Là một cậu bé sinh ra và thời thơ ấu của mình ở Calabria, nước Ý, Giuseppe Rautti (được biết đến nhiều hơn qua cá tên Joe) đã trưởng thành cùng với Chặng Đường Thánh Giá tái tạo hình ảnh Đức Chúa Jesus qua những con phố trong Tuần Thánh.
Mẹ ông đã từng hàng ngày dẫn ông đi dự Lễ Mi-sa, thấm nhuần trong ông một tình yêu giáo hội, một tình yêu Thiên Chúa cao vời. Bây giờ, đôi lúc, những gì đó hiển nhiên không phai nhạt trong người đàn ông ở tuổi 70 này, người mà đóng vai Đức Jesus Ki-tô với chặng Đường thánh Giá ở khu vực buôn bán Toronto lôi cuốn biết bao khán giả trên khắp địa cầu.
Rautti đã đóng vai Đức Chúa Jesus vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh 41 năm. Ông chỉ bỏ lỡ một năm vì cuộc giải phẫu ở lưng. Dù vậy, ông cũng tham dự một cuộc rước nhỏ với cây thập giá bé trên vai. Bây giờ Rautti vác cây thập giá bằng gỗ dày gần 5 centimeters, và nặng gấp đôi trọng lượng của ông.
“Sở dĩ tôi làm việc ấy vì tôi là người Công giáo La mã,” ông nói, với giọng Ý cứng cỏi của mình “mỗi người đều có một thập giá, người thì thập giá nhỏ, người thì thập giá lớn. Lúc nào tôi cũng cầu nguyện rằng xin Chúa ban cho tôi dồi dào sức khỏe để tôi (lại) làm được việc ấy.”
Ba ngày kéo dài trên Chặng Đường Thánh Giá, Rautti ăn chay và không ngủ. Đóng vai Chúa Ki-tô là một kinh nghiệm thống thiết hàng năm đối với ông. Ông cố gắng tạo cho nó một sự cảm nghiệm để nó sẽ mang đến cho mọi người một đức tin mạnh mẽ.
“Khi mọi người nhìn tôi, nhiều ông già bà cả đã khóc và nói với con cháu họ ‘ôi nhìn Chúa Jesus đau khổ làm sao cũng chỉ vì chúng ta’,” ông nói.
Khi nghe mọi người khóc, trong lòng tôi cũng khóc “vì Chúa Jesus chịu khổ hình vì chúng ta.”
Khi người nữ diễn viên đóng vai Veronica giơ miếng vải lau mặt cho ông, Rautti hầu như đang mặt đối mặt với Chúa Jesus vì ông là người đầu tiên nhìn tấm hình Đức Chúa Jesus in trên khăn liệm.
“Tôi như cảm thấy một cái gì đó đang chuyển động trong cơ thể tôi, tựa như một linh hồn nào đó – một điều gì đó mãnh liệt mỗi năm,” ông nói.
Có vài năm thời tiết lạnh hơn những năm khác, tuyết phủ kín mặt đất, Rautti từ chối không mang bao tay, mặc thêm quần áo và đội mũ.
Có một năm, ông đã đi bộ hàng giờ với đôi chân trần. Vậy mà, chẳng biết bằng cách nào đó ông không hề bị ốm, ông nói. Nhưng vai mà ông vác thập giá đã bị tê vài tuần sau đó.
Một trong những thử thách khi vác thánh giá thật là diễn lại những lần Chúa Jesus ngã. Vài lần, ông đã bị ngã ở nơi không đúng với vị trí đã định, nhưng ông đã thực hành kỹ thuật của mình thập giá không rơi và không gặp nguy hiểm, thập giá vẫn trên vai ông và người theo bên cạnh ông.
Cha xứ Fr. Gregory Botte tại giáo xứ St. Francis of Assisi, nói mặc dù Rautti vác thánh giá bằng gỗ, nhưng ông và vợ ông đã vác Thánh giá thực sự trong tâm hồn họ, vì gia đình họ đã phải chịu đau yếu trong suốt 40 năm qua. Nhưng tấm gương về đức tin và nghị lực của ông đã tỏa khắp cộng đồng.
“Họ nhìn vào người đàn ông ở tuổi ông, tầm vóc như ông sống với tất cả những gì ông tin tưởng hàng ngày,” cha Botte nói.
