đi.

(Trình Sứ)

Suy tư :

Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín, có thể nói được là “năm cột trụ” trong đời sống nhân bản của con người, bất kì người Âu hay người Á, người tây phương hay người đông phương, tất cả đều coi trọng “năm cột trụ” này trong cuộc sống hằng ngày của họ.

Người không “nhân” là ác.
Người không “lễ” là loạn.
Người không “nghĩa” là phụ.
Người không “trí” là ngu.
Người không “tín” là phản.

Xoá bỏ đi “năm cột trụ ấy” thì trở thành mafia, giàu có nhất nhưng bất nhân bất nghĩa nhất ; xoá bỏ đi “năm cột trụ” ấy, thì trở thành con vật sống chung với nhau, tuy sống chung với nhau nhưng tranh giành hơn thua, rình mò cắn xé nhau chỉ vì cục xương miếng thịt, con mồi...

Người sống có nhân, lễ, nghĩa, trí, tín, thì đã được gọi là thánh hiền ở trần gian, nhưng nếunhân, lễ, nghĩa, trí, tín này mà được dọi sáng bằng tinh thần của Phúc Âm, thì không những trở nên thánh hiền mà thôi, mà còn trở nên vị thánh của Thiên Chúa, họ trở thành ánh sáng cho thế gian, trở nên men, muối cho đời...