Điều gì làm chúng ta hạnh phúc?
(What Makes Us Happy?)
Nếu bạn được ước một điều, điều ước đó là gì? Phải chăng đó là điều mang đến cho bạn được hạnh phúc? Bạn có thể ước một ngôi nhà nguy nga, tráng lệ; một việc làm tốt hơn; hoặc một chiếc xe hơi mới. Những thứ này chỉ là những thứ bình thường mà người ta nghĩ chúng sẽ đem lại hạnh phúc. Hầu hết mọi người tin rằng qui luất của hạnh phúc đơn giản: hạnh phúc là có được những gì họ muốn. Nhưng bạn có biết? Người ta hoàn toàn lầm tưởng.
Điều gì làm cho chúng ta hạnh phúc? Rốt cuộc, chúng ta sẽ thấy rằng đối với con người dường như hạnh phúc mà khi còn là những đứa trẻ chẳng được hạnh phúc đến lúc chúng trưởng thành. Cũng vậy, người ta không thể biết chắc điều gì sẽ mang hạnh phúc đến cho mình. Cuối cùng, chúng ta thấy bằng cách nào hạnh phúc có được nhiều vì nhu cầu bản thân hơn là cho hoàn cảnh của chúng ta.
Một vài nghiên cứu quan trọng bắt đầu từ năm 1937. Nó được gọi là Grant Study. Chương trình nghiên cứu này đã dùng những nam sinh viên và theo dõi cuộc sống của họ suốt 70 năm kế tiếp. Cứ vài năm, những người đàn ông này lại được các bác sỹ kiểm tra. Họ đã có những cuộc khảo sát trí tuệ và trả lời những câu hỏi được viết ra. Thông tin này được thu thập và tập hợp lại. Ngày nay, những người này đã già, nên những thông tin này được tổng hợp và dẫn đến những kết quả thật thú vị.
Những người sung sướng khi còn nhỏ thường không hạnh phúc, thành công lúc trưởng thành. Công trình nghiên cứu này đã lấy những sinh viên từ Đại học Harvard. Harvard là một trong những trường đại học hàng đầu của Hoa Kỳ - và là một trong những trường đại học danh giá nhất. Khi còn nhỏ, những sinh viên này có điều kiện vô tư về tài chánh, được theo học những trường nổi tiếng. Trong chừng mực nào đó mà bất kỳ ai cũng có thể thấy, họ tiếp tục trên con đường dẫn tới một việc làm tốt, một gia đình sung túc, và một cuộc sống hạnh phúc.
Nhưng không ai cũng trở thành một người lành mạnh và hạnh phúc. Trong thực tế, những ai đã nói hạnh phúc nhất khi trưởng thành thường họ lớn lện trong những hoàn cảnh khó khăn chẳng hạn bị cha mẹ làm tổn thương. Viêc nghiên cứu cho thấy rằng đó không phải là một câu hỏi mà con người trải qua vất vả nhưng họ đã phản ứng như thế nào khi họ va chạm. Mọi người từng trải vấn nạn cuộc đời. Đó là lẽ thường tình những ai đã biết giải quyết nhưng khó khăn khi họ còn nhỏ thì họ có thể giải quyết nó một cách dễ dàng khi khôn lớn.
Joshua Wolf Shenk là một nhà văn. Trong tạp chí “Atlantic Monthy”, ông đã viết về những người trưởng thành của việc nghiên cứu:
“… Nhiều người đã biết cách giải quyết những khó khăn từ những từ những đau khổ trải qua. Rồi họ vận dụng những kỹ năng này xuyên suốt cuộc đời của họ. chặng hạn so sánh hai người đàn ông – chương trình nghiên cứu đặt tên cho họ là “David Goodhard” và “Carlton Tarrytown.” Cả hai đều lớn lên trong lo sợ và cô đơn. Goodhard trưởng thành trong gia đình tầng lớp hạ lưu. Cha của ông nghiện rượu và mẹ của ông sống trong “căng thẳng, lo âu và sợ hãi.” Tarrytown được lớn lên trong gia đình giàu có. Nhưng cha ông cũng uống rượu. Mẹ ông thất vọng, buồn rầu đến nỗi Tarrytown sợ bà tự tử. Goodhard đã ngoi lên để trở thành một nhà lãnh dạo về những vấn đề nhân quyền. goodhard xếp hàng thứ năm đầu bảng của Grant Study về năng lực trí tuệ. Tuy nhiên, Tarrytown ở hàng thứ năm từ dưới đếm lên. Ông đã ba lần ly hôn. Ông uống rượu và dùng ma túy để giải quyết nỗi phiền muộn. Ở tuổi năm mươi, Tarrytowm tự kết liễu đời mình. Goodhard đã sống thọ đến bảy mươi tuổi.