“Ông là một giáo dân ngoan đạo, đã cống hiến nhiều cho giáo xứ, một Ki-tô hữu gương mẫu, một người chồng bao dung, tôi mong ông ấy sống 100 năm nữa.”
The Catholic Register
Mẹ ông đã từng hàng ngày dẫn ông đi dự Lễ Mi-sa, thấm nhuần trong ông một tình yêu giáo hội, một tình yêu Thiên Chúa cao vời. Bây giờ, đôi lúc, những gì đó hiển nhiên không phai nhạt trong người đàn ông ở tuổi 70 này, người mà đóng vai Đức Jesus Ki-tô với chặng Đường thánh Giá ở khu vực buôn bán Toronto lôi cuốn biết bao khán giả trên khắp địa cầu.
Rautti đã đóng vai Đức Chúa Jesus vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh 41 năm. Ông chỉ bỏ lỡ một năm vì cuộc giải phẫu ở lưng. Dù vậy, ông cũng tham dự một cuộc rước nhỏ với cây thập giá bé trên vai. Bây giờ Rautti vác cây thập giá bằng gỗ dày gần 5 centimeters, và nặng gấp đôi trọng lượng của ông.
“Sở dĩ tôi làm việc ấy vì tôi là người Công giáo La mã,” ông nói, với giọng Ý cứng cỏi của mình “mỗi người đều có một thập giá, người thì thập giá nhỏ, người thì thập giá lớn. Lúc nào tôi cũng cầu nguyện rằng xin Chúa ban cho tôi dồi dào sức khỏe để tôi (lại) làm được việc ấy.”
Ba ngày kéo dài trên Chặng Đường Thánh Giá, Rautti ăn chay và không ngủ. Đóng vai Chúa Ki-tô là một kinh nghiệm thống thiết hàng năm đối với ông. Ông cố gắng tạo cho nó một sự cảm nghiệm để nó sẽ mang đến cho mọi người một đức tin mạnh mẽ.
“Khi mọi người nhìn tôi, nhiều ông già bà cả đã khóc và nói với con cháu họ ‘ôi nhìn Chúa Jesus đau khổ làm sao cũng chỉ vì chúng ta’,” ông nói.
Khi nghe mọi người khóc, trong lòng tôi cũng khóc “vì Chúa Jesus chịu khổ hình vì chúng ta.”
Khi người nữ diễn viên đóng vai Veronica giơ miếng vải lau mặt cho ông, Rautti hầu như đang mặt đối mặt với Chúa Jesus vì ông là người đầu tiên nhìn tấm hình Đức Chúa Jesus in trên khăn liệm.
“Tôi như cảm thấy một cái gì đó đang chuyển động trong cơ thể tôi, tựa như một linh hồn nào đó – một điều gì đó mãnh liệt mỗi năm,” ông nói.
Có vài năm thời tiết lạnh hơn những năm khác, tuyết phủ kín mặt đất, Rautti từ chối không mang bao tay, mặc thêm quần áo và đội mũ.
Có một năm, ông đã đi bộ hàng giờ với đôi chân trần. Vậy mà, chẳng biết bằng cách nào đó ông không hề bị ốm, ông nói. Nhưng vai mà ông vác thập giá đã bị tê vài tuần sau đó.
Một trong những thử thách khi vác thánh giá thật là diễn lại những lần Chúa Jesus ngã. Vài lần, ông đã bị ngã ở nơi không đúng với vị trí đã định, nhưng ông đã thực hành kỹ thuật của mình thập giá không rơi và không gặp nguy hiểm, thập giá vẫn trên vai ông và người theo bên cạnh ông.
Cha xứ Fr. Gregory Botte tại giáo xứ St. Francis of Assisi, nói mặc dù Rautti vác thánh giá bằng gỗ, nhưng ông và vợ ông đã vác Thánh giá thực sự trong tâm hồn họ, vì gia đình họ đã phải chịu đau yếu trong suốt 40 năm qua. Nhưng tấm gương về đức tin và nghị lực của ông đã tỏa khắp cộng đồng.
“Họ nhìn vào người đàn ông ở tuổi ông, tầm vóc như ông sống với tất cả những gì ông tin tưởng hàng ngày,” cha Botte nói.
“Ông là một giáo dân ngoan đạo, đã cống hiến nhiều cho giáo xứ, một Ki-tô hữu gương mẫu, một người chồng bao dung, tôi mong ông ấy sống 100 năm nữa.”
The Catholic Register