XA THÌ LO, GẦN THÌ BUỒN

Có một thư sinh nhà rất là nghèo, gia sản chỉ có một cái chum, ban đêm thường ôm nó mà ngủ.

Một đêm nọ, anh ta tính toán trong bụng như thế này : nếu cầu cho được phú quý, đương nhiên ta có rất nhiều tiền bạc, xây dựng cửa nhà vừơn tược, nuôi dưỡng ca kĩ vũ nữ, tậu thêm xe ngựa cao to, làm thêm nhà xe thật lớn, tóm lại, mọi thứ cần dùng đều không thiếu một thứ gì.

Anh ta mưu đi tính lại cảm thấy thoả mãn bèn sung sướng nhảy đứng lên, vô tình một chân đạp bể cái chum, thế là từ vui vẻ chuyển sang buồn khổ.
(Thi Chú Tô Thi)

Suy tư :

Trong cuộc sống, có ai nói rằng mình chưa bao giờ mơ ước điều gì cả ! Có ai nói rằng mình sống rất là tự nhiên, chẳng mơ chẳng ước điều gì ! Nếu quả thật có như thế thì họ không phải là con người, bởi vì con người thì luôn có những ước mơ, mơ cao mơ thấp, mơ xa mơ gần cũng đều là ước mơ.

Càng giàu có càng ước mơ, có người tiền bạc dư thừa không biết để đâu cho hết thì mơ lên cung trăng du lịch, hoặc là ước mơ lấy cho được một nàng tiên trên trời làm vợ...

Càng nghèo khó lại càng mơ ước như anh chàng thư sinh trên đây, mơ đông mơ tây, mơ tiền mơ bạc, và cuối cùng thì ước mơ bị vở tan tành theo cái chum của anh ta.

Tất cả mọi người đều có ước mơ, nhưng có điều lạ là không ai ước mơ mình trở thành một người nghèo khó như thánh cả Giuse, như Đức Mẹ Maria, như Chúa Giêsu. Và càng lạ hơn khi rất ít người mơ ước mình sẽ là vị thánh của Thiên Chúa !

Từ niềm vui qua nổi buồn chỉ cách nhau có một cái chum bị bể nát, từ thánh thiện đi qua tội lỗi cũng chỉ cách nhau có một...sợi tóc, thật nguy hiểm vô cùng, do đó những ước mơ nên thánh, ước mơ phục vụ tha nhân càng phải thôi thúc chúng ta trong cuộc sống hằng ngày, và như thế đời sống của chúng ta cũng là ước mơ của người khác rồi vậy.