Sự khác nhau giữa hai người đàn ông là gì? Tại sao một người trưởng thành trong hạnh phúc và cải thiện những cuộc đời của người khác. Trong khi người kia lại tự hủy đời mình?
Grant Study không thể trả lời cho những câu hỏi này. Tuy nhiên nó đã lưu ý rằng một số phẩm chất phổ biến trong những người mà họ nói họ sống hạnh phúc. Những phẩm chất này là: cuộc sống có thể giải quyết những phức tạp bằng cách cương quyêt, một nền giáo dục, một cuộc hôn nhân vững chắc, không hút thuốc, không uống rượu nhiều, vận dụng một số thao tác thể dục và giữ trọng lượng cơ thể lành mạnh. Đó là điều quan trọng để có thể thỏa mãn những nhu cầu căn bản của bạn. tuy nhiên nhiều tiền, uy quyền, đồ dung vật chất không hỗ trợ tí nào cho hạnh phúc của một con người.
Một cách để ý, thật ra có hai loại hạnh phúc. Loại thứ nhất chúng ta đã nói ở trên: có được những gì bạn muốn. Loại này được gọi, “hạnh phúc tự nhiên.” Một loại hạnh phúc khác được goi, “hạnh phúc giả.” Sự giả tạo còn một từ khác nữa là do con người tạo ra. Chỉ vì hạnh phúc giả là điều gì đó chúng ta tự tạo, nó không có nghĩa nó không phải là loại hạnh phúc có thực.
Hạnh phúc giả là những gì bạn “tạo ra” khi bạn không nhận được những gì mà bạn mong muốn. chẳng hạn, thử tưởng tượng bạn không có được một việc như bạn mong muốn. Trải qua thời gian bạn bắt đầu tin rằng tốt hơn bạn đừng nhận công việc đó. Thực ra, bạn hạnh phúc hơn bởi vì bạn không nhận công việc đó. Phải chăng bạn đang tự dối mình? Không. Đây chỉ là cách lành mạnh để giải quyết cuộc sống. Nó chỉ là cách mà những người trưởng thành làm thế nào để xoay xở sự việc chồng chất của cuộc sống thoát khỏi sự kiềm chế của chúng ta. Sự hạnh phúc này không thể giống như một sự giả dối. Nhưng sự hạnh phúc này là thực tế. Nó bền bỉ. điều này chỉ ra rằng hạnh phúc không dễ để đánh giá bên ngoài trí óc một con người.
Cuối cùng, hóa ra sự hạnh phúc đó lệ thuộc hoàn cảnh của chúng ta ít hơn chúng ta nghĩ. Có một số điều mà chúng ta nên chọn lựa vượt lên trên những thứ khác, chúng ta thích làm ra tiền hơn đau yếu, bệnh hoạn. Nhưng chúng ta nên thận trọng đừng tin rằng một sự thay đổi trong hoàn cảnh của chúng ta sẽ có kết quả lớn lao đối với mức độ hạnh phúc của chúng ta. Trong thực tế đặt quá nhiều kỳ vọng trong một sự thay đổi như thế sẽ có thể dẫn đến thất vọng và bất hạnh.
Có một bình diện cuộc sống mà mà chi phối ghê gớm đến hạnh phúc của chúng ta: yêu thương và tình liên đới. Nhiều người sống không có ý nghĩa và cô độc. Nhiều người có mục đích để sống với tha nhân. Điều đó tất cả chúng ta đều giống như nhau – không có vấn đề tuổi tác, giới tính hoặc chủng tộc. Thậm chí nhiều người thích thời gian cần thiết một mình dành ít thời gian cho người khác.
Đó không phải là một ý tưởng mới. Kinh Thánh đòi hỏi rắng Thiên Chúa đã dựng nên loài người để cúng sống với nhau. Nếu chúng ta được tạo dựng để sống với tha nhân. Điều đó cũng tạo ra ý nghĩa xe hơi, nhà lầu, tiền bạc, danh vọng, địa vị không làm cho chúng ta được hạnh phúc. Vậy, nếu chúng ta muốn sống một cuộc đời hạnh phúc, tạo sự bền vững bạn hãy đặt cuộc đời và nghị lực vào mọi người bạn quan tâm.
(Nguồn" “What Makes Us Happy?” – Adam Navis, Dịch: Jos. Tú Nạc, NMS)
(What Makes Us Happy?)
