LỰA CHỌN CUỘC SỐNG PHONG PHÚ THIÊN CHÚA THƯƠNG BAN
Khi những sự kiện kinh hoàng, khủng khiếp và những sự việc không sao tả xiết xảy ra, người ta muốn biết nguyên nhân. Thường có sự xuyên tạc, bóp méo sự thật trước nghi vấn từ “tại sao”: ai khiển trách? Tại sao xảy ra biến cố Holocaust (The Holocaust, người Do-thái bị giết hàng loạt bởi Nazis, 1939 – 45, holos: hoàn toàn, toàn bộ; kaustos: thiêu hủy, đốt cháy)? Tại sao xảy ra sự kiện 11 tháng 9? Tại sao có sóng thần? Tại sao động đất?... Nghi vấn và phản ảnh những kinh nghiệm tiêu cực đưa ra không biết bao nhiêu cách giải thích. Chúng ta có thể biến thiên trong giới hạn từ một kết luận rằng không có sự kết tội của Thiên Chúa, mà những nạn nhân “đã đem nó đến.”
Tác giả của hai cuốn Sử biên niên thuộc một trường thần học tư duy đã đưa ra một lập luận mới về lịch sử Israel dưới ánh sáng cuộc trải nghiệm của nó gần đây về sự tàn phá Jerusalem và bị trục xuất tới Babylon. Nhìn qua lăng kính này, lịch sử Israel xuất hiện như một sự kế thừa những bất trung, ve vãn với những tranh tượng vô tôn giáo – tôn giáo thực dụng. Sự sùng bái tranh tượng được xem như một cảm giác đầy rẫy kinh dị và ghê tởm của những sử gia xét lại này. Nhìn từ góc độ phối cảnh của họ, cuộc tấn công và hủy diệt Jerusaslem và các đền thờ không phài là tình cờ, ngẫu nhiên mà do bàn tay của Thiên Chúa. Cuộc lưu đày kéo dài 50 năm sau đó ở Babylon là một hình thưc khổ hạnh để sám hối hoặc chuộc món nợ tội lỗi mà những gì người ta đã hàm ơn Thiên Chúa.
Thậm chí những cuộc xâm lăng của dân Babylon – Cyrus là hoàng đế của Persia – đã được mô tả (sinh động với những ngôn từ) như một khí cụ của Thiên Chúa. Thiên Chúa là bàn tay vô hình đằng sau những sự kiện chính trị trên sân khấu trần gian. Những đại đế, vua chúa, những khanh tướng cùng giới bình dân tất cả đều đóng những vai trò diễn xuất trong tấn kịch này. Cách giải thích này có chắc chắn lắm không? Chúng ta có thể chỉ có cách dễ dàng để nói rằng Israel bị ràng buộc trong quyền lực chính trị của những sức mạnh siêu việt trong thời gian cùng những lựa chọn sai lầm của họ. Chúng ta có thể, và cũng nên đặt nghi vấn về ý tưởng của Thiên Chúa đề ra sự chết và hủy diệt như sự trừng phạt và phán quyết về đạo đức và những sa ngã tinh thần. Nhưng đó là yêu cầu chính đáng trước những từng trải tiêu cực nếu một tinh thần suy sụp hoặc thiếu nhiệt tình đã xúi giục những chọn lựa nghèo nàn hoặc che phủ sự nhận thức và phán đoán. Và nếu sự đau đớn và chiến đấu dẫn đến tự nhận thức, chuyển biến tâm hồn và giao kết với những kế hoạch hoạt động tinh thần hoàn thiện hơn.
