"Các con không có đức tin ư?"

Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: "Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?" Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: "Hãy im đi, hãy lặng đi". Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: "Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?" Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: "Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?". (Mc 4, 35-40 (Hl 35-41)).

Ở trong mọi thời đại, Chúa Giêsu luôn luôn hỏi con cái của Ngài một câu hỏi duy nhất là: "Các con không có đức tin ư?". Và trong dạ chúng ta cũng luôn có một câu trả lời với Chúa là dạ thưa không, nhưng có phải Chúa không biết lòng dạ của chúng ta đâu! Nên Chúa hằng phải buồn phiền và ngao ngán với hết thảy con cái của Ngài. Vì thế Ngài vẫn cứ phải gởi hết tiên tri này đến tiên tri khác đến thế gian để hằng nhắc nhở con cái của Ngài phải biết ăn ở đàng hoàng, tuân theo giới răn của Chúa, ăn năn, sám hối, luôn nguyện cầu, bởi không biết khi nào thì Chúa sẽ trở lại để phân loại lúa tốt cùng với cỏ lùng. Lúa tốt sẽ được thợ gặt Chúa đem về kho lẫm của Ngài, còn cỏ lùng sẽ bị thợ gặt Chúa quẳng vào lửa đời đời để thiêu rụi chúng vì chúng đã sống cả một đời ăn bám và thật vô dụng, chỉ biết chiếm đất, chen lấn, và tranh dành. Cả một đời chẳng đem lợi lộc gì cho ai! Cả một đời chỉ tốn đất tốn nước! Cả một đời chỉ biết sống trơ trơ làm nhuốc nhơ và làm xấu cả một thửa ruộng của Người, mà Người Trồng đã tốn hao bao nhiêu mồ hôi nước mắt và công lao nhọc nhằn. Người Trồng đã cố gắng cho lúa có đủ nắng mưa để cây lúa được đơm bông. Nhưng có phải Người trồng cũng không có thể muốn được theo ý muốn của mình, bởi lúa thì có cũng có hạt đầy hạt lép. Bởi có phải Người Trồng đã làm hết tất cả những gì cần thiết và đã cho lúa có thời gian lớn lên, trổ chân, và đơm bông hay không. Và có phải Người Trồng chỉ hoài mong cho được đến ngày lúa vàng trên khắp cánh đồng, để Người sai thợ gặt Chúa đến mà gặt hay không!?

Biển đời của chúng ta là những gì!?? Có phải biển đời của chúng ta là những gì chúng ta tìm kiếm không theo thánh ý Chúa, mà chỉ theo ý riêng của chúng ta, cho nên có những khi chúng ta bị sóng đánh phủ đầu và như muốn nhận chìm chúng ta trong đó!? Có phải biển đời của chúng ta là những gì chúng ta gieo thì ít mà gặt thì muốn cho thật đầy?? Đầy dẫy những thứ không cần thiết. Đầy dẫy những thứ chất chứa cho đầy kho đầy lẫm nhưng chỉ làm chật kho, chật nhà, chật mắt, đến ngộp thở, mà chẳng lợi lộc gì cho ta. Qua những tháng năm những thứ ta chất chứa chỉ làm chúng ta thêm bệnh, vì bụi bám, vì màng nhện, vì những con dán, chuột, bọ, chứ chẳng làm lợi gì cho ai, ngay cả cho chính mình. Chúng ta chẳng khác nào những con người ích kỷ, nên bản chất luôn luôn thích gom hết vào cho mình, chẳng một thứ chi chúng ta muốn được chia sẻ. Gom thật nhiều, tích lũy cho đầy, đến khi chúng ta chết cũng chẳng đem theo được một thứ gì cho mình. Mà chỉ tổ cho con cháu chúng ta chúng mang ra chợ trời bán tống bán tháo hết tất cả những gì mà chúng ta còn sống coi chúng là những đồ cổ, quý giá, và rất có giá trị, nhưng thử hỏi con cháu chúng ta chúng nào có biết?? Chúng chỉ biết những gì là thực tế mà thôi!!!

