Chúa Nhật 22 Thường Niên – Năm B (Deuteronomy 4: 1-2, 6-8; Psalm 15; James1: 17-18, 21-22, 27)
Trong những sách qui tắc và luật lệ thường không tạo sự thích thú cho chúng ta khi đọc và đối với chúng quả là khó hiểu vì có điều gì đó kích thích hoặc phục hồi sinh khí. Và vì trong Sách Đệ nhị luật thường được trích dẫn hoặc ám chỉ trong Tân Ước và thậm chí còn trên đôi môi của Chúa Giê-su khi Người chống lại sự cám dỗ của ma quỉ trong hoang địa. Đó là trung tâm của “điều răn trọng yếu” về tình yêu đã được tìm thấy trong Mac-cô 12. Đã được cấu thành vào thế kỷ thứ bảy trước công nguyên trong một thời gian cải cách và canh tân. Cuốn sách đã tìm kiếm để mang đến cho dân chúng một ý thức về sự hợp tác hoặc thái độ quan hệ với Thiên Chúa.
Chúng ta đã nghe những đoạn trích dẫn của Sách Đệ nhị luật trong Mùa Chay: sự độc nhất vô nhị của Thiên Chúa, và sự chọn lựa giữa sự sống và cái chết cùng giới răn để kính yêu Thiên Chúa với tất cả tâm hồn, tâm trí và linh hồn của con người. Tích lũy càng nhiều thì càng cao quí và tâm hồn càng vươn cao, nhưng cũng có một ranh giới tối tăm hơn. Cùng với tất cả những lời nguyện cầu hứa hẹn cho việc tuân phục những giới răn của Thiên Chúa là một loạt liệt kê về những trừng phạt ghê sợ đối với quốc gia thuần túy trong những sự kiện mà họ không thực hiện. Và tội lỗi xấu xa ấy, theo Sách Đệ nhị luật, là điều thuộc về sự tôn thờ thần tượng. Không chỉ người Do Thái “bị chế ngự bởi Thiên Chúa” để trừng phạt một cách nghiêm khắc những ai phạm tội, mà còn để phân xử cái chết và sự hủy diệt tới những ai không phải là người Do Thái mà thờ phượng những thần tượng khác.
Đó là điều rất đáng nghi ngờ rằng đây là lời của Thiên Chúa. Nó phản chiếu năng lực tinh thần của thiên niên kỷ thứ nhất trước công nguyên – thần thánh phân xử thưởng phạt. Nhưng thông tin chủ yếu của Sách Đệ nhị luật rung lên rất trung thực: bước theo con đường của Thiên Chúa là một sự hợp tác với Thiên Chúa. Sống theo những nguyên tắc thiêng liêng là sự hồi sinh và những ai thực hiện như vậy có thể chờ đón hạnh phúc và sự chúc phúc dẫn đến từ sự sống hòa hợp với thần thánh. Quay lưng lại với Thiên Chúa và sống theo lối ích kỷ, những nguyên tắc bất công và bạo lực mang đến sự cùng khổ và hủy diệt – không cần đến sự trừng phạt thiêng liêng. Và niềm tin tuyệt đối cùng sự phó thác đòi hỏi bởi Sách Đệ nhị luật sẽ nhận ra chúng ta qua mỗi thử thách và cám dỗ. Trên hết tất cả, chứng cứ hiển nhiên nhất chúng ta có thể cho thế giới là sống theo những lề luật của Thiên Chúa trong cách ứng xử chân tình và tràn đầy hân hoan.
Những hành động khoan dung của lòng nhân từ độ lượng đến từ trời cao. Điều này có nghĩa là gì? Duy nhất đó là: khả năng để khoan dung và nhân từ là dấu chỉ mà lời Chúa đã được khắc ghi trong trái tim và linh hồn của chúng ta và đang thực hiện công việc chuyển hóa của nó. Vấn đề của bài đọc là điều mà tín ngưỡng đích thực và sự hiến dâng đối với Thiên Chúa là luôn luôn trong sáng trong hành động. Là những người thực hiện lời nói, chúng ta phải nói, không chỉ những ai nói về nó hoặc người mà đến một cách dễ dàng. Lời nói đãi bôi dựa vào vật không tồn tại trong Vương Quốc của Thiên Chúa. Sự tôn sùng đích thực là vấn đề chủ động và quan tâm chăm sóc nhu cầu của tha nhân - tuyệt đối không có lối rẽ hoặc bào chữa.
