CHÚA GIÊSU NGỦ TRÊN THUYỀN
Sau những giây phút mệt nhọc giảng dạy, chữa lành bệnh tật, tiếp xúc với dân chúng, Chúa Giêsu tìm lại sự thanh thản trong giấc ngủ ban chiều trên con thuyền của các học trò thân yêu nhất.
Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như ngày hôm đó đài khí tượng dự báo, thời tiết tốt, không mưa, không gió, biển lặng như tờ. Nhưng óai ăm thay:” xảy đến một trận gió táp thổi mạnh, và sóng ập tràn vào thuyền, làm thuyền đầy nước”(Mc 4, 37). Trong cơn hỏang lọan có nguy cơ đe dọa đến tính mạng của mỗi người, ai mà không hoang mang, lo lắng cho sự sống còn của mình. Chi tiết này nhắc chúng ta nhớ lại trên con thuyền chở Giona đi khỏi thành Ninivê. Một trận bão lớn xảy ra, mọi người sợ hãi, còn Giona thì xuống hầm tàu và ngủ li bì( Yôn 1, 1-16). Kết thúc câu chuyện Giôna là nỗi sợ hãi của con người trước quyền năng của Giavê Thiên Chúa:”Người ta sợ Giavê,sợ lắm. Và họ đã tế lễ Giavê và dâng lời kính vái” (Yôna 1, 16). Thật vậy trước sức mạnh của thiên nhiên, con người cảm thấy mọi sự chống chọi chỉ là vô vọng. Các môn đệ biết rằng mình sẽ không thể làm gì để bảo đảm an tòan cho con thuyền và sự sống của mỗi người giờ đây đang là”ngàn cân treo sợi tóc”. Họ đánh thức Chúa Giêsu, vì Ngài đang:”dựa trên ván mà ngủ”(Mc 4, 38). Trong trình thuật sáng tạo nên người nữ, Thiên Chúa đã giáng xuống trên Adam một giấc ngủ dài:”Và Giavê Thiên Chúa đã giáng xuống trên người một giấc tê mê, và nó đã ngủ thiếp đi”(St 2, 21). Các môn đệ trên con thuyền cũng đang bị một giấc mê dài ập xuống trên cuộc đời của họ, vì thế mà họ không thể nhận ra sự có mặt của Chúa Giêsu trên con thuyền của mình:”Và họ kinh hòang và sợ hãi mà nói với nhau:” Ông này là ai vậy, mà gió và biển phải vâng phục ông”(Mc 4, 41). Cũng rất may cho họ, khi các môn đệ biết chạy đến và cầu khẩn với Chúa Giêsu trong cơn họan nạn:”Thưa Thầy Thầy chẳng lo, chúng tôi chết mất”(Mc 4, 38). Phải chăng vì lời cầu xin tha thiết này mà Chúa Giêsu ra tay giúp đỡ, chỉ cũng đúng để lý giải một phần nào đó thôi, vì dù bạn thức hay ngủ Thiên Chúa vẫn dành cho con người một sự chăm sóc đặc biệt. Có Ngài trong đời mà lắm khi chúng ta vẫn mang nỗi lo canh cánh bên lòng. Những khi bình yên vô sự, những lúc thành công và hạnh phúc theo ước mơ của mình, con người ít khi nhớ tới Chúa. Nhưng trong những lúc bóng tối bủa vây, những trận cuồng phong của cuộc đời dồn dập xảy đến, khi mà mọi an tòan của trần thế hòan tòan trở nên vô hiệu, chúng ta nhớ tới Chúa và khẩn cầu với Ngài. Chúa Giêsu hình như vẫn đang ngủ ngon lành, gia đình gặp khốn khó, những thất bại xảy đến, cơn đau của bệnh tật, nghèo đói, khó khăn chồng chất trên cuộc đời của chúng ta. Thế mà Chúa Giêsu vẫn cứ ngon giấc trên con thuyền đời của mỗi người. Thức dậy, Chúa Giêsu trách các môn đệ:”Sao nhát đảm thế”, cũng nhiều lần Ngài trấn an họ: Thầy đây đừng sợ.
Lạy Chúa Giêsu, con biết Ngài luôn hiện diện trong cuộc đời này, với mỗi người chúng con. Vậy mà nỗi sợ hãi và lắm lúc buồn chán, thất vọng luôn rình rập và gặm nhấm tâm hồn chúng con. Nhiều khi chính bản thân mình, chúng con chưa đủ tin tưởng vào quyền năng vô biên của Ngài. Trước những sức mạnh của sóng to gió lớn của biển trần gian, chúng con vẫn mang tâm trạng lo âu và trốn chạy, không dám đối diện để làm chứng cho sự có mặt của Chúa trong trần gian này. Xin Chúa Giêsu ban cho chúng con ơn can đảm để chúng con thóat khỏi mọi nỗi sợ hãi hữ hình hay vô hình xung quanh mình. Amen.
