Người phán với tôi rằng: "Ơn Ta đủ cho ngươi, vì sức mạnh của Ta được tỏ bày trong sự yếu đuối". Vậy tôi rất vui sướng khoe mình về những sự yếu hèn của tôi, để sức mạnh của Đức Kitô ngự trong tôi. Vì thế, tôi vui thoả trong sự yếu hèn của tôi, trong sự lăng nhục, quẫn bách, bắt bớ và khốn khó vì Đức Kitô: vì khi tôi yếu đuối, chính là lúc tôi mạnh mẽ. (2 Cr 12, 7-10).

Câu nói của Thánh Phaolô trên gởi cho anh em ở Côrintô, tôi có thể hiểu được phần nào về sự yếu đuối của ngài được lồng chung vào sức mạnh của Thiên Chúa, vì sao!?? Bởi do kinh nghiệm Chúa ban riêng cho tôi, đã cho tôi thấu hiểu được rằng, sức mạnh của con người hoàn toàn không là gì cả, nếu không có Ơn Chúa ban. Phải, nếu chúng ta luôn cậy dựa vào Chúa, thì sự yếu đuối của chúng ta luôn luôn được Thiên Chúa phù trợ, như những đứa con thơ khờ dại, cần sự chỉ dẫn dậy dỗ của cha mẹ chúng. Nếu anh chị em nào có nhiều con sẽ rất dễ nhận ra sự yếu hèn của những đứa con chưa được trưởng thành của mình, so với những đứa con đã được trưởng thành, hay nói một cách khách quan là trong những đứa con của chúng ta có những đứa tỏ ra mình thật giỏi dang lanh lẹ khôn ngoan trước mắt cha mẹ chúng, và giữa anh chị em của chúng nữa!?.

Nhờ ơn Chúa, gia đình chúng tôi được Chúa ban cho 2 cháu gái. Cháu gái đầu lòng của chúng tôi năm nay cũng được 20 tuổi rồi, nhưng tánh tình của cháu phải nói là còn rất con nít và rất khờ dại. Hầu hết, bất cứ sự gì việc gì của cháu làm, cháu cũng phải hỏi qua ý kiến của cha mẹ có cho phép hay đồng ý cho cháu làm hay không? Bởi cái tánh tình mộc mạc, đơn giản, không một chút lo lắng và vô tư của cháu đã có sẵn từ nhỏ, nên cháu hỏi cho chắc ăn và hình như cháu cũng đã quen cái lệ ấy rồi! Nhất là làm những việc được cha mẹ giao phó luôn cho được hài lòng cha mẹ và các em; thứ hai là cháu an tâm biết không để cha mẹ phiền lòng và la mắng; và cũng thật sự vì chúng tôi cũng không dám tin vào tài phán đoán hay quyết định cho mọi việc của cháu. Tôi không phải nói là hoàn toàn không tin tưởng nơi cháu nhưng mọi việc và mọi thứ cháu làm chúng tôi chỉ tin cháu được có phân nửa, còn phân nửa kia thì chúng tôi phải phụ giúp cháu, ngay cả trí óc và mọi việc lao động bằng tay chân. Có những việc xem ra rất giản dị, tầm thường, và rất dễ làm. Trong cuộc đời của cháu từ khi cháu có trí khôn cho đến nay, thì sức mạnh và sự tin tưởng của cháu, là phần nhiều từ nơi cha mẹ giúp đỡ cho cháu mới thành và mới có hiệu quả theo ý cháu muốn và làm hài lòng cha mẹ.

Ngược lại cháu được Chúa rất thương, ban cho cháu một tánh tình hòa đồng, vui vẻ, hòa nhập với tất cả mọi người không phân biệt tuổi tác. Tánh tình của cháu, đến đâu cũng được mọi người rất quý rất mến yêu, và có phải sự yếu đuối của cháu không những được sức mạnh của cha mẹ trần thế giữ gìn, mà ngay cả Cha Mẹ trên trời cũng luôn bảo vệ, bảo bọc, và luôn theo phù trợ cho cháu ở mọi lúc và mọi nơi hay không?

Cháu gái thứ hai của chúng tôi thua chị nó đến 2 tuổi, nhưng tánh tình và cách trang phục của cháu thì không ai không bảo cháu là chị. Bởi có phải cha sanh con còn Trời sanh tánh hay không? Cháu gái thứ hai đi đến đâu thì tỏ vẻ rất cẩn trọng, rất người lớn. Để ý dò xét môi trường chung quanh của mình trước khi hòa nhập vào cuộc chơi, hay để hòa nhập vào đúng nơi đúng chỗ mà thích hợp với mình. Cháu rất chín chắn trong lời nói, trong sự suy nghĩ, và việc làm. Thường cháu lỡ làm một việc gì thiếu suy xét, mà hậu quả không được theo ý muốn, thì sự hối hận và đáng tiếc của cháu, rất sâu đậm và rất khó để quên. Tánh tình của cháu quả là tự tin, vì cháu tin những gì nơi cháu đều là tốt là hay là không có thể sai được. Cháu rất tự tin, từ cái học, cho đến cái ăn cái mặc, cái nhìn đời, và cách sống đời. Cháu cho rằng mình va chạm đời nhiều, mình học hỏi nhiều qua từng tình cảnh gia đình không được tốt lành của bạn cháu. Cháu cũng chứng kiến những cảnh xẩy ra thực tế hằng ngày trên đường phố, trên phim ảnh, trên TV, v.v.... và cho rằng cháu đã sành sõi đời nhiều, và có thể tự quyết định được mọi việc và mọi sự cho mình, mà không cần đến cha mẹ????