Nếu bạn được ước một điều, điều ước đó là gì? Phải chăng đó là điều mang đến cho bạn được hạnh phúc? Bạn có thể ước một ngôi nhà nguy nga, tráng lệ; một việc làm tốt hơn; hoặc một chiếc xe hơi mới. Những thứ này chỉ là những thứ bình thường mà người ta nghĩ chúng sẽ đem lại hạnh phúc. Hầu hết mọi người tin rằng qui luất của hạnh phúc đơn giản: hạnh phúc là có được những gì họ muốn. Nhưng bạn có biết? Người ta hoàn toàn lầm tưởng.
Điều gì làm cho chúng ta hạnh phúc? Rốt cuộc, chúng ta sẽ thấy rằng đối với con người dường như hạnh phúc mà khi còn là những đứa trẻ chẳng được hạnh phúc đến lúc chúng trưởng thành. Cũng vậy, người ta không thể biết chắc điều gì sẽ mang hạnh phúc đến cho mình. Cuối cùng, chúng ta thấy bằng cách nào hạnh phúc có được nhiều vì nhu cầu bản thân hơn là cho hoàn cảnh của chúng ta.
Một vài nghiên cứu quan trọng bắt đầu từ năm 1937. Nó được gọi là Grant Study. Chương trình nghiên cứu này đã dùng những nam sinh viên và theo dõi cuộc sống của họ suốt 70 năm kế tiếp. Cứ vài năm, những người đàn ông này lại được các bác sỹ kiểm tra. Họ đã có những cuộc khảo sát trí tuệ và trả lời những câu hỏi được viết ra. Thông tin này được thu thập và tập hợp lại. Ngày nay, những người này đã già, nên những thông tin này được tổng hợp và dẫn đến những kết quả thật thú vị.
Những người sung sướng khi còn nhỏ thường không hạnh phúc, thành công lúc trưởng thành. Công trình nghiên cứu này đã lấy những sinh viên từ Đại học Harvard. Harvard là một trong những trường đại học hàng đầu của Hoa Kỳ - và là một trong những trường đại học danh giá nhất. Khi còn nhỏ, những sinh viên này có điều kiện vô tư về tài chánh, được theo học những trường nổi tiếng. Trong chừng mực nào đó mà bất kỳ ai cũng có thể thấy, họ tiếp tục trên con đường dẫn tới một việc làm tốt, một gia đình sung túc, và một cuộc sống hạnh phúc.
Nhưng không ai cũng trở thành một người lành mạnh và hạnh phúc. Trong thực tế, những ai đã nói hạnh phúc nhất khi trưởng thành thường họ lớn lện trong những hoàn cảnh khó khăn chẳng hạn bị cha mẹ làm tổn thương. Viêc nghiên cứu cho thấy rằng đó không phải là một câu hỏi mà con người trải qua vất vả nhưng họ đã phản ứng như thế nào khi họ va chạm. Mọi người từng trải vấn nạn cuộc đời. Đó là lẽ thường tình những ai đã biết giải quyết nhưng khó khăn khi họ còn nhỏ thì họ có thể giải quyết nó một cách dễ dàng khi khôn lớn.
Joshua Wolf Shenk là một nhà văn. Trong tạp chí “Atlantic Monthy”, ông đã viết về những người trưởng thành của việc nghiên cứu:
“… Nhiều người đã biết cách giải quyết những khó khăn từ những từ những đau khổ trải qua. Rồi họ vận dụng những kỹ năng này xuyên suốt cuộc đời của họ. chặng hạn so sánh hai người đàn ông – chương trình nghiên cứu đặt tên cho họ là “David Goodhard” và “Carlton Tarrytown.” Cả hai đều lớn lên trong lo sợ và cô đơn. Goodhard trưởng thành trong gia đình tầng lớp hạ lưu. Cha của ông nghiện rượu và mẹ của ông sống trong “căng thẳng, lo âu và sợ hãi.” Tarrytown được lớn lên trong gia đình giàu có. Nhưng cha ông cũng uống rượu. Mẹ ông thất vọng, buồn rầu đến nỗi Tarrytown sợ bà tự tử. Goodhard đã ngoi lên để trở thành một nhà lãnh dạo về những vấn đề nhân quyền. goodhard xếp hàng thứ năm đầu bảng của Grant Study về năng lực trí tuệ. Tuy nhiên, Tarrytown ở hàng thứ năm từ dưới đếm lên. Ông đã ba lần ly hôn. Ông uống rượu và dùng ma túy để giải quyết nỗi phiền muộn. Ở tuổi năm mươi, Tarrytowm tự kết liễu đời mình. Goodhard đã sống thọ đến bảy mươi tuổi.