Hoạt động bên trong hay hoạt động bên ngoài – đó là câu hỏi. Lý lẽ vượt lên trên sự tinh lọc trong đoạn trích từ Mac-cô không nói về những người Pha-ri-siêu hoặc những học giả Do Thái thời cổ đại, nó đề cập đến mọi người. Đó là sự đấu tranh từ thời đại xa xưa: người ta cố gắng đặt tôn giáo ra ngoài bản thân mình. Không đụng chạm, không ăn, không uống, tuân theo những nghi lễ tôn giáo và v.v… Hầu hết những điều này thuộc về con người hơn là về nguồn gốc thiêng liêng. Tôn giáo có thể trở nên một trò chơi làm giảm bớt tinh thần và cảnh giác mà con người có thể quan hệ thiếu nghiêm túc với Thiên chúa. Điều gì là ranh giới tận cùng? Chúng ta có thể trốn trách như thế nào? Trốn trách ở đâu? Và đây là sự ngoại hiện tính chất tinh thần lìa bỏ vai trò sâu xa hơn của tâm hồn và tâm trí “an toàn” và nguyên vẹn. Người ta có thể tin chắc một cách tự mãn trong sự tin tưởng rằng mọi thứ yêu cầu đã được thực hiện. Sự tối tăm ư? Điều đó có thể được chiếu rọi trên những sự việc và con người.
Những cuộc vận động đạo đức là một lối thoát tuyệt vời cho sự tăm tối nội tâm không còn khả năng hoạt động và điều đó đủ thoải mái để thấy những độc ác ghê tởm. Sự đấu tranh thực tế là để thấy nội tâm và để nhận thức rằng tính phủ định, bất công, sợ hãi và bạo lực mà chúng ta thấy trên thế giới xung quanh chúng ta đến từ những nơi sâu thẳm của chính tâm hồn chúng ta mà đã không được thanh tẩy và chuyển hóa. Chúng ta không thể hy vọng một giáo hội, dân tộc, thế giới tốt hơn trừ phi chúng ta thực hiện việc làm bên trong của riêng chúng ta. Tôn giáo và tính chất tinh thần là sự chuyển hóa nội tại và hiểu biết những bài học yêu thương và phục vụ.
(Nguồn: Regis College – the School of Theology)
Trong những sách qui tắc và luật lệ thường không tạo sự thích thú cho chúng ta khi đọc và đối với chúng quả là khó hiểu vì có điều gì đó kích thích hoặc phục hồi sinh khí. Và vì trong Sách Đệ nhị luật thường được trích dẫn hoặc ám chỉ trong Tân Ước và thậm chí còn trên đôi môi của Chúa Giê-su khi Người chống lại sự cám dỗ của ma quỉ trong hoang địa. Đó là trung tâm của “điều răn trọng yếu” về tình yêu đã được tìm thấy trong Mac-cô 12. Đã được cấu thành vào thế kỷ thứ bảy trước công nguyên trong một thời gian cải cách và canh tân. Cuốn sách đã tìm kiếm để mang đến cho dân chúng một ý thức về sự hợp tác hoặc thái độ quan hệ với Thiên Chúa.
Chúng ta đã nghe những đoạn trích dẫn của Sách Đệ nhị luật trong Mùa Chay: sự độc nhất vô nhị của Thiên Chúa, và sự chọn lựa giữa sự sống và cái chết cùng giới răn để kính yêu Thiên Chúa với tất cả tâm hồn, tâm trí và linh hồn của con người. Tích lũy càng nhiều thì càng cao quí và tâm hồn càng vươn cao, nhưng cũng có một ranh giới tối tăm hơn. Cùng với tất cả những lời nguyện cầu hứa hẹn cho việc tuân phục những giới răn của Thiên Chúa là một loạt liệt kê về những trừng phạt ghê sợ đối với quốc gia thuần túy trong những sự kiện mà họ không thực hiện. Và tội lỗi xấu xa ấy, theo Sách Đệ nhị luật, là điều thuộc về sự tôn thờ thần tượng. Không chỉ người Do Thái “bị chế ngự bởi Thiên Chúa” để trừng phạt một cách nghiêm khắc những ai phạm tội, mà còn để phân xử cái chết và sự hủy diệt tới những ai không phải là người Do Thái mà thờ phượng những thần tượng khác.
