VƯƠNG, LÝ ĐỒNG VIỆN

Quốc tử tiến sĩ Vương Mưu ở Phù Phong làm tri huyện, có một người tên là Lý Sinh cho rằng ông ta có tư cách nên đến hội kiến, mỗi lần gặp mặt đều gọi là “đồng viện” (cùng chức vụ).

Vương Mưu chất vấn hỏi : “Ta là quốc tử tiến sĩ của triều đình, địa vị và danh phận đều không giống như ông, mà mỗi lần gặp mặt ông đều gọi là “đồng viện”, như thế nghĩa là sao ?”

Lý Sinh nói : “Khi ngài chưa làm tri huyện thì tôi đã biết trước, chính lá quốc tử tiến sĩ, nên gọi là “quốc bác”. Mà tôi thì thường dùng phương pháp yếu lương để giao nạp ngũ cốc, thì cũng được gọi là quan chức, nên cũng có thể gọi là “cốc bác”, như thế chúng ta không phải là “đồng viện” sao ?”
(Mạc Phủ Yến Nhàn lục)

Suy tư :

Một người là tiến sĩ của triều đình, một người là chuyên môn cân đong đo đếm ngũ cốc, đương nhiên là khác xa nhau về công việc và chức vụ, dù làm chung trong một đơn vị...

Một người là linh mục chánh xứ, một người là con chiên bổn đạo, mỗi người công việc không giống nhau và trách nhiệm thì cũng khác nhau xa, nhưng có một số giáo dân cứ tưởng mình là người trong ban hành giáo có quyền trên cả cha sở, nên ăn nói ngang tàng, tuyên bố rùm beng và đôi khi hạch sách kiểm soát công việc mục vụ của cha sở. Họ quên mất rằng, nếu không có cha sở đồng ý, thì tất cả mọi đoàn thể trong giáo xứ đều không được phép tồn tại, kể cả ban hành giáo.

Ban hành giáo cũng như tất cả mọi đoàn thể trong giáo xứ -có thể nói- là cánh tay phải của cha sở chứ không phải là cái đầu của cha sở, do đó, họ có bồn phận giúp đỡ cộng tác với ngài trong công việc của giáo xứ...

Linh mục và giáo dân, mục tử và đàn chiên đều không giống nhau về chức vụ và bổn phận, nhưng giống nhau ở một điểm, đó là cả hai đều đã lãnh nhận bí tích Rửa Tội, trở nên những chứng nhân sống động của Tin Mừng trong chức vụ và bổn phận của mình.