GIỜ VINH HIỂN CỦA CHÚA: CHỊU CHẾT ??

Đền thờ Giêrusalem có sân rất rộng dành cho người ngoại giáo. Điều nầy cho biết, mặc dầu dân Israen xem dân ngoại “là chó”, nhưng Cựu Ước đã dành cho dân ngoại một chỗ đứng trong việc tôn thờ Thiên Chúa. Rõ ràng bài Tin Mừng hôm nay ( Gioan 12, 20-33) nói có những người ngoại giáo tới Giêrusalem dự lễ.

Vâng, có mấy người Hy lạp ngoại giáo lên Giêrusalem dự lễ Vượt qua. Họ đã chứng kiến những việc Chúa Kitô đã làm, và bây giờ họ muốn nhờ thánh Philiphê chuyển yêu cầu của họ muốn tiếp xúc với Chúa. Nhân dịp nầy, Chúa tuyên bố: Giờ đã đến, Giờ Con Người được vinh hiển đã đến.

Giờ mà Chúa Kitô nói ở đây là giờ Ngài chịu treo lên Thập giá và sống lại vinh hiển. Bị treo lên Thập giá, Chúa tạo được một sức mạnh vô cùng, kéo mọi người lên với Ngài. Trước hết, Chúa kéo mọi người tin vào Ngài nghĩa là ban ơn cứu độ cho họ, biến họ thành chi thể của Ngài, thành con cái Thiên Chúa, tiếp đến, Chúa kéo cả vũ trụ do Chúa Cha đã trao phó cho. Kết quả của Giờ vinh hiển, giờ chịu chết và sống lại vinh hiển, ma quỷ, tội lỗi bị Thánh giá đánh bại, loài người được kéo lên, vũ trụ được kéo lên, được giải thoát khỏi satan, tội lỗi.

Đó là giờ huy hoàng. Giờ đó có chết chóc và vinh quang. Đứng trước đòi hỏi phải hy sinh, phải chịu chết để lên án tội lỗi, lên án satan, để đạt tới chiến thắng tội lỗi bằng phục sinh vinh hiển, Chúa Kitô vẫn cảm thấy buồn phiền, bùi ngùi. Ngài bị thử thách nghĩa là phải lựa chọn: vâng Thánh Ý Chúa Cha để chịu chết hay không. Ngài đã biết rõ kết quả thật tốt đẹp của sự hy sinh chịu chết: Hạt lúa phải mục nát đi mới trổ sinh hoa trái. Ai bám lấy mạng sống mình thì sẽ mất, ai không bám lấy mạng sống mình tức là biết hy sinh sẽ được sống đời đời.

Biết điều tốt phải thực hiện thì mới nên tốt được. Chúng ta biết điều nầy tốt, điều kia tốt, nhưng thông thường chúng ta không làm. Điều tốt nguy hiểm tới tính mạng, ta lại càng khó thực hiện. Đứng trước Giờ phải chết, mà Chúa Kitô đã nói nhiều về Giờ nầy, nhưng lúc chạm tới thực sự, Chúa vẫn cảm thấy bồi hồi, lo lắng. Ngài cầu xin Chúa Cha để biết chọn lựa cho đúng: một là xin Chúa Cha cứu Ngài khỏi Giờ nầy, hai là xin cho Danh Chúa Cha vinh hiển. Chọn lựa nầy được Chúa Cha chấp nhận công khai bằng tiếng phán từ trời cho các môn đệ hiểu: Ta đã làm vinh hiển Danh Ta và Ta sẽ còn làm vinh hiển Danh Ta nữa.

Như vậy, Chúa Kitô chấp nhận hoàn toàn Giờ của Ngài là chịu chết và sống lại vinh hiển. Giờ đó sẽ biểu lộ uy quyền của Thiên Chúa, tình thương của Thiên Chúa, ban phát ơn cứu độ. Chúng ta đang hưởng các kết quả của Giờ Chúa Kitô, nhưng phải làm sao để kết quả đó trở thành kết quả của đời ta. Như hạt lúa, ta phải để cho mục nát đi, phải tiêu diệt khuynh hướng xấu xa, tội lỗi xấu xa, để được sống lại với Chúa Kitô, nhận ơn sống lại của Chúa Kitô.

Đời sống của chúng ta là làm vinh danh Thiên Chúa. Cách nào làm vinh danh Thiên Chúa ?? Xây nhà thờ thật lớn ? Tổ chức những đại lễ thật lớn ? Năm 1950, tôi được ông bố cho đi xa vì tôi đang học lớp năm, lên xứ Hạt Thuần Nghĩa huyện Quỳnh lưu, Nghệ an dự lễ rước Mình Thánh Chúa xung quanh làng, tới mấy rạp lớn làm nơi khu đất rộng để đặt Minh Thánh Chúa lên cao cho mọi ngươi quỳ gối tôn thờ, gọi là lễ Santi ( festum Sanctissimi Corporis Christi ). Rồi lễ hội Chầu lượt của từng Giáo xứ trong địa phận giống như Tết Nguyên đán thứ hai vì bà con gần xa tới chầu Mình Thánh Chúa trong ngày Chúa nhật và thăm bà con một thể. Rồi chúng ta đã chứng kiến trên đất nước ta có thời không có lễ hội nào của các tôn giáo khác, nhưng lễ hội Chầu lượt của ta vẫn tổ chức đều đều.

Năm 1991 và 1993 tôi về huyện Quỳnh lưu tỉnh Nghệ an thăm quê hương. Tới cái đình trung mà tôi học lớp năm với các bạn người lương không còn nữa, chỉ còn một vạt đất nhỏ vì người ta đã phá đi, xây dựng nhà cửa. Ngày nay, tính ra có 12440 đền và chùa và có 9996 lễ hội từ cấp quốc gia, cấp tỉnh, cấp huyện và xã. Bên Công giao chắc không cần bắt chước phải thêm lễ hội. Như thánh Irênê nói “ vinh danh Thiên Chúa là làm cho con người được sống ( Gloire de Dieu c’est l’ homme vivant ). Thât vậy, Thiên Chúa tòan năng và vô cùng, mọi thứ lễ họi lớn hoặc nhỏ chẳng thêm gì cho Thiên Chúa, vậy, làm vinh danh Chúa chính là cứu độ con người.

Chúa Kytô đã dùng cái chết để diệt cái chết cho con người, đã sống lại để ban sự sống Thiên Chúa cho con người và đã lên trời đề đưa con người về trời. Đến lượt từng người chúng ta, làm vinh danh Thiên Chúa là cứu sống con người. Ca dao Việt nam nói: ” Dẫu xây chín bậc phù đồ, Không bằng làm phúc cứu cho một người. “.