Maggy chạy hết nhà này đến nhà khác. Những đứa con của bà cùng chạy theo bà. Bà có bảy đứa con. Bà hốt hoảng và đang tìm chỗ trú ẩn cho gia đình bà. Đó là vào tháng 10 năm 1993, và chiến tranh vừa bắt đầu nổ ra trên quê hương bà, Burundi.

Người dân hai sắc tộc Hutu và Tutsi đang trong giao chiến. Maggy là người Tutsi và ba đứa con của bà cũng vậy. Nhưng ba đứa trẻ kia là người Hutu. Maggy đã nhân chúng là con nuôi. Chúng mồ côi - những đứa trẻ vô gia đình. Nên Maggy đã nhận những đứa trẻ này là một phần trong gia đình bà.

Nhưng đêm đó, không ai cho gia đình bà tá túc trong nhà họ. Những gia đình Hutu nói họ chỉ bảo vệ những đứa trẻ người Hutu. Và ngược lại những gia đình người Tutsi chỉ bảo vệ Maggy và những đứa con người Tutsi của bà. Nhưng không ai dám bảo vệ hết số họ. Và Maggy muốn gia đình bà cùng ở bên nhau.

Nên Maggy đã đến một người mà bà biết chắc thế nào cũng được giúp đỡ - vị Giám Mục Công Giáo sở tại. Nhà lãnh đạo Ki-tô giáo này đã giấu Maggy, gia đình bà và những người Hutu khác. Maggy nghĩ cuối cùng họ đã được an toàn.

Tuy nhiên, ngày 24 tháng Mười năm 1993, những người lính Tutsi đã tấn công Tòa Giám mục. Maggy đã không bị giết bởi bà là người Tutsi. Thay vì, bà đã bị trói và buộc phải chứng kiến cảnh những người lính này giết 72 người vả thiêu hủy tòa nhà.

Maggy đã bị choáng và đau buồn khôn xiết bởi những gì bà đã thấy. Nhưng ngay cả trong tình huống khủng khiếp này, bà đã không nghĩ tới bản thân. Thay và đó, bà đã nghĩ đến những đứa con của mình – cả con bà và những đứa bà nhận làm mẹ vừa bị giết. Đêm đó, Maggy đã trả tiền cho những người lính để đừng giết và bắt cóc 25 đứa trẻ. Những đứa trẻ này giờ đây trở thành những trẻ mồ côi, tỵ nạn chiến tranh.

Vào đêm kinh hoàng ấy, Maggy bắt đầu một công việc mới của cuộc đời. Bà biết rằng những đứa trẻ này, và sẽ còn nhiều hơn nữa những trường hợp như chúng, cần sự chăm sóc và bảo vệ.

Sau vụ tấn công vào Tòa Giám mục, Maggy trở nên người có trách nhiệm trên 30 đứa trẻ. Bà thấy rằng bà không thể trông coi tất cả chúng trong nhà bà. Nên Maggy quyết định bắt đầu thành lập Ngôi Nhà Hòa Bình (Mason Shalom hay House of Peace).

Ngôi Nhà Hòa Bình đã trở thành nơi mà bất cứ đứa trẻ thuộc sắc tộc, tôn giáo, thành phần xã hội nào cũng đều được chào đón. Thoạt đầu, ngôi nhà là một trường học cũ. Đó chỉ là một ý tưởng đơn giản. Maggy và những đứa lớn chăm sóc những đứa bé. Họ cùng nhau làm việc thu hoạch những vụ mùa từ nông trại của gia đình Maggy để nuôi sống mọi người.

Vì cuộc chiến còn tiếp tục, hàng trăm đứa trẻ tỵ nạn đến Ngôi Nhà Hòa Bình để được bảo vệ và chăm sóc. Nhiều người không hiểu tại sao Maggy lại nuôi nấng, chăm sóc những đứa trẻ này. Bà đã trình bày lý do trước tổ chức UNICEF:

“Tôi biết rằng trong trái tim tôi tội ác không bao giờ chiến thắng … Mọi người nghĩ tôi điên và rằng tôi là người mất lý trí – thậm chí cả gia đình tôi! Tôi nói vâng, tôi là người mất lý trí, nhưng các bạn cũng là người điên bởi lẽ các bạn đã bắt đầu giết chóc. Ai đã mất lý trí hơn – người nào đó đang bắn giết hay người nào đó đang cứu vớt sự sống?