Thường cha mẹ rất sợ tư tưởng của những đứa con, cho rằng mình đã trưởng thành này!? Như trứng mà đòi khôn hơn rận là điều không tưởng, những đứa con này thì chúng thường có nhiều thất bại trên đời, bởi lẽ vì sao? Những đứa con này thì giống trong Phúc Âm được gọi là đứa con hoang đàng. Đến tìm gặp cha mẹ và đòi cha mẹ chia của cải cho chúng, để chúng đi lập nghiệp và tự sinh sống theo ý của chúng, và rồi thì câu chuyện kết cuộc thật là thương tâm và bi đát quá, thưa có phải không anh chị em!? Những đứa con này chúng thường bị đời dậy chúng cho đến khi chúng trở thành những thân tàn ma dại, mới nhớ lời cha mẹ của chúng dậy trước đây! Những đứa con này thường từ chối những lời khuyên bổ ích của cha mẹ chúng, và coi những lời nói dậy dỗ của cha mẹ chúng là cổ hữu, là không văn minh, không theo thời, không theo đà văn minh đủ, là quê mùa cục mịch, là không biết xu thời, không biết tiến thân, và làm cho chúng phải xấu hổ với bạn của chúng!? v.v......

Có phải Thiên Chúa của chúng ta trên Cao, cũng thương yêu con cái của Ngài còn hơn chúng ta trên trần gian này hay không? Quả Ngài rất mệt mỏi khi có nhiều đứa con khờ khạo như con của chúng ta lắm! Chúng ta lo cho con cái của chúng ta thật cũng chỉ có giới hạn, và hầu hết đều phải dâng con cái của chúng ta trong bàn tay quan phòng của Ngài. Sự lo lắng con cái của chúng ta thật chẳng bao giờ lo cho xuể, vì nhà nào cũng đông con, và đông miệng ăn. Kiếm miếng cơm bỏ vào bụng chúng là cũng mệt nhoài rồi, hồ huống gì còn phải dậy dỗ chúng việc thờ phượng Thiên Chúa, giữ đạo Đức Chúa Trời, và đạo làm người cho nên, thưa mệt lắm chứ phải không thưa anh chị em? Ấy vậy mà chúng ta kêu ca than vãn dữ lắm! Còn Chúa chúng ta thì sao? Dưới con mắt thương yêu của Ngài nhìn chúng ta từ trên cao thì sao!? Có phải chúng ta đông lúc nhúc như là loài sâu bọ hay không? Ấy thế mà muôn ngàn đời Chúa vẫn lo cho con cái Chúa một cuộc đời an bình, lương thực hằng ngày dùng đủ, nếu chúng ta chỉ cầu mong cho được như thế, mà không để lòng tham của chúng ta trên những vật chất của trần gian nay còn mai mất này!

Sao chúng ta không tìm đến Ngài là Bậc Cha Mẹ luôn ban cho chúng ta tình yêu nhưng không và không bao giờ tính toán những điều thiệt hơn. Sao chúng ta không biết tìm đến Ngài để được lợi ích cho linh hồn đời đời của chúng ta? Sao chúng ta không tìm đến Ngài để được Ngài bồi dưỡng và ủi an? Sao chúng ta không tìm đến Ngài để được Ngài mặc khải cho mọi thứ cần thiết và hạnh phúc nhất không phải tìm kiếm và có được nơi trần gian này!?

Bởi lẽ tất cả chúng ta chỉ là những con người vô dụng, yếu đuối, là những tội nhân trước mặt Thiên Chúa. Chúng ta chẳng làm gì cho nên nếu không có ơn Chúa. Tài trí chúng ta chứa được bao nhiêu trong khối óc có giới hạn ấy!? Tài năng của chúng ta có được bao nhiêu mà coi trời bằng cái vung như ếch ngồi tận đáy giếng!?. Sức khoẻ chúng ta có được bao nhiêu mà phung phí và tiêu hao vào những nơi ăn chơi trác táng!? Tiền của chúng ta chứa đựng được bao cao, chúng ta có sống hơn 100 tuổi để mà chúng cung phụng cho chúng ta hay không? Nếu Thiên Chúa lấy lại tất cả những gì Chúa ban cho chúng ta nhưng không, hỏi thử ai có thể sống qua được 1 ngày nếu không có ơn của Chúa? Thiếu hơi thở chúng ta có sống được không? Thiếu thức ăn chúng ta chịu sao cho nổi? Thiếu nước uống chúng ta cũng không sống được!? Có phải tình yêu Thiên Chúa đã thương yêu con người nên đã ban cho chúng ta tất cả mọi thứ để hưởng dùng, vì ngoài Thiên Chúa ra, chúng ta sẽ chết, và đó là điều thật chắc chắn là vậy!

Nên chúng ta phải luôn xin Chúa ban cho tất cả chúng ta có được Trái Tim của Chúa, để chúng ta có được nhịp đập yêu thương để biết chia sẻ với anh chị em có nhu cầu của chúng ta. Xin Chúa ban cho chúng ta ánh mắt dịu hiền của Chúa, đôi bàn tay rộng lượng và bao dung, tấm lòng, và đôi bàn chân của Chúa; cùng sự suy nghĩ và việc làm của Chúa, để chúng ta tất cả được trở nên giống Chúa. Bởi có phải Chúa biết chúng ta rất yếu đuối, nên Ngài luôn hiện diện bên chúng ta, và luôn ban cho chúng ta sức mạnh của Chúa, nếu chúng ta biết khiêm nhường và nhìn nhận rằng, không Ngài chúng ta chẳng là gì trước Thiên Nhan Sáng Láng muôn đời vô cùng của Ba Ngôi Thiên Chúa. Và không Ngài chúng con biết theo ai, bởi lẽ chỉ có Ngài mới có Lời ban sự sống cho linh hồn muôn đời của chúng ta. Amen.