NGƯỜI NHÀ QUÊ
Thế là bà chị họ tôi đã ăn nhờ ở đậu nơi xứ lạ quê người được ba mươi bốn năm rồi. Xứ lạ với những “bờ sôi giếng mật” và quê người đêm cũng như ngày lúc nào cũng hội hè đình đám. Tiện nghi tối đa và vật chất thừa thãi. Nơi đây chưa phải là thiên đàng, một hình ảnh cực lạc của thế giới bên kia, nhưng mảnh đất này là thiên đàng nơi trần thế. Mỗi ngày có cả hàng triệu người trên khắp thế giới tất tả gõ cửa xin vào nước Mỹ vì ở đó “người ta lót đường bằng những khối vàng ròng to như cục đá bên mình”.
Ở Mỹ người ta mặc quần rin mí lại váy đầm, bà chị tôi vẫn quần đen áo bà ba, đi nhà thờ nhà thánh thì khóac thêm chiếc áo dài cho đúng phép. Vẫn cung cách như ngày nào. Từ lời kinh tiếng hát cho ngay cả đến cách đi cách đứng trong nhà thờ, bà chị tôi vẫn mẫu mực là một người Công giáo Việt Nam thuần túy “thà chết chứ không bao giờ dám phạm tội mất lòng Chúa”. Hơn nữa bà chị tôi có hai ông con nuôi đang dùi mài đèn sách để trở thành linh mục nên chuyện gì cũng phải mực thước đâu ra đó. Mấy ông con nuôi được bà mẹ chăm sóc lo lắng cho đủ điều. Mẹ ở Mỹ, các con ở Việt Nam, mỗi người một nơi nhưng bà mẹ cũng vài năm một lần về tổ chức “đại hội” để mẹ và các con gặp nhau. Cái khỏan tiền già của bà chị tôi coi vậy chứ cũng đủ để nuôi hai ông con một cách thỏai mái. Có vẻ bà chị tôi rất mãn nguyện và hãnh diện khi được gọi là “bà cố”, một chức danh của các bà mẹ công giáo có con là linh mục. Khối người ganh tị với bà chị tôi đấy.
Chị Lành thật lành thánh đúng như tên gọi. Chị đọc thông viết thạo, tính trừ tính cộng nhiều khi phải nhẩm đi nhẩm lại nhưng những bài hát bằng tiếng La Tinh trong thánh lễ thì chị lại thuộc trơn tru. Bởi vậy chị cũng có nhiều ý kiến về phụng vụ mà tôi có thể đoan chắc rằng các vị có đến hai, ba cái bằng tiến sĩ về thần học hay thánh kinh chưa chắc đã đủ chữ nghĩa để ăn thua với chị Lành.
Này nhé:
1- Thứ nhất là bà chị tôi không thích và chống đối kịch liệt những bài thánh ca có tiếng trống và phèng la phụ họa. Chị lý luận một cách rất cổ điển rằng lời ca tiếng hát nhất định phải là những lời nguyện cầu êm đềm thiết tha tự đáy lòng dâng lên để tán tụng hồng ân của Chúa và cầu xin những ơn lành chẳng những cho bản thân mình mà còn cho khắp cả nhân lọai đang trầm luân nơi trần gian. Bà chị tôi ôm chặt tiếng đàn phong cầm nhẹ nhàng trầm ấm như làn hương réo rắt dâng lên Chúa. Tiếng trống tiếng phèng la chỉ để cho những đám múa lân chứ sao lại mang vào nhà thờ nhà thánh làm mất vẻ tôn nghiêm, làm cho mọi người chia lòng chia trí. Tiếng hát phải trầm bổng thanh thóat, tiếng đàn phải nhịp nhàng réo rắt thì mới đưa đẩy tâm hồn lên với Chúa được. Bà chị tôi năm nào cũng dâng lễ Giáng Sinh nửa đêm với Đức Thánh Cha… trên ti vi mà chưa hề nghe thấy tiếng trống cũng chẳng nhìn thấy cái phèng la nào cả. Vậy thì cớ sao lại để cho bọn trẻ đú đỡn ngay cả trong nhà thờ bằng tiếng trống và tiếng phèng la. Nhiều khi chúng lại còn lắc lư đập chân vỗ tay như mấy đứa nghiện nữa. Thật là vô phép vô tắc quá. Rõ chán.
2- Bà chị tôi cũng không bằng lòng với những ca kịch múa hát trong thánh lễ. Chị tôi đòi hỏi sự nghiêm trang cẩn mật từ mỗi lời ca câu kinh cho đến những bước đi, khi ngồi lúc qùy phải phép tắc đâu ra đó. Ca hát múa may thì sau thánh lễ, muốn làm gì thì làm. Chị tôi nói là nhìn cảnh các linh mục ngồi “ngắm” mấy cô thiếu nữ múa may ngay trước bàn thờ sao mà dị hợm quá sức. Chị muốn thỉnh cầu các đấng bậc phải nghiêm cấm và lọai bỏ hòan tòan ba cái vụ múa hát trong nghi thức phụng vụ nhưng vì không biết…tiếng Tây nên chẳng biết bẩm trình ở đâu.