Sách Ephesians mang đến cho chúng ta một cái nhìn sâu sắc về bản tính thực của Thiên Chúa. Thay vì sự đau đớn và trừng phat, Thiên Chúa hoạt động không ngừng vì sự cứu rỗi và hạnh phúc của chúng ta.. “Khoan dung” là một cách nói để phô diễn “tình yêu” – và đó còn là hàm ngôn về “Thiên chúa.” Sự cứu rỗi không phải là điều gì đó chúng ta biết, mà là điều gì đó chúng ta có vai trò hợp tác. Nhưng sự cứu rỗi mà Thiên Chúa ban cho chúng ta lại nhiều hơn: bay vút lên trời và chia sẻ của cải cùng Thiên Chúa. Lòng độ lượng, bao dung của Thiên Chúa là khuôn vàng, thước ngọc đối với hành vi xử kỷ tiếp vật của chúng ta.
Vì Thiên Chúa yêu thương trần thế mà Người đã sai Con Một của Người xuống thế để chuộc tội cho chúng ta. Phải chăng những vần thơ nổi tiếng đầy xúc động trong Tân ước đã phải làm việc với những con rắn còn đang sống treo trên cây? Trong Numbers – cuốn sách thứ tư của Cựu ước – bài 21 (In the Wilderness/ In the Desert), những người Israel đang thực hiện một cuộc hành trình qua miền hoang dã khi họ bắt đầu cằn nhằn, phàn nàn, trách móc Thiên Chúa. Để trả đũa, “Thiên Chúa” gửi những con rắn lửa và làm chết người để gây đau đớn và khổ sở cho họ, nhiều người đã chết. Thiên Chúa từ chối lời nài xin của Moses xua đuổi những con rắn này, nhưng Người đã dự phòng thuốc giải độc: khi người nào đó bị rắn cắn, họ có thề nhìn chăm chú vào hình con rắn màu đồng thanh (the bronze image of the snake) trên cây cột thời sẽ được chữa lành.
Tác giả Tin Mừng của John khắc họa chân dung Chúa Jesus với những đường nét tương tự. Chúng ta không thoát khỏi những đấu tranh của thế giới này hoặc nỗi đau khổ cá nhân. Nhưng “nhìn” vào Chúa Jesus (có niềm tin) giải thoát chúng ta khỏi những ảnh hưởng của nọc độc chết người ẩn bên trong chúng ta. Nọc độc này tự nó phải tiêu tan – với tất cả lo sợ và cảm giác biệt ly cùng sự xa lánh kết hợp của nó – từ Thiên Chúa. Chúa Jesus trực tiếp ban cho chúng ta kinh nghiệm và tri thức về Thiên Chúa, và khả năng để sống trong Thiên Chúa thậm chí trong cả cuộc đời này. Mòn quà này có thể bị từ chối – vì đoạn văn này đã chỉ ra nhiều người như vậy. Bởi vì họ chạy trốn tình yêu của Thiên Chúa giống như nhiều người đã chạy trốn tình yêu nhân loại. Tình yêu của Thiên Chúa tước bỏ những ảo tưởng và ảo vọng của chúng ta, cho phép chúng ta nhìn lại bản thân vì chúng ta là một thực thể. Cũng hơi lấy làm lạ rằng nhiều người vẫn thích tìm đến những nơi thoải mái tinh thần và tâm lý của họ hơn.
Nhưng Chúa Jesus đến không phải để lên án bất kỳ người nào. Chúng ta hãy lên án chính mình bằng cách tự vấn chúng ta đã mang lại những gì trước tiếng gọi của tình yêu Thiên Chúa. Chúng ta có thể lựa chọn để vẫn còn cách ly, e sợ và trống vắng – và có lẽ đó là sự mô tả đúng đắn về những gì mà chúng ta gọi là địa ngục tối tăm. Hoặc chúng ta có thể lựa chọn đời sống phong phú mà Thiên Chúa ban cho chúng ta.
Nguồn: Regis College – The School of Theology
Khi những sự kiện kinh hoàng, khủng khiếp và những sự việc không sao tả xiết xảy ra, người ta muốn biết nguyên nhân. Thường có sự xuyên tạc, bóp méo sự thật trước nghi vấn từ “tại sao”: ai khiển trách? Tại sao xảy ra biến cố Holocaust (The Holocaust, người Do-thái bị giết hàng loạt bởi Nazis, 1939 – 45, holos: hoàn toàn, toàn bộ; kaustos: thiêu hủy, đốt cháy)? Tại sao xảy ra sự kiện 11 tháng 9? Tại sao có sóng thần? Tại sao động đất?... Nghi vấn và phản ảnh những kinh nghiệm tiêu cực đưa ra không biết bao nhiêu cách giải thích. Chúng ta có thể biến thiên trong giới hạn từ một kết luận rằng không có sự kết tội của Thiên Chúa, mà những nạn nhân “đã đem nó đến.”