Vì công việc của Ngôi Nhà Hòa Bình ngày càng đa đoan, Maggy đã giành được sự ủng hộ trên toàn thế giới. Với sự ủng hộ này, Maggy đã mở hai trung tâm cho những trẻ bị thương tật thể chất và tinh thần ở Burundi. Bà cũng mở thêm ba ngôi nhà hoặc “làng trẻ” cho những trẻ mồ côi hay thất lạc gia đình. Những ngôi làng này chu cấp một “ mái gia đình” và những nguồn tài trợ cho các em.

Ngôi Nhà Hòa Bình cũng cung cấp giáo dục và đào tạo những kỹ năng cho các em. Làm việc chăm chỉ là phần quan trọng của Ngôi Nhà Hòa Bình. Trẻ em học để chăm sóc gia đình và nhà cửa. chúng cũng học những kỹ năng trong những rạp hát trung tâm, nhà hàng, khách sạn, và tiệm hớt tóc.

Maggy nghĩ đó là điều quan trọng để những đứa trẻ biết làm việc và giúp đỡ bản thân. Maggy nghĩ những điều quan trọng nhất để dạy chúng là hòa bình và tha thứ. Maggy nói với UNICEF vì lý do này mà bà đã thiết lập Ngôi Nhà Hòa Bình,

“Tôi muốn chứng tỏ với người dân chúng tôi rằng chỉ có công lý và tình yêu đó là yếu tố để sống trong hòa bình.”

Maggy luôn ý thức trong công việc của mình. Bà đã đoạt nhiều giải thưởng: Voice Courage Award, Nansen Refugee Award, và năm 2008 là giải thưởng Opus Prize giá trị 1,000,000 Mỹ kim tiền thưởng cho những hoạt động xuất sắc về công tác cứu giúp nhân loại. Đây là một trong những phần thưởng giá trị nhất.

Khi bà nhận phần thưởng, bà đã nhảy múa, vỗ tay với niềm hân hoan, sung sướng, bà nói với các phóng viên,

“Tôi vinh dự được nhận 1,000,000 Mỹ kim – tôi sẽ có hơn 50,000 đứa con, và rồi tôi sẽ giúp đỡ tất cả chúng.”

Maggy đã dùng số tiền thưởng này để giúp đỡ tất cả những đứa trẻ. Bà đã mở một bênh viện một trăm hai mươi giường ở Burundi.

Nhiều người gọi Maggy là ‘Mẹ Teresa của Burundi’, nhiều người khác đã gọi bà là ‘Thiên Thần của Burundi’. Cả hai tên đều thể hiện tinh thần và việc làm của bà. Nhưng Maggy bộc bạch rằng công việc của bà thông qua Ngôi Nhà Hòa Bình không phải của riêng bà. Bà nói đó là sự thành lập từ Opus Prize,

“Tôi tin đó là một sứ mệnh, nó là công việc của cuộc đời. tôi tràn đầy hy vọng. Trong công việc có bàn tay của Thiên Chúa.”

Cuộc đời của Maggy là một tấm gương khác biệt, một người mà có thể làm thành. Maggy luôn nuôi hy vọng. thậm chí trong những lúc khủng hoảng, bà vẫn tin rằng cái ác không bao giờ tồn tại. Maggy vẫn hằng mơ ước bằng mọi cách bà có thể giúp đỡ mọi người. Và qua những lời của bà, bà khích lệ tất cả mọi người cũng nuôi những ước mơ như vậy. Bà nói,

“Với mỗi mơ ước của chúng ta, chúng ta đang phát triển nhân loại.”