CHỨNG NHÂN CHO THỜI ĐẠI
Có một câu chuyện kể rằng: “Một hôm thần dữ Satan triệu tập tất cả sứ giả của mình lại để sai đến trần gian với sứ mạng duy nhất này là giải thích cho con người biết Thiên Chúa đã chết rồi.
Các sứ giả ra đi. Nhưng không bao lâu sau tất cả đều trở về. Thần dữ Satan ngạc nhiên hỏi:
Tại sao các ngươi thực hiện công tác nhanh như thế? Hay là có chuyện gì trục trặc?
Các sứ giả đồng thanh trả lời:
Thưa Ngài, chúng tôi không còn việc gì để làm nữa. Bởi vì tất cả những nơi chúng tôi đi qua trên trần gian, nơi nào con người cũng sống như thể Thiên Chúa đã chết thật rồi. Họ hận thù, chém giết nhau, gian tham, trộm cắp. Không có gì xấu mà con người không làm. Dù nhiều người vẫn còn xưng danh là kẻ tin Thiên Chúa. Nhưng cách sống của họ không hề biểu lộ niềm tin này mà ngược lại như là loan báo Thiên Chúa đã chết rồi. Như vậy chúng ta đâu cần tốn công thuyết phục con người nữa.”
Câu chuyện trên cho chúng ta một ý nghĩa: Chúng ta chỉ tuyên xưng Đức Giêsu Kitô đã chết và sống lại thì chưa đủ, còn phải trở thành chứng nhân cho niềm tin ấy.
* Chứng nhân như Maria Madalena:
“Tôi đã thấy mồ Đức Kitô đang sống và vinh quang của Đấng Phục Sinh” (Ca Tiếp liên lễ Phục Sinh). Nấm mồ là biểu trưng của sự chết, nhưng Maria Madalêna lại thấy mồ Đức Kitô đang sống. Để được như vậy, chị thánh đã cất công đi tìm Chúa, tìm và theo Chúa khi Thầy đang sống và tìm Thầy khi Thầy đã chết. Chị đã đập vỡ bình đựng thuốc thơm quý giá và xức chân Chúa Giêsu. Chị rửa chân Chúa bằng nước mắt sám hối và lấy tóc mà lau. Việc làm của chị đã được Chúa Giêsu biện minh cho là chị đã có ý tẩm liệm xác Thầy trước.
Chính vì chị đã dám đập vỡ bình thuốc thơm quý giá đắt tới gấp mười lần giá bán Thầy của Giuda phản bội, nên ý chí quyết tâm làm lại cuộc đời của chị đã được biểu lộ. Đập vỡ bình thuốc xa xỉ phẩm như đoạn tuyệt cuộc sống xa hoa thế gian. Chị chỉ còn lại nước mắt sám hối và tinh thần canh tân cuộc đời theo sát bước Chúa Giêsu mà chị đang được ôm chân.
Đó là hình ảnh của một chứng nhân dám làm lại cuộc đời theo chân Chúa. Chị không cần phải xức xác Chúa Giêsu nữa vì Chúa đã nhận việc xức xác đó của chị rồi. Chỉ Giuda phản bội mới tuyệt vọng vì chỉ được nhìn thấy Đức Giêsu Kitô chết vì tội của mình. Còn Maria Madalêna thì khác. Chị không thấy xác Thầy. Ngay nấm mồ chị cũng thấy là mồ Đức Kitô đang sống. Và hơn nữa, chị còn thấy vinh quang của Đấng Phục Sinh!
Một cuộc sống chứng nhân như vậy, là một Chúa Kitô Phục sinh giữa lòng thế giới. Làm sao Satan có thể dễ dàng thuyết phục thế giới rằng Thiên Chúa đã chết?
* Chứng nhân như Gioan:
Vừa được tin của Maria Madalêna, Gioan đã đến mồ trước. Ông đã thấy và ông đã tin.
Thánh Augustino nhận xét: Việc ông thấy là việc khác mà ông tin lại là việc khác. Ông thấy ngôi mộ trống nhưng ông tin là Chúa Giêsu Kitô đã Phục sinh.