Đó là điều rất đáng nghi ngờ rằng đây là lời của Thiên Chúa. Nó phản chiếu năng lực tinh thần của thiên niên kỷ thứ nhất trước công nguyên – thần thánh phân xử thưởng phạt. Nhưng thông tin chủ yếu của Sách Đệ nhị luật rung lên rất trung thực: bước theo con đường của Thiên Chúa là một sự hợp tác với Thiên Chúa. Sống theo những nguyên tắc thiêng liêng là sự hồi sinh và những ai thực hiện như vậy có thể chờ đón hạnh phúc và sự chúc phúc dẫn đến từ sự sống hòa hợp với thần thánh. Quay lưng lại với Thiên Chúa và sống theo lối ích kỷ, những nguyên tắc bất công và bạo lực mang đến sự cùng khổ và hủy diệt – không cần đến sự trừng phạt thiêng liêng. Và niềm tin tuyệt đối cùng sự phó thác đòi hỏi bởi Sách Đệ nhị luật sẽ nhận ra chúng ta qua mỗi thử thách và cám dỗ. Trên hết tất cả, chứng cứ hiển nhiên nhất chúng ta có thể cho thế giới là sống theo những lề luật của Thiên Chúa trong cách ứng xử chân tình và tràn đầy hân hoan.
Những hành động khoan dung của lòng nhân từ độ lượng đến từ trời cao. Điều này có nghĩa là gì? Duy nhất đó là: khả năng để khoan dung và nhân từ là dấu chỉ mà lời Chúa đã được khắc ghi trong trái tim và linh hồn của chúng ta và đang thực hiện công việc chuyển hóa của nó. Vấn đề của bài đọc là điều mà tín ngưỡng đích thực và sự hiến dâng đối với Thiên Chúa là luôn luôn trong sáng trong hành động. Là những người thực hiện lời nói, chúng ta phải nói, không chỉ những ai nói về nó hoặc người mà đến một cách dễ dàng. Lời nói đãi bôi dựa vào vật không tồn tại trong Vương Quốc của Thiên Chúa. Sự tôn sùng đích thực là vấn đề chủ động và quan tâm chăm sóc nhu cầu của tha nhân - tuyệt đối không có lối rẽ hoặc bào chữa.
Hoạt động bên trong hay hoạt động bên ngoài – đó là câu hỏi. Lý lẽ vượt lên trên sự tinh lọc trong đoạn trích từ Mac-cô không nói về những người Pha-ri-siêu hoặc những học giả Do Thái thời cổ đại, nó đề cập đến mọi người. Đó là sự đấu tranh từ thời đại xa xưa: người ta cố gắng đặt tôn giáo ra ngoài bản thân mình. Không đụng chạm, không ăn, không uống, tuân theo những nghi lễ tôn giáo và v.v… Hầu hết những điều này thuộc về con người hơn là về nguồn gốc thiêng liêng. Tôn giáo có thể trở nên một trò chơi làm giảm bớt tinh thần và cảnh giác mà con người có thể quan hệ thiếu nghiêm túc với Thiên chúa. Điều gì là ranh giới tận cùng? Chúng ta có thể trốn trách như thế nào? Trốn trách ở đâu? Và đây là sự ngoại hiện tính chất tinh thần lìa bỏ vai trò sâu xa hơn của tâm hồn và tâm trí “an toàn” và nguyên vẹn. Người ta có thể tin chắc một cách tự mãn trong sự tin tưởng rằng mọi thứ yêu cầu đã được thực hiện. Sự tối tăm ư? Điều đó có thể được chiếu rọi trên những sự việc và con người.
Những cuộc vận động đạo đức là một lối thoát tuyệt vời cho sự tăm tối nội tâm không còn khả năng hoạt động và điều đó đủ thoải mái để thấy những độc ác ghê tởm. Sự đấu tranh thực tế là để thấy nội tâm và để nhận thức rằng tính phủ định, bất công, sợ hãi và bạo lực mà chúng ta thấy trên thế giới xung quanh chúng ta đến từ những nơi sâu thẳm của chính tâm hồn chúng ta mà đã không được thanh tẩy và chuyển hóa. Chúng ta không thể hy vọng một giáo hội, dân tộc, thế giới tốt hơn trừ phi chúng ta thực hiện việc làm bên trong của riêng chúng ta. Tôn giáo và tính chất tinh thần là sự chuyển hóa nội tại và hiểu biết những bài học yêu thương và phục vụ.
(Nguồn: Regis College – the School of Theology)