KHEN NGỰA, CHÊ NGƯỜI

Vì để kiến thiết biên giới lãnh thổ, chính phủ quy định giao nộp ba ngàn đấu ngô, và giao cho cho quan chức của bổn huyện quản lí, Hoàng Sơn ở Kì Sơn nhờ vậy mà được quản lí tiền bạc. Để khoe khoang địa vị của mình, ông ta lấy một số tiền lớn đi mua một con tuấn mã.

Một hôm, ông ta cỡi con tuấn mã đi qua phố, có người ở sát bên đường nhà của Hoàng Sơn tên là Lý Sinh, nói : “Ngài mới mua con ngựa này giá bao nhiêu tiền ?”

Hoàng Sơn trả lời : “Một trăm năm mưoi ngàn đồng”.

Lý Sinh khen con ngựa khoẻ mạnh mập mạp, và nói con ngựa này mua với giá như thế thật là rẽ mạt, Hoàng Sơn cảm thấy rất là kì.

Lý Sinh nói : “Con gia súc kéo này có thể thồ đến ba ngàn thạch ngũ cốc, lẽ nào không phải mập béo khoẻ mạnh sao ?”

(Mạc Phủ Yến Nhàn lục)

Suy tư :

Có một số linh mục mua xe hơi đời mới cáo cạnh, trong lúc nhà thờ thì lụp xụp không sửa chữa, vì nghĩ rằng, mình chỉ ở vài ba năm rồi đổi đi chổ khác, sửa làm gì.

Có một số linh mục sửa nhà ở của mình trong giống như biệt thự, khi mà con chiên bổn đạo trong xứ tất bật kiếm ngày ba bữa ăn mà không đủ.

Có một số linh mục khi dùng bữa thì tỉ mỉ để ý : nếu khăn trãi bàn không sạch, đũa chén không sạch thì la mắng chê trách bà bếp, nhưng chén dĩa thánh, khăn thánh dùng khi dâng lễ thì quá dơ bẩn mà không lấy làm khó chịu và rất ít khi để ý đến...

Có phương tiện để làm công tác mục vụ, để cho công việc thêm thuận lợi là điều nên có, nhưng đừng lợi dụng cần phải có phương tiện để hưởng thụ, khoe khoang.

Tế lễ là việc tối cao của người Kitô hữu thờ phượng Thiên Chúa, không có chén dĩa nào trên trần gian có thể xứng đáng chứa đựng Mình và Máu Thánh của Chúa Giêsu, nhưng ít nữa, chúng ta cũng nên làm cho chén dĩa thánh, khăn thánh, trở nên xứng đáng một chút khi cử hành thánh lễ -mầu nhiệm cao cả của tình yêu.