CHÚNG TA LUÔN Ở TRONG TAY THIÊN CHÚA

Chúa Nhật XII Thường Niên – Năm B (Job 38: 1-4, 6-11; Psalm 107; Corinthians 5: 14-17; Mark 4:35-41)

Mạch nguồn của nỗi thống khổ loài người nằm trong sự khao khát của chúng ta trước vai trò Thiên Chúa. Vũ trụ vận hành hoàn hảo khi chúng ta thừa nhận Thiên Chúa điều khiển sự vận chuyển này – đó là điều duy nhất khi chúng ta nghĩ rằng chúng ta có thể làm một công việc tốt hơn mà mọi thứ bắt đầu đi lệch hướng.

Ông Job đã đấu tranh với những khổ đau mà ông phải chịu đựng như một kết quả đánh cuộc giữa Satan và Thiên Chúa. Satan tin chắc rằng lòng thành kính, sự dâng hiến và công chính của ông Job sẽ tan biến trong phút chốc mà nó trải qua nghịch cảnh và mong muốn. Job đã duy trì sự kiên định qua tất cả những đau khổ của mình. Thậm chí phải lắng nghe từ bạn bè mang những lời giải thích chân thành và lém lỉnh về nỗi thống khổ của ông. Khi ông một lần nữa đòi hỏi sự vô tội của mình trước Thiên Chúa, Job yêu cầu một câu trả lời: Tại sao điều này lại xảy đến với con? Con đã làm gì để đáng lãnh nhận nó? Rồi Thiên Chúa xuất hiện bằng một cơn gió lốc cho ông một “câu trả lời vô âm tín.”

Thiên Chúa đã thử thách Job bằng cách hỏi nơi ông sống là Trái Đất đã được sáng tạo khi nào. Vì hai chương thi ca rất dài Thiên Chúa đã liệt kê những quyền năng thiêng liêng, cao cả mà đã được biểu hiện trong sự sáng tạo và quở trách Job nhiều lần với câu hỏi, con đang ở đâu? Thiên Chúa quả quyết rằng Job không có năng lực hiểu biết những sự thiêng liêng tuyệt vời và tầm nhìn về hình ảnh to tát này. Thiên Chúa kết thúc sự thăm dò lâu dài bằng việc nói theo cách căn bản với Job rằng điều đó tuyệt không có sự liên quan đến cá nhân ông.

Câu hỏi về nỗi dằn vặt của sự vô tội và một trong những câu hỏi thuộc tôn giáo và triết học thựợng cổ trên thế giới và không có những câu trả lời thỏa mãn, thuyết phục. Thậm chí những nhà uyên bác nhất cố gắng giải thích nỗi thống khổ trong sự tận cùng hình như phần nào còn khập khiễng và tách rời con người với cảm nghĩ trách móc rằng có điều gì không hoàn toàn đúng – luận cứ triết học dân gian “không có lửa làm sao có khói.” Nghĩ về nỗi đau ở Darfur hoặc những nạn nhân ngây thơ, vô tội của chiến tranh. Nghĩ về một phần tư triệu người đã bị cuốn trôi trong một trận sóng thần. Nghĩ về những nạn nhân vô tội hoặc những trẻ em chết vì bệnh tăng bạch cầu. Không có những câu trả lời thỏa đáng. Nhưng chúng ta có thể tránh hai cực. Cực thứ nhất là bi quan và thuyết vô thần trong khi cực thứ hai gồm lòng thành kình dần phai lạt hoặc sự tôn sùng trong đau khổ bằng những ý tưởng lỗi lầm, mà đó là bằng cách này hay cách khác làm đẹp lòng Thiên Chúa. Chúng ta có thể thay đổi những gì chúng ta có thể và chấp nhận những điều mà chúng ta không thể thay đổi. Và trên hết, chúng ta có thể đấu tranh để gặp gỡ tất cả mọi nỗi đau – của mình và của người – với sự thương cảm, kiên nhẫn và can đảm. Cuối cùng đó là một giải pháp thỏa mãn hơn là sự tư biện mông lung.

Thánh Phaolô đã mô tả lăng kính tâm cảnh lạc quan mới mẻ của mình – mọi thứ và mọi người đối với ông hoàn toàn đổi mới. Làm thế nào để chúng ta không còn nhìn những người xung quanh từ quan điểm nhân sinh? Khi chúng ta chợt thấy và hiểu được tình yêu của Thiên Chúa (đối với chúng ta) được diễn tả trong cuộc sống như thế nào, cuộc tử nạn và sự phục sinh của Chúa Giê su, một thế giới tinh thần và trí tuệ mới được mở ra. Khi chúng ta tự nhìn chúng ta và người khác như mọt phần sự sống của Đức Kitô và sự sống tình yêu bởi Thiên Chúa chúng ta, chúng ta có thể không còn thấy những khổ đau, tự thân hoặc thế giới trong cùng một cách. Thế giới còn sống trong hồng ân Thiên Chúa. Mọi thứ thực sự mới, vì trong cùng một hồng ân đã khai trí và tái tạo ý thức tinh thần của chúng ta.

Hồ nghi và yếm thế thường được diễn tả bởi tiếng kêu than trời “Thầy không để ý thấy chúng con đau khổ sao?” Khi các tông đồ phải chống chỏi với cuồng phong bão táp trên biển Galilee, sự sợ hãi của họ căng thẳng và rối trí cùng một chút tức giận vì sự thờ ơ, lãnh đạm của Chúa Giêsu trước cảnh ngộ bi đát của họ. Những lời bình an và khiển trách của Chúa Giêsu đã ban ra phục hồi tình trạng tức thời, nhưng giờ Người đưa ra câu hỏi làm giảm sự lo lắng của họ tưởng không được sự giúp đỡ: Tại sao các con sợ? Các con không có niềm tin sao? Ít hoặc nhiều họ mang những nghi vấn mà đã được trả lời cho ông Job. Các tông đồ không bao giờ nhận một lời giải thích và phép mầu bất ngờ xa lìa họ sự suy đoán về tính chất cá nhân của Chúa Giêsu. Họ đã không kịp nghĩ ra sự liên kết giữa Chúa Giêsu và quyền năng vượt lên trên sự tự nhiên mà chỉ có Thiên Chúa mới có thể thực hiện được.

Chúng ta không thể lúc nào hoặc thậm chí trông chờ một giải pháp thần diệu trực tiếp và ngoạn muc giống như trong câu chuyện này. Nhựng một thông điệp chủ yếu là đừng sợ hãi và hãy vững tin, và bất chấp những gì xảy đến với chúng ta vì chúng ta luôn ở trong tay Thiên Chúa. Niềm tin không hứa hẹn với chúng ta một cuộc sống dễ dàng, đơn giản không có đấu tranh và gian khổ mà sự cai quản của Thiên Chúa nhắm đến chúng ta: “Bình an” và “Mãi mãi.”