Thiên Chúa nhân hậu và luôn yêu thương của chúng ta làm gì mà ban phát cho chúng ta những điều mà nghịch lòng Thiên Chúa bao giờ! Những gì mà chúng ta mong muốn và thèm khát thì đều là những gì trần gian có thể mang lại cho chúng ta mà thôi! Mà trần gian thì thuộc về trần gian, chúng không phải thuộc những gì mà có thể mang được lên trên Trời. Cho nên muôn đời và muôn thuở Chúa nào có trong lòng trong tâm hồn của chúng ta!?. Chúa nào, mà hiện tại ban phát và cung cấp cho chúng ta những của cải chóng hư nát chóng mang lại cho chúng ta sự chết, thì chúng ta thờ chúng ta lậy, và chúng ta ca khen dữ lắm! Nên bất cứ ông thầy hay bà thầy bói toán nào giỏi, đoán tâm lý giỏi, thì đều được các bà, các ông, các cô, chịu bỏ thật nhiều tiền để cúng cho những lời nói nịnh đầm, nịnh bợ, và thường dở những ngón đòn thật tâm lý mà các bà, các cô, các ông, các cậu đang cần muốn nghe, thì được khen là ông thầy bói hay bà thầy bói đó hay đó giỏi, thưa có đúng không??.

Chúng ta sống trên đời chỉ luôn cầu mong cho chính bản thân của mình được no ấm, kế đến là gia đình mình thôi! Hễ không được như thiên hạ thì ủ dột than thân trách phận, nào là sao Thiên Chúa không thương yêu mình!? Cho dù là mình chỉ luôn chạy đến với Chúa Mẹ xin cho được giầu có, tiền nhiều, có chức phận, có quyền hành, có nhiều người trọng nể. Khi được theo như ý mong muốn thì mới cảm tạ Thiên Chúa, còn không thì bảo Chúa chẳng thương mình, luôn để cuộc đời của mình chỉ đủ ăn mà chẳng một đồng dư!?? Chứ rất ít ai biết cảm tạ và tri ân Ngài hằng ban cho chúng ta hằng ngày dùng đủ; gia đình êm thắm hạnh phúc; con cái chúng hiền lành dễ dậy, biết Chúa biết Mẹ, biết thương yêu và chia sẻ cho anh chị em có nhu cầu, biết xót thương cho những người thế cô, đau ốm, và sống trong thiếu thốn khổ nghèo. Biết hằng ngày cảm tạ Thiên Chúa ban cho có công ăn việc làm vừa đủ để còn có thời giờ cho gia đình, vợ chồng, con cái, có nhau. Bởi ai sống một lúc trong hai mái nhà mà cho là hạnh phúc bao giờ!? Có ai đang sống núi này mà trông núi nọ mà cho là hạnh phúc? Có ai lại tự làm khổ mình khi muốn có nhiều xe, nhiều nhà, nhiều những của cải vật chất, mà không đi làm những việc gian xảo, lừa đảo mọi người, để cho có?? Có ai lại có được 2 bao tử để ăn cho thật nhiều và uống cho thỏa thích và chỉ có ao ước ngày lại ngày được sống trong tiệc tùng, như nhà giầu có với người nghèo ghẻ chốc là Lazarô xưa!? Có phải tất cả những gì chúng ta ao ước và muốn có trên trần gian này, đều phải đánh đổi một giá rất cao và rất mắc hay không!? Thường sự đánh đổi này cho chúng ta rất nhiều tan nát, như mất con là những đứa con chúng ta thật yêu quý? Mất cha mẹ, mất anh em, mất vợ, mất chồng, gia đình tan nát, và rồi chúng ta cũng bị tù đầy, vì lòng tham không đáy của chúng ta????

Vâng, thường thì tình đời bao giờ cũng cho chúng ta một kết cuộc, như bao nhiêu những chuyện phim ảnh xã hội mà chúng ta rất là nhiều người mê và ghiền coi không thể bỏ được. Có rất nhiều chuyện tâm lý xã hội cho chúng ta thấy những kết cuộc chẳng có hậu một chút nào. Nhưng cũng có những chuyện phim tình cảm xã hội có những kết cuộc là những ai có ác tâm muốn gieo gió thì sẽ gặt bão, làm cho mình cảm thấy an ủi, là những dân gian ác, chúng sẽ phải trả những việc họ làm một rất đích đáng với những gì chúng gây ra, là những chuyện gieo toàn những hiểm họa cho những dân nhà quê, ít học, hiền lành, và chất phát.

