ĐÁNH CUỘC UỐNG RƯỢU

Thôn nọ có một tập tục là khi tiệc cưới rước cô dâu sắp kết thúc thì phải đố rượu.

Có một lần, tú tài, quan sứ, bác sĩ và thầy cúng cùng ngồi đố rượu, quyết định lấy tất cả sự việc làm câu đối.

Quan sứ tranh nói trước câu thứ nhất : “Mỗi ngày xếp hàng nha môn đứng thứ nhất”.

Vị bác sĩ tiếp lời, nói : “Thuốc có ấm mát hàn khô thấp”.

Tú tài nói : “ Vợ đêm khuya sáng đều chải chuốt”.

Thầy cúng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không có câu nào, trong lúc hoảng hốt thì đột nhiên loé lên một câu, nói : “Thái thượng lảo quân cấp cấp cấp”.

(Tịch Xuyên tiếu lâm)

Suy tư :

Tất cả mọi người Kitô hữu đều biết :

Thiên Chúa là tình yêu.

Thiên Chúa rất công bằng.

Thiên Chúa rất mong muốn kẻ có tội ăn năn trở lại...

Nhưng,

Con người đã lợi dụng tình yêu của Thiên Chúa để trì hoãn sự sám hối ăn năn.

Con người đã lợi dụng sự công bằng của Thiên Chúa để bóp chẹt tha nhân vì quyền lợi cá nhân của mình.

Con người đã coi thường lòng thương xót của Thiên Chúa, nên coi như không có Ngài trong cuộc sống để quay về đường nẻo chính trực.

Cũng như ông thầy cúng ấp a ấp úng không nặn ra được câu thơ đúng vần trong cuộc đố rượu, chúng ta cũng sẽ “cứng họng” không nói được khi ra trước toà phán xét của Thiên Chúa, vì cuộc sống của chúng ta không phù hợp với chức phận của mình đã lãnh nhận : chức phận làm con cái của
Thiên Chúa, được thánh hoá bằng chính Máu Con của Ngài là Đức Giêsu Kitô.