Chúa Nhật XIV Thường Niên – Năm B (Ezekiel 2: 2-5; Psalm 123; Corinthians 12: 7-10; mark 6: 1-6)

Những kẻ nổi dậy ngoan cố, trâng tráo và xấc xược ở quốc gia này là ai? Trong ngữ cảnh khởi thủy nó ám chỉ Israel, vì tiên tri Ezekiel được trao quyền và phái đến để đem quốc gia này trở lại với đường lối của Thiên Chúa. Nhưng trong một quan niệm phổ biến nhiều hơn nó mô tả bất kỳ quốc gia nào, bao gồm cả quốc gia của chính chúng ta, vì những thành viên của người Hebrew không bất trị và ương ngạnh hơn con người của thời đại chúng ta.

Phản kháng có thể tồn tại thậm chí trong số những người mà tự cho mình tuyệt đối sùng kính và mộ đạo. Nó có thể được diễn tả như sự tiếp tục thực hiện những việc theo đường lối của riêng mình thay vì theo ý định của Thiên Chúa. Nổi loạn có thể diễn ra dưới nhiều hình thức khác nhau: bất công kinh tế và bất bình đẳng là một trong những điển hình chủ yếu và là một trong những sự lựa chọn và tố cáo phổ biến nhất bởi các tiên tri Israel. Nhưng cũng có nhiều hình thức khác: đấu tranh và khát vọng quyền lực, bị cướp mất môi trường hoặc bắt giữ những ai đó bất tuân phục. Một thời gian dài đã được ưa chuộng, đã không chỉ là sự khoan dung và còn là sự biểu dương bạo lực và chiến tranh – và thường với sự biện minh thần học. Đây là tất cả những đường lối mà chúng ta quay lưng lại về phía Thiên Chúa và bước vào những khó khăn tâm hồn mình thậm chí trong lúc thầm kêu tên thiêng liêng, cao cả.

Tất nhiên những tiên tri chúng ta đã có – và tiếp tục có – nhưng họ không có một nhiệm vụ dễ dàng. Khi họ thử thách chúng ta, nhiều phản ứng trong môt kiểu cách nhân loại điển hình – với xu hướng bảo thủ và khước từ. Họ tấn công, và ngay cả có lúc giết, sứ giả. Chúng ta đang bị thử thách từ nhiều lãnh vực: tác hại của nhiều loại, chiến tranh và hòa bình, sinh thái, nhân quyền và bình đẳng. Về lĩnh vực thần học, sự trải nghiệm trong thời buổi của chúng ta thử thách nhiều hơn, kể cả trong thần học của chúng ta và sự minh bạch trong việc cai quản của giáo hội chúng ta.

Đôi khi sự yếu đuối và khó khăn có ý nghĩa sống. Một số chúng ta có thể chiến thắng nhưng thường chúng ta phải biết để sống với chúng. Nền văn hóa riêng của chúng ta dạy chúng ta rằng bất kỳ hình thức đau đớn hoặc sự phiền toái nào không thể chấp nhận và phải được loại trừ càng nhanh càng tốt. Điều đó có thể là phản ứng đầu tiên của Thánh Phao-lô khi ông bắt đầu chiến đấu với “cái gai trong da thịt” (thorn in the flesh-‘idm.’: mối ưu tư/ trầm tư). Chúng ta không có ý tưởng rằng ưu tư là gì, và nhiều mực đã được đổ ra trong những cố gắng để xét đoán. Nhưng nó không thành vấn đề - nó có thể là bất cứ cái gì – thậm chí những gì chúng ta chiến đấu. Nó đóng một vai trò quan trọng: nó đã ngăn cản Phao-lô không chống đỡ nổi trước cái tôi đầy tự mãn vượt lên trên những món quà được mặc khải của ông. Điều đó cũng đánh thức ông liên tục rằng ông đã lệ thuộc vào ân huệ của Thiên Chúa biết dường bao. Quyền năng của Thiên Chúa quả thật đã tạo ra sự tuyệt hảo trong yếu đuối, nhưng chỉ khi mà sự yếu đuối thừa nhận và qui phục Thiên Chúa. Khi chúng ta yếu đuối thực ra là lúc chúng ta mạnh mẽ, nhưng duy nhất nếu chúng ta từ bỏ sự kiềm chế và thừa nhận quyền năng của Thiên Chúa thực hiện trong chúng ta và thông qua chúng ta.

Cổ ngôn có câu: “Thân quen sinh ra coi thường” (familiarity breeds contempt: gần chùa gọi bụt bằng anh). Đôi khi chúng ta thấy điều đó khó tôn trọng và khôn ngoan, sự thông thái và tính chất tinh thần của người nào đó đối với người mà chúng ta hoàn toàn quen thuộc – bạn bè, gia đình và đồng nghiệp. Cuối cùng, chúng ta biết những nhược điểm của họ và có lẽ thậm chí chúng ta có thể biết những tật xấu nhất của họ. Chúng ta muốn nghe từ một người nào đó phù hợp với hình ảnh, trí tuệ của một tiên tri chúng ta, người thầy khả kính, bậc hiền nhân hoặc thánh nhân. Chúa giê-su – vâng, họ biết Người và họ biết gia đình của Người. Làm sao mà người hàng xóm của bạn có thể trở thành một tiên tri của Thiên Chúa? Họ đã bực dọc – trong ánh mắt họ, Chúa Giê-su rõ ràng có nhiều biểu hiện danh giá – và người hiển nhiên đã vượt quá xa địa vị của Người trong cuộc sống. Nhiều người trong đám đông không thực sự lắng nghe những lời của Người bằng trái tim của họ. “Những trái tim chai đá” – một trạng thái tinh thần khép kín, bảo thủ cùng một sự khước từ nhận biết mức độ sâu thẳm ràng buộc trong tay Chúa Giê-su. Thực ra Người không thể làm quá sức trong phương cách hành động của sức mạnh tinh thần.

Thiếu sự cởi mở và chấp nhận của bản thân chúng ta cũng có thể giới hạn sức mạnh mà Thiên Chúa biểu hiện nhân danh chúng ta. Chúng ta thường không ủng hộ những nhà tiên tri và thầy truyền giáo giữa chúng ta. Nếu chúng ta nhắm mắt và lằng nghe bằng cả tâm hồn của chúng ta thay vì sợ hãi, chúng ta sẽ không bỏ xót một lời nào của Thiên Chúa khi được phát ra. Lời Thiên Chúa thông qua những sự việc bình thường – những trải nghiệm của chúng ta, những người quanh ta và thậm chí thông qua chúng ta.

Chúng ta hãy đừng khép kín tâm hồn và trí khôn với tất cả sự bướng bỉnh và chống đối nhưng hãy giao nộp sự yếu đuối và sợ hãi cho Thiên Chúa.

(Source: Regis College – The School of Theology)