Sau những giây phút mệt nhọc giảng dạy, chữa lành bệnh tật, tiếp xúc với dân chúng, Chúa Giêsu tìm lại sự thanh thản trong giấc ngủ ban chiều trên con thuyền của các học trò thân yêu nhất.
Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như ngày hôm đó đài khí tượng dự báo, thời tiết tốt, không mưa, không gió, biển lặng như tờ. Nhưng óai ăm thay:” xảy đến một trận gió táp thổi mạnh, và sóng ập tràn vào thuyền, làm thuyền đầy nước”(Mc 4, 37). Trong cơn hỏang lọan có nguy cơ đe dọa đến tính mạng của mỗi người, ai mà không hoang mang, lo lắng cho sự sống còn của mình. Chi tiết này nhắc chúng ta nhớ lại trên con thuyền chở Giona đi khỏi thành Ninivê. Một trận bão lớn xảy ra, mọi người sợ hãi, còn Giona thì xuống hầm tàu và ngủ li bì( Yôn 1, 1-16). Kết thúc câu chuyện Giôna là nỗi sợ hãi của con người trước quyền năng của Giavê Thiên Chúa:”Người ta sợ Giavê,sợ lắm. Và họ đã tế lễ Giavê và dâng lời kính vái” (Yôna 1, 16). Thật vậy trước sức mạnh của thiên nhiên, con người cảm thấy mọi sự chống chọi chỉ là vô vọng. Các môn đệ biết rằng mình sẽ không thể làm gì để bảo đảm an tòan cho con thuyền và sự sống của mỗi người giờ đây đang là”ngàn cân treo sợi tóc”. Họ đánh thức Chúa Giêsu, vì Ngài đang:”dựa trên ván mà ngủ”(Mc 4, 38). Trong trình thuật sáng tạo nên người nữ, Thiên Chúa đã giáng xuống trên Adam một giấc ngủ dài:”Và Giavê Thiên Chúa đã giáng xuống trên người một giấc tê mê, và nó đã ngủ thiếp đi”(St 2, 21). Các môn đệ trên con thuyền cũng đang bị một giấc mê dài ập xuống trên cuộc đời của họ, vì thế mà họ không thể nhận ra sự có mặt của Chúa Giêsu trên con thuyền của mình:”Và họ kinh hòang và sợ hãi mà nói với nhau:” Ông này là ai vậy, mà gió và biển phải vâng phục ông”(Mc 4, 41). Cũng rất may cho họ, khi các môn đệ biết chạy đến và cầu khẩn với Chúa Giêsu trong cơn họan nạn:”Thưa Thầy Thầy chẳng lo, chúng tôi chết mất”(Mc 4, 38). Phải chăng vì lời cầu xin tha thiết này mà Chúa Giêsu ra tay giúp đỡ, chỉ cũng đúng để lý giải một phần nào đó thôi, vì dù bạn thức hay ngủ Thiên Chúa vẫn dành cho con người một sự chăm sóc đặc biệt. Có Ngài trong đời mà lắm khi chúng ta vẫn mang nỗi lo canh cánh bên lòng. Những khi bình yên vô sự, những lúc thành công và hạnh phúc theo ước mơ của mình, con người ít khi nhớ tới Chúa. Nhưng trong những lúc bóng tối bủa vây, những trận cuồng phong của cuộc đời dồn dập xảy đến, khi mà mọi an tòan của trần thế hòan tòan trở nên vô hiệu, chúng ta nhớ tới Chúa và khẩn cầu với Ngài. Chúa Giêsu hình như vẫn đang ngủ ngon lành, gia đình gặp khốn khó, những thất bại xảy đến, cơn đau của bệnh tật, nghèo đói, khó khăn chồng chất trên cuộc đời của chúng ta. Thế mà Chúa Giêsu vẫn cứ ngon giấc trên con thuyền đời của mỗi người. Thức dậy, Chúa Giêsu trách các môn đệ:”Sao nhát đảm thế”, cũng nhiều lần Ngài trấn an họ: Thầy đây đừng sợ.
Lạy Chúa Giêsu, con biết Ngài luôn hiện diện trong cuộc đời này, với mỗi người chúng con. Vậy mà nỗi sợ hãi và lắm lúc buồn chán, thất vọng luôn rình rập và gặm nhấm tâm hồn chúng con. Nhiều khi chính bản thân mình, chúng con chưa đủ tin tưởng vào quyền năng vô biên của Ngài. Trước những sức mạnh của sóng to gió lớn của biển trần gian, chúng con vẫn mang tâm trạng lo âu và trốn chạy, không dám đối diện để làm chứng cho sự có mặt của Chúa trong trần gian này. Xin Chúa Giêsu ban cho chúng con ơn can đảm để chúng con thóat khỏi mọi nỗi sợ hãi hữ hình hay vô hình xung quanh mình. Amen.