Bởi vì cũng ngôi mộ trống ấy, những người Do thái cố chấp đã cố tình cắt nghĩa: đó là vì các môn đệ đến lấy trộm xác Thầy. Khi người ta không tin thì người ta có thừa lý do để cắt nghĩa. Nói như J.P Duplantier: “Ngôi mộ không trống cũng chẳng đầy, nhưng nó đã trở nên một ngôn ngữ”. Ngôn ngữ Phục Sinh! Người không định kiến, không duy lý, biết lắng nghe và thiện chí, là người biết nhận ra chân lý ngang qua các biến cố trong đời thường. Satan không thể tuyên truyền Chúa chết đối với những người như vậy.
* Chứng nhân như Phaolô:
Với một lời tuyên bố của Phaolo: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi”. Đức tin đã biến thành hành động, Chúa Giêsu Kitô Phục sinh giữa thời đại ta đang sống bằng xương bằng thịt, có thể động chạm như các Tông đồ xưa được quyền động chạm đến thân xác Thầy để kiểm chứng; “Ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây” (Lc 24,39). Chỉ khác một chút là Đức Kitô bằng xương thịt theo đức tin của Phaolô, là xương thịt như ta, nhưng là xương thịt luôn có Đức Giêsu Kitô đồng hành, luôn có Đức Giêsu Kitô Phục Sinh sống động trong lời nói, cử chỉ, tư tưởng, việc làm... Một Đức Giêsu Kitô Phục Sinh như thế, mỗi người chúng ta có thể thực hiện được và như thế, không bao giờ Satan có quyền an nhàn tuyên bố thế giới hôm nay sống như Thiên Chúa đã chết.
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh,
những chứng nhân của mọi thời đại
vẫn còn luôn hiện thân trong thời đại của chúng con
như dấu chứng của một dấu chứng của một chân lý luôn ngời sáng.
Các chứng nhân ấy
cũng trở thành vĩnh cửu nhờ sát nhập vào sự sống Phục sinh của Chúa –
một sự sống chiến thắng thế gian,
chiến thắng Satan và sự chết.
Xin cho chúng con được theo sát dấu chân chứng nhân của các ngài
để chúng con nên nhân chứng cho thời đại chúng con đang sống.
Nhờ cuộc sống chứng nhân này,
chúng con cũng được thông phần chiến thắng của Chúa
cho tới ngày chúng con được cùng Hội thánh
hưởng vinh quang trong Nước Cha trên trời. Amen.
Có một câu chuyện kể rằng: “Một hôm thần dữ Satan triệu tập tất cả sứ giả của mình lại để sai đến trần gian với sứ mạng duy nhất này là giải thích cho con người biết Thiên Chúa đã chết rồi.
Các sứ giả ra đi. Nhưng không bao lâu sau tất cả đều trở về. Thần dữ Satan ngạc nhiên hỏi:
Tại sao các ngươi thực hiện công tác nhanh như thế? Hay là có chuyện gì trục trặc?
Các sứ giả đồng thanh trả lời:
Thưa Ngài, chúng tôi không còn việc gì để làm nữa. Bởi vì tất cả những nơi chúng tôi đi qua trên trần gian, nơi nào con người cũng sống như thể Thiên Chúa đã chết thật rồi. Họ hận thù, chém giết nhau, gian tham, trộm cắp. Không có gì xấu mà con người không làm. Dù nhiều người vẫn còn xưng danh là kẻ tin Thiên Chúa. Nhưng cách sống của họ không hề biểu lộ niềm tin này mà ngược lại như là loan báo Thiên Chúa đã chết rồi. Như vậy chúng ta đâu cần tốn công thuyết phục con người nữa.”
Câu chuyện trên cho chúng ta một ý nghĩa: Chúng ta chỉ tuyên xưng Đức Giêsu Kitô đã chết và sống lại thì chưa đủ, còn phải trở thành chứng nhân cho niềm tin ấy.
* Chứng nhân như Maria Madalena:
“Tôi đã thấy mồ Đức Kitô đang sống và vinh quang của Đấng Phục Sinh” (Ca Tiếp liên lễ Phục Sinh). Nấm mồ là biểu trưng của sự chết, nhưng Maria Madalêna lại thấy mồ Đức Kitô đang sống. Để được như vậy, chị thánh đã cất công đi tìm Chúa, tìm và theo Chúa khi Thầy đang sống và tìm Thầy khi Thầy đã chết. Chị đã đập vỡ bình đựng thuốc thơm quý giá và xức chân Chúa Giêsu. Chị rửa chân Chúa bằng nước mắt sám hối và lấy tóc mà lau. Việc làm của chị đã được Chúa Giêsu biện minh cho là chị đã có ý tẩm liệm xác Thầy trước.
