Chúa Nhật 3 Phục Sinh (Acts 3: 13-15, 17-19; Psalm 4; 1 John 2: 1-5; Luke 24: 35-48)

Peter có thể được tha thứ về một chút kiêu hãnh khi ông thuật lại câu chuyện về sự thương khó và cái chết của Chúa Giêsu tới một số người đáng tin cậy. Để lên án trước sự bác bỏ Con Người Công chính và Thánh thiện cùng việc giết Đấng Tạo thành sự sống là một việc không nhỏ và lời lẽ phải đanh thép, sắc bén đánh đúng yếu điểm trước một số đông cử toạ của ông.

Và hoàn toàn không có một có một sự phủ nhận nào về điều này – Peter đã đánh bại họ với những chứng cứ dứt khoát, chí lý – Thiên Chúa đã khẳng định rằng Chúa Giêsu là tất cả của những điều này bởi Người đã sống lại từ cõi chết. Không một âm mưu nào của con người có thể phá vỡ kế hoạch của Thiên Chúa. Nhiều người nghe đã bị tác động một cách tuyệt đối vì không còn điều gì nữa để nói ngoại trừ câu hỏi nếu có cách nào để thoát. Và câu trả lời là: Ngôn lời của Chúa Giêsu vang vọng trên Thánh giá qua Tin mừng của Luke (cùng tác giả sách Acts), Peter nhận ra rằng vì đa số thành phần đó do nguyên nhân của sự ngu dốt nghiêm trọng. Họ có một cơ hội thứ hai – ăn năn và thanh danh không bị nhơ vết. Và sách Acts đã kể lại cho chúng ta ở những nơi khác nhiều người cũng thực hiện y như vậy.

Hầu hết những hành động xấu xa, độc ác mắc phải đều do ngu xuẩn, dốt nát mà ra. Chúng ta nghĩ, chúng ta biết và chúng ta hiểu những gì chúng ta sẽ hành động nhưng chúng ta không thực hiện. Một nhận thức xuyên tạc sự thật và những tiêu chuẩn nghi ngờ cộng thêm một chút “ta đây” tất cả hợp lại thành tai hoạ, Người ta có thể bắt gặp những nhân tố này khi làm công việc trong nhiều hành động của bạo lực vào thời đại của chúng ta - những vụ đánh bom liều chết đang là một điển hình tiêu biểu – cũng như những tội ác đã vi phạm đựợc mệnh danh dưới lớp vỏ của những ý tưởng cao thượng và thủ đoạn chính trị - miệng họ luôn hô to khẩu hiệu “quốc thái dân an” nhưng thực ra họ đang làm cho “quốc thoái - dân oan”. Việc làm này không có bất kỳ cách nào để tha thứ đối với những kẻ vi phạm, mà điều này đã tạo cho chúng ta tạm lắng trước khi chúng ta đưa ra những mưu ma chước quỷ cho chúng hoặc chúng ta loại bỏ chúng như một tội ác không thể nào hoàn trả được. Nhiều người thay đổi sau một cuộc trải nghiệm đầy ý nghĩa hoặc đã có quan điểm đúng đắn trước sự việc, và ai là tấm gương tốt hơn Saul of Tarsus (the original name of St. Paul). Sự xúc động tâm hồn và tâm trí có hiệu quả hơn nhiều so với sự lên án, buộc tội và chỉ trích đích danh mà biểu thị bằng đặc trưng hầu hết những cuộc vận động đạo đức. Điều đó không bao giờ quá muộn màng để chúng ta quay về với Thiên Chúa và không bao giờ Thiên Chúa từ bỏ chúng ta.

Nhiều yêu sách để nhận biết Thiên Chúa và thậm chí để tâm tình, và vì Thiên Chúa. Chúng ta phải như thế nào để xác định nếu điều này là đúng đắn? Chúng ta làm thế nào để chia tay với những gian dối – có chủ tâm hoặc không - từ những sự việc thực tế? Vì với John chân lý chỉ là chân lý khi nó đặt trong mối giao hoà với ý định của Thiên Chúa và khi nó được biểu hiện sinh động ra bên ngoài. Chân lý, tình yêu và tuân phục trước sự thiêng liêng và thánh thiện sẽ không thể bị chia cắt. Cuộc thử nghiệm bằng giấy quì để xác định người ta nhận biết Thiên Chúa một cách thực sự hoặc giả dối phải chăng là họ đang có những bước vào những phương thức của Thiên Chúa hay là không. Và John đưa ra quyết định rõ ràng: “tình yêu” và “những điều răn của Thiên Chúa” mang ý nghĩa căn bản như nhau. Người ta có thể có lý thuyết thần học hoàn hảo và hoàn toàn sai về ý thức tinh thần.

Có hai môn đệ đến từ Emmaus vùa kết thúc câu chuyện về cuộc gặp bất ngờ với Chúa Giêsu hơn họ đã có dịp chứng kiến một sự ngạc nhiên lần thứ hai. Chúa Giêsu đã hiện ra trong căn phòng phía trên trước khi các môn đệ hội họp. Nhưng Người đã cắt ngang vì công việc của Người. Trước tiên, Người phải thuyết phục họ rằng Người không phải là ma quỉ nên Người đã cùng họ dung một bữa cơm. Chỉ những vết thương của Người là bằng chứng giống như vết thương của Chúa jesus người mà họ đã chứng kiến chết trên thập giá. Nhưng sau đó, Người liên hệ đến một công việc khó khăn nhất - diễn giải sự đau khổ và cái chết của Người. Người đã phải vật lộn với những chướng ngại khó khăn tột bậc vào phong trào Ki-tô giáo lúc ban đầu – dân Messiah sẽ chịu đau khổ và chịu chết như thế nào, nếu Chúa Giêsu quả thật là người Messiah? Điều này chắc chắn không phải là phần nào của sự trông mong.

Khi Người đã hoàn tất trên đường tới Emmaus, Chúa Giêsu lại một lần nữa tiết lộ ý nghĩa tiềm ẩn của những đoạn Cựu Ước khác nhau. Theo như chủ đề, những đoạn này nói về Chúa Giêsu - Nhất là sự đau khổ và cái chết của Người. Điều này đem đến cho chúng ta cái nhìn xiên suốt con đường của người Ki-tô giáo vào cuối thế kỷ thứ nhất đang đọc Cựu Ước qua những lăng kính đức tin Đông phương của họ. Họ đang cố tạo nên một môt ý thức thần học trong cuộc sống, cái chết và phục sinh của chúa Giêsu. Cái chết của người không phải là một tai nạn hoặc may mắn mà là một phần của kế hoạch thiêng liêng mà nó thắt chặt ý nghĩa cho mọi thời đại và cho cả nhân loại.

Điều này đã đạt tới cực điểm trong một món quà thiêng liêng mà những ai theo Người phải tuyên bố tới toàn thế giới: một khởi đầu mới mẻ, một thay đổi lần hai - sự ăn năn hối cải và tha thứ lỗi lầm cho tất cả mọi người và mọi dân tộc. thông điệp đó vẫn mãi kích thích hy vọng và cảm hứng.

(Nguồn: Regis College – the School of theology)