Có nhiều người chúng ta chỉ biết đến Thiên Chúa thỉnh thoảng có dịp đến nhà thờ khi có tang chế hoặc đám cưới của ai thân quen, mà bắt buộc chúng ta phải đến tham dự, chứ không xem không được. Có nhiều người chúng ta tìm đến nhà thờ là để có dịp kiếm trai gái chứ Chúa vẫn rất xa lạ và không thông thường tham dự Thánh Lễ mỗi Chúa Nhật. Có nhiều người đến nhà thờ là để phô trương cái giầu có của mình, muốn đem đồng tiền để mua tất cả những gì chúng ta muốn như được nhiều người tâng bốc, ca khen, nể trọng, và thiếu điều muốn chèn ép cả các cha cho những điều mình muốn. Còn nếu như các cha từ chối thì sao!?? Có nhiều người chỉ thấy được Chúa trong nhà thờ một năm một lần để đi xưng tội, và sau đó cảm thấy mình không còn tội lỗi gì với Chúa cả! Và còn rất có nhiều người chỉ chạy đến Chúa, biết đến Chúa, và nhớ đến Chúa, khi họ đã mất hết tất cả!!! Đang sống quằn quại trong đớn đau vì quá khứ mình đã quá trác táng, đắm chìm trong tội lỗi, trong đam mê của những cần xa, ma túy, trai gái, và băng đảng, và cuối đời đã bị đời chối bỏ xem như rác rưởi trên đường phố??

Nhưng dầu gì đi chăng nữa, có phải lúc đó con người của chúng ta mới biết đi tìm Chúa chăng!? Mới thật sự thấy sợ hãi vì biết rằng nơi mình sắp đến đây còn khủng hoảng hơn tình trạng mình sống hiện giờ?? Và có phải Chúa lúc này mới được chúng ta nghĩ đến, để kêu cầu, than khóc, ăn năn, sám hối, muốn trở về nương tựa bên Người Cha nhân lành? Mà cả cuộc đời tưởng chừng như sẽ không bao giờ còn muốn thấy mặt Người Cha Nhân Hậu của mình nữa!?

Lậy Thiên Chúa là Cha nhân từ của tất cả chúng con!

Tất cả chúng con đây là những con chiên bất kham, hư hỏng, và tội lỗi, nay chúng con ra thân tàn ma dại, đói khát, bệnh hoạn, và thành phế nhân, chúng con mới nhớ đến Chúa, đến Cha. Nguyện xin Cha ban phát cho chúng con những của dư của thừa của Cha, cho chúng con được những bữa no nê. Bởi chúng con đi cầu thực khắp mọi nơi mà chẳng ai cho chúng con ăn, ngay cả cám heo mà họ cũng không sớt chia, nay chúng con nghĩ lại những gì mà Cha từng ban phát cho chúng con, mà chúng con nỡ làm Cha buồn lòng. Chúng con đã thật xúc phạm đến tình yêu của Cha, bắt Cha phải chia gia tài để chúng con đi phung phí, đi hủy hoại cuộc sống của chúng con, nay chúng con không khác gì rác rưởi của xã hội, tanh hôi, và ghẻ chốc. Xin Cha tha thứ cho chúng con để chúng con có được nơi nương tựa, để chúng con có được nơi an ủi cuối đời của chúng con Chúa ơi!!!!

Lậy thưa Chúa, có lẽ bây giờ là lúc mà chúng con mạnh dạn tuyên xưng đức tin của chúng con. Bởi bây giờ chúng con mới hiểu rằng tại sao sóng đánh phủ đầu trên chúng con mà Chúa vẫn ngủ!!!! Bởi trong cuộc đời sóng gió của chúng con, tâm trí và tâm hồn của chúng con, không bao giờ có hình bóng của Chúa. Amen.