3- Sau nữa là trong các bài thánh ca hay sách báo các vị tác giả lại xướng danh Chúa là Ngài này, Ngài nọ. Thật là bất xứng và vô phép quá sức lẽ mình. Chúa là đấng tạo dựng nên vũ trụ. Chúa là Cha nhân lành. Chúa đâu có phải là ông đội xếp đi bắt mấy bà bán hàng rong mà lại gọi là Ngài. Cái danh xưng Ngài nó dung tục và trần thế quá lắm. Sao lại gọi Cha nhân lành hằng yêu thương săn sóc mình từng hơi thở nhịp tim là Ngài. Sao lại gọi Đấng Tạo Hóa vô cùng quyền năng là Ngài. Văn chương chữ nghĩa thiếu gì chữ để diễn tả lòng yêu mến và tôn vinh Đấng Tòan Năng Hằng Hữu. Rồi bây giờ những vị văn hay chữ tốt lại đặt tên cho Đức Chúa Thánh Thần là Thần Khí nữa thì quá sức tệ hại. Mấy bà bán rau rợ cá mắm ở ngòai chợ cãi nhau như cơm bữa cứ chữi nhau là đồ ôn dịch thần khí. Thế mà sao lại nỡ lấy cái tên gọi đã có một gốc tích xấu xa như vậy mà cao rao danh thánh Chúa Ngôi Ba. Thật là hết chỗ nói. Vậy xin các vị tác giả lưu ý dùm vụ này cho bà chị khó tính của tôi được có một niềm vui.
Bà chị nhà quê của tôi còn nhiều thắc mắc khiếu nại lắm. Tôi trân trọng những nhận xét mới nghe ra thì có vẻ chậm tiến lạc hậu, quê mùa lẩm cẩm nhưng mà bà chị nhà quê lại hơi chút đanh đá của tôi cũng có những lý lẽ vững chắc không ai có thể lay chuyển được. Đi nhà thờ Mỹ, lúc cộng đòan đọc kinh Lậy Cha bằng tiếng Anh, bà chị tôi vẫn đọc bằng tiếng Việt Nam. Đọc chậm và to để Chúa còn nghe rõ lời cầu xin!
Tôi chỉ được giao phó làm công việc viết lại những suy nghĩ, nhận xét và đề nghị của bà chị rất đáng yêu đáng quý nhưng cũng hơi chút khó tính lắm điều. Tôi không đủ chữ nghĩa và tri thức để bàn luận hay tranh cãi về những vấn đề này. Vậy xin quý vị độc giả và các đấng bậc ban cho hai chữ bình an.
Thế là bà chị họ tôi đã ăn nhờ ở đậu nơi xứ lạ quê người được ba mươi bốn năm rồi. Xứ lạ với những “bờ sôi giếng mật” và quê người đêm cũng như ngày lúc nào cũng hội hè đình đám. Tiện nghi tối đa và vật chất thừa thãi. Nơi đây chưa phải là thiên đàng, một hình ảnh cực lạc của thế giới bên kia, nhưng mảnh đất này là thiên đàng nơi trần thế. Mỗi ngày có cả hàng triệu người trên khắp thế giới tất tả gõ cửa xin vào nước Mỹ vì ở đó “người ta lót đường bằng những khối vàng ròng to như cục đá bên mình”.
Ở Mỹ người ta mặc quần rin mí lại váy đầm, bà chị tôi vẫn quần đen áo bà ba, đi nhà thờ nhà thánh thì khóac thêm chiếc áo dài cho đúng phép. Vẫn cung cách như ngày nào. Từ lời kinh tiếng hát cho ngay cả đến cách đi cách đứng trong nhà thờ, bà chị tôi vẫn mẫu mực là một người Công giáo Việt Nam thuần túy “thà chết chứ không bao giờ dám phạm tội mất lòng Chúa”. Hơn nữa bà chị tôi có hai ông con nuôi đang dùi mài đèn sách để trở thành linh mục nên chuyện gì cũng phải mực thước đâu ra đó. Mấy ông con nuôi được bà mẹ chăm sóc lo lắng cho đủ điều. Mẹ ở Mỹ, các con ở Việt Nam, mỗi người một nơi nhưng bà mẹ cũng vài năm một lần về tổ chức “đại hội” để mẹ và các con gặp nhau. Cái khỏan tiền già của bà chị tôi coi vậy chứ cũng đủ để nuôi hai ông con một cách thỏai mái. Có vẻ bà chị tôi rất mãn nguyện và hãnh diện khi được gọi là “bà cố”, một chức danh của các bà mẹ công giáo có con là linh mục. Khối người ganh tị với bà chị tôi đấy.
Chị Lành thật lành thánh đúng như tên gọi. Chị đọc thông viết thạo, tính trừ tính cộng nhiều khi phải nhẩm đi nhẩm lại nhưng những bài hát bằng tiếng La Tinh trong thánh lễ thì chị lại thuộc trơn tru. Bởi vậy chị cũng có nhiều ý kiến về phụng vụ mà tôi có thể đoan chắc rằng các vị có đến hai, ba cái bằng tiến sĩ về thần học hay thánh kinh chưa chắc đã đủ chữ nghĩa để ăn thua với chị Lành.