Sự khác nhau giữa hai người đàn ông là gì? Tại sao một người trưởng thành trong hạnh phúc và cải thiện những cuộc đời của người khác. Trong khi người kia lại tự hủy đời mình?
Grant Study không thể trả lời cho những câu hỏi này. Tuy nhiên nó đã lưu ý rằng một số phẩm chất phổ biến trong những người mà họ nói họ sống hạnh phúc. Những phẩm chất này là: cuộc sống có thể giải quyết những phức tạp bằng cách cương quyêt, một nền giáo dục, một cuộc hôn nhân vững chắc, không hút thuốc, không uống rượu nhiều, vận dụng một số thao tác thể dục và giữ trọng lượng cơ thể lành mạnh. Đó là điều quan trọng để có thể thỏa mãn những nhu cầu căn bản của bạn. tuy nhiên nhiều tiền, uy quyền, đồ dung vật chất không hỗ trợ tí nào cho hạnh phúc của một con người.
Một cách để ý, thật ra có hai loại hạnh phúc. Loại thứ nhất chúng ta đã nói ở trên: có được những gì bạn muốn. Loại này được gọi, “hạnh phúc tự nhiên.” Một loại hạnh phúc khác được goi, “hạnh phúc giả.” Sự giả tạo còn một từ khác nữa là do con người tạo ra. Chỉ vì hạnh phúc giả là điều gì đó chúng ta tự tạo, nó không có nghĩa nó không phải là loại hạnh phúc có thực.
Hạnh phúc giả là những gì bạn “tạo ra” khi bạn không nhận được những gì mà bạn mong muốn. chẳng hạn, thử tưởng tượng bạn không có được một việc như bạn mong muốn. Trải qua thời gian bạn bắt đầu tin rằng tốt hơn bạn đừng nhận công việc đó. Thực ra, bạn hạnh phúc hơn bởi vì bạn không nhận công việc đó. Phải chăng bạn đang tự dối mình? Không. Đây chỉ là cách lành mạnh để giải quyết cuộc sống. Nó chỉ là cách mà những người trưởng thành làm thế nào để xoay xở sự việc chồng chất của cuộc sống thoát khỏi sự kiềm chế của chúng ta. Sự hạnh phúc này không thể giống như một sự giả dối. Nhưng sự hạnh phúc này là thực tế. Nó bền bỉ. điều này chỉ ra rằng hạnh phúc không dễ để đánh giá bên ngoài trí óc một con người.
Cuối cùng, hóa ra sự hạnh phúc đó lệ thuộc hoàn cảnh của chúng ta ít hơn chúng ta nghĩ. Có một số điều mà chúng ta nên chọn lựa vượt lên trên những thứ khác, chúng ta thích làm ra tiền hơn đau yếu, bệnh hoạn. Nhưng chúng ta nên thận trọng đừng tin rằng một sự thay đổi trong hoàn cảnh của chúng ta sẽ có kết quả lớn lao đối với mức độ hạnh phúc của chúng ta. Trong thực tế đặt quá nhiều kỳ vọng trong một sự thay đổi như thế sẽ có thể dẫn đến thất vọng và bất hạnh.
Có một bình diện cuộc sống mà mà chi phối ghê gớm đến hạnh phúc của chúng ta: yêu thương và tình liên đới. Nhiều người sống không có ý nghĩa và cô độc. Nhiều người có mục đích để sống với tha nhân. Điều đó tất cả chúng ta đều giống như nhau – không có vấn đề tuổi tác, giới tính hoặc chủng tộc. Thậm chí nhiều người thích thời gian cần thiết một mình dành ít thời gian cho người khác.
Đó không phải là một ý tưởng mới. Kinh Thánh đòi hỏi rắng Thiên Chúa đã dựng nên loài người để cúng sống với nhau. Nếu chúng ta được tạo dựng để sống với tha nhân. Điều đó cũng tạo ra ý nghĩa xe hơi, nhà lầu, tiền bạc, danh vọng, địa vị không làm cho chúng ta được hạnh phúc. Vậy, nếu chúng ta muốn sống một cuộc đời hạnh phúc, tạo sự bền vững bạn hãy đặt cuộc đời và nghị lực vào mọi người bạn quan tâm.
(Nguồn" “What Makes Us Happy?” – Adam Navis, Dịch: Jos. Tú Nạc, NMS)