Nhìn Mẹ trào nước mắt
Nước mắt chứa máu đào
Tim con càng đau thắt
Nhìn Mẹ lòng nao nao

Vô vàn tội nhân thế
Xé nát tim Mẹ ra
Càng coi thường lời Mẹ
Càng trụy lạc sa đòa

Tội ác thấu tận trời
Máu phun mờ nhật nguyệt
Ai có thể, Mẹ ơi!
Kể làm sao cho hết

Thời Hồng Thủy kém xa
Ba Ben không đáng kể
Vạn thành Sô đô ma
Sánh sao bằng, hỡi Mẹ!

Tiếng kêu đã thấu trời
Bốn phương trời chấn nộ
Nước mắt Mẹ tuôn rơi
Máu đào theo lệ đổ

Con thương Mẹ sầu bi
Nơi nơi trào máu lệ
Mẹ lau nước mắt đi
Cho an lòng nhân thế

Mẹ cảnh cáo bao lần
Cho bốn phương con cái
Phải cải thiện canh tân
Và thành tâm sám hối

Có ai nghe Mẹ đâu?
Lời Mẹ như gió thoảng
Tội ác càng chìm sâu
Càng gần bờ vực thẳm.

(13/8/1997)