Này nhé:
1- Thứ nhất là bà chị tôi không thích và chống đối kịch liệt những bài thánh ca có tiếng trống và phèng la phụ họa. Chị lý luận một cách rất cổ điển rằng lời ca tiếng hát nhất định phải là những lời nguyện cầu êm đềm thiết tha tự đáy lòng dâng lên để tán tụng hồng ân của Chúa và cầu xin những ơn lành chẳng những cho bản thân mình mà còn cho khắp cả nhân lọai đang trầm luân nơi trần gian. Bà chị tôi ôm chặt tiếng đàn phong cầm nhẹ nhàng trầm ấm như làn hương réo rắt dâng lên Chúa. Tiếng trống tiếng phèng la chỉ để cho những đám múa lân chứ sao lại mang vào nhà thờ nhà thánh làm mất vẻ tôn nghiêm, làm cho mọi người chia lòng chia trí. Tiếng hát phải trầm bổng thanh thóat, tiếng đàn phải nhịp nhàng réo rắt thì mới đưa đẩy tâm hồn lên với Chúa được. Bà chị tôi năm nào cũng dâng lễ Giáng Sinh nửa đêm với Đức Thánh Cha… trên ti vi mà chưa hề nghe thấy tiếng trống cũng chẳng nhìn thấy cái phèng la nào cả. Vậy thì cớ sao lại để cho bọn trẻ đú đỡn ngay cả trong nhà thờ bằng tiếng trống và tiếng phèng la. Nhiều khi chúng lại còn lắc lư đập chân vỗ tay như mấy đứa nghiện nữa. Thật là vô phép vô tắc quá. Rõ chán.
2- Bà chị tôi cũng không bằng lòng với những ca kịch múa hát trong thánh lễ. Chị tôi đòi hỏi sự nghiêm trang cẩn mật từ mỗi lời ca câu kinh cho đến những bước đi, khi ngồi lúc qùy phải phép tắc đâu ra đó. Ca hát múa may thì sau thánh lễ, muốn làm gì thì làm. Chị tôi nói là nhìn cảnh các linh mục ngồi “ngắm” mấy cô thiếu nữ múa may ngay trước bàn thờ sao mà dị hợm quá sức. Chị muốn thỉnh cầu các đấng bậc phải nghiêm cấm và lọai bỏ hòan tòan ba cái vụ múa hát trong nghi thức phụng vụ nhưng vì không biết…tiếng Tây nên chẳng biết bẩm trình ở đâu.
3- Sau nữa là trong các bài thánh ca hay sách báo các vị tác giả lại xướng danh Chúa là Ngài này, Ngài nọ. Thật là bất xứng và vô phép quá sức lẽ mình. Chúa là đấng tạo dựng nên vũ trụ. Chúa là Cha nhân lành. Chúa đâu có phải là ông đội xếp đi bắt mấy bà bán hàng rong mà lại gọi là Ngài. Cái danh xưng Ngài nó dung tục và trần thế quá lắm. Sao lại gọi Cha nhân lành hằng yêu thương săn sóc mình từng hơi thở nhịp tim là Ngài. Sao lại gọi Đấng Tạo Hóa vô cùng quyền năng là Ngài. Văn chương chữ nghĩa thiếu gì chữ để diễn tả lòng yêu mến và tôn vinh Đấng Tòan Năng Hằng Hữu. Rồi bây giờ những vị văn hay chữ tốt lại đặt tên cho Đức Chúa Thánh Thần là Thần Khí nữa thì quá sức tệ hại. Mấy bà bán rau rợ cá mắm ở ngòai chợ cãi nhau như cơm bữa cứ chữi nhau là đồ ôn dịch thần khí. Thế mà sao lại nỡ lấy cái tên gọi đã có một gốc tích xấu xa như vậy mà cao rao danh thánh Chúa Ngôi Ba. Thật là hết chỗ nói. Vậy xin các vị tác giả lưu ý dùm vụ này cho bà chị khó tính của tôi được có một niềm vui.
Bà chị nhà quê của tôi còn nhiều thắc mắc khiếu nại lắm. Tôi trân trọng những nhận xét mới nghe ra thì có vẻ chậm tiến lạc hậu, quê mùa lẩm cẩm nhưng mà bà chị nhà quê lại hơi chút đanh đá của tôi cũng có những lý lẽ vững chắc không ai có thể lay chuyển được. Đi nhà thờ Mỹ, lúc cộng đòan đọc kinh Lậy Cha bằng tiếng Anh, bà chị tôi vẫn đọc bằng tiếng Việt Nam. Đọc chậm và to để Chúa còn nghe rõ lời cầu xin!
Tôi chỉ được giao phó làm công việc viết lại những suy nghĩ, nhận xét và đề nghị của bà chị rất đáng yêu đáng quý nhưng cũng hơi chút khó tính lắm điều. Tôi không đủ chữ nghĩa và tri thức để bàn luận hay tranh cãi về những vấn đề này. Vậy xin quý vị độc giả và các đấng bậc ban cho hai chữ bình an.