CÀNG GIÀ CÀNG DẺO CÀNG DAI

N2T


Cụ già tám mươi lăm tuổi, trong ngày mừng sinh nhật của mình để cho ký giả phỏng vấn:

- “Thưa cụ, xin hỏi lời khuyên chân thành của những người già là gì ?”

Lão bà trả lời:

- “Đến lúc lớn tuổi như chúng tôi, nhất định là phải tiếp tục vận dụng tiềm năng, nếu không thì sẽ khô héo ! Khi cùng ở chung với mọi người thì rất quan trọng, nếu có thể nói, dùng sự phục vụ để kiếm những thứ cần thiết cho cuộc sống, chúng tôi có thể sống tốt thì chính là nhờ vào điểm ấy.”

- “Xin hỏi, bà làm thế nào mà sống thọ, thế bà nhờ vào thứ gì để sống đến hôm nay ?”

Bà lão thoải mái thành thạo, nhưng cũng làm cho người ta kinh ngạc, nói:

- “Tôi săn sóc một bà lão già hơn tôi ở gia đình bên cạnh.”

(Trích: Bài ca của loài ếch)

Suy tư:

Bí quyết mạnh mẽ sống lâu của bà lão chính là phục vụ một bà lão già hơn mình ở nhà hàng xóm bên cạnh, đó là điều mà những cụ già mạnh khỏe muốn nói với lớp trẻ thời hiện đại bây giờ: phục vụ.

Tiềm năng lớn nhất để có được những điều cần thiết trong cuộc sống là vận dụng khả năng mình có và luôn có, đó là tinh thần phục vụ, và nhờ phục vụ với tâm hồn yêu thương, mà không những bản thân mình có được niềm vui tâm hồn, mà còn làm cho thân xác được khỏe mạnh thêm, đó là bí quyết sống lâu của cụ bà.

Phục vụ là sở trường của người Ki-tô hữu, bởi vì đó là lệnh truyền của Chúa Giê-su sau khi Ngài rửa chân cho các tông đồ: “Anh em có hiểu việc Thầy mới làm cho anh em không ? Anh em gọi Thầy là “Thầy”, là “Chúa”, điều đó phải lắm, vì quả thật, Thầy là Thầy là Chúa. Vậy nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em.” (Ga 13, 12b-16)

Mà “rửa chân cho nhau” không phải là phục vụ tha nhân sao ?