Chính vì chị đã dám đập vỡ bình thuốc thơm quý giá đắt tới gấp mười lần giá bán Thầy của Giuda phản bội, nên ý chí quyết tâm làm lại cuộc đời của chị đã được biểu lộ. Đập vỡ bình thuốc xa xỉ phẩm như đoạn tuyệt cuộc sống xa hoa thế gian. Chị chỉ còn lại nước mắt sám hối và tinh thần canh tân cuộc đời theo sát bước Chúa Giêsu mà chị đang được ôm chân.
Đó là hình ảnh của một chứng nhân dám làm lại cuộc đời theo chân Chúa. Chị không cần phải xức xác Chúa Giêsu nữa vì Chúa đã nhận việc xức xác đó của chị rồi. Chỉ Giuda phản bội mới tuyệt vọng vì chỉ được nhìn thấy Đức Giêsu Kitô chết vì tội của mình. Còn Maria Madalêna thì khác. Chị không thấy xác Thầy. Ngay nấm mồ chị cũng thấy là mồ Đức Kitô đang sống. Và hơn nữa, chị còn thấy vinh quang của Đấng Phục Sinh!
Một cuộc sống chứng nhân như vậy, là một Chúa Kitô Phục sinh giữa lòng thế giới. Làm sao Satan có thể dễ dàng thuyết phục thế giới rằng Thiên Chúa đã chết?
* Chứng nhân như Gioan:
Vừa được tin của Maria Madalêna, Gioan đã đến mồ trước. Ông đã thấy và ông đã tin.
Thánh Augustino nhận xét: Việc ông thấy là việc khác mà ông tin lại là việc khác. Ông thấy ngôi mộ trống nhưng ông tin là Chúa Giêsu Kitô đã Phục sinh.
Bởi vì cũng ngôi mộ trống ấy, những người Do thái cố chấp đã cố tình cắt nghĩa: đó là vì các môn đệ đến lấy trộm xác Thầy. Khi người ta không tin thì người ta có thừa lý do để cắt nghĩa. Nói như J.P Duplantier: “Ngôi mộ không trống cũng chẳng đầy, nhưng nó đã trở nên một ngôn ngữ”. Ngôn ngữ Phục Sinh! Người không định kiến, không duy lý, biết lắng nghe và thiện chí, là người biết nhận ra chân lý ngang qua các biến cố trong đời thường. Satan không thể tuyên truyền Chúa chết đối với những người như vậy.
* Chứng nhân như Phaolô:
Với một lời tuyên bố của Phaolo: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi”. Đức tin đã biến thành hành động, Chúa Giêsu Kitô Phục sinh giữa thời đại ta đang sống bằng xương bằng thịt, có thể động chạm như các Tông đồ xưa được quyền động chạm đến thân xác Thầy để kiểm chứng; “Ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây” (Lc 24,39). Chỉ khác một chút là Đức Kitô bằng xương thịt theo đức tin của Phaolô, là xương thịt như ta, nhưng là xương thịt luôn có Đức Giêsu Kitô đồng hành, luôn có Đức Giêsu Kitô Phục Sinh sống động trong lời nói, cử chỉ, tư tưởng, việc làm... Một Đức Giêsu Kitô Phục Sinh như thế, mỗi người chúng ta có thể thực hiện được và như thế, không bao giờ Satan có quyền an nhàn tuyên bố thế giới hôm nay sống như Thiên Chúa đã chết.
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh,
những chứng nhân của mọi thời đại
vẫn còn luôn hiện thân trong thời đại của chúng con
như dấu chứng của một dấu chứng của một chân lý luôn ngời sáng.
Các chứng nhân ấy
cũng trở thành vĩnh cửu nhờ sát nhập vào sự sống Phục sinh của Chúa –
một sự sống chiến thắng thế gian,
chiến thắng Satan và sự chết.
Xin cho chúng con được theo sát dấu chân chứng nhân của các ngài
để chúng con nên nhân chứng cho thời đại chúng con đang sống.
Nhờ cuộc sống chứng nhân này,
chúng con cũng được thông phần chiến thắng của Chúa
cho tới ngày chúng con được cùng Hội thánh
hưởng vinh quang trong Nước Cha trên trời. Amen.