Tác giả của hai cuốn Sử biên niên thuộc một trường thần học tư duy đã đưa ra một lập luận mới về lịch sử Israel dưới ánh sáng cuộc trải nghiệm của nó gần đây về sự tàn phá Jerusalem và bị trục xuất tới Babylon. Nhìn qua lăng kính này, lịch sử Israel xuất hiện như một sự kế thừa những bất trung, ve vãn với những tranh tượng vô tôn giáo – tôn giáo thực dụng. Sự sùng bái tranh tượng được xem như một cảm giác đầy rẫy kinh dị và ghê tởm của những sử gia xét lại này. Nhìn từ góc độ phối cảnh của họ, cuộc tấn công và hủy diệt Jerusaslem và các đền thờ không phài là tình cờ, ngẫu nhiên mà do bàn tay của Thiên Chúa. Cuộc lưu đày kéo dài 50 năm sau đó ở Babylon là một hình thưc khổ hạnh để sám hối hoặc chuộc món nợ tội lỗi mà những gì người ta đã hàm ơn Thiên Chúa.
Thậm chí những cuộc xâm lăng của dân Babylon – Cyrus là hoàng đế của Persia – đã được mô tả (sinh động với những ngôn từ) như một khí cụ của Thiên Chúa. Thiên Chúa là bàn tay vô hình đằng sau những sự kiện chính trị trên sân khấu trần gian. Những đại đế, vua chúa, những khanh tướng cùng giới bình dân tất cả đều đóng những vai trò diễn xuất trong tấn kịch này. Cách giải thích này có chắc chắn lắm không? Chúng ta có thể chỉ có cách dễ dàng để nói rằng Israel bị ràng buộc trong quyền lực chính trị của những sức mạnh siêu việt trong thời gian cùng những lựa chọn sai lầm của họ. Chúng ta có thể, và cũng nên đặt nghi vấn về ý tưởng của Thiên Chúa đề ra sự chết và hủy diệt như sự trừng phạt và phán quyết về đạo đức và những sa ngã tinh thần. Nhưng đó là yêu cầu chính đáng trước những từng trải tiêu cực nếu một tinh thần suy sụp hoặc thiếu nhiệt tình đã xúi giục những chọn lựa nghèo nàn hoặc che phủ sự nhận thức và phán đoán. Và nếu sự đau đớn và chiến đấu dẫn đến tự nhận thức, chuyển biến tâm hồn và giao kết với những kế hoạch hoạt động tinh thần hoàn thiện hơn.
Sách Ephesians mang đến cho chúng ta một cái nhìn sâu sắc về bản tính thực của Thiên Chúa. Thay vì sự đau đớn và trừng phat, Thiên Chúa hoạt động không ngừng vì sự cứu rỗi và hạnh phúc của chúng ta.. “Khoan dung” là một cách nói để phô diễn “tình yêu” – và đó còn là hàm ngôn về “Thiên chúa.” Sự cứu rỗi không phải là điều gì đó chúng ta biết, mà là điều gì đó chúng ta có vai trò hợp tác. Nhưng sự cứu rỗi mà Thiên Chúa ban cho chúng ta lại nhiều hơn: bay vút lên trời và chia sẻ của cải cùng Thiên Chúa. Lòng độ lượng, bao dung của Thiên Chúa là khuôn vàng, thước ngọc đối với hành vi xử kỷ tiếp vật của chúng ta.
Vì Thiên Chúa yêu thương trần thế mà Người đã sai Con Một của Người xuống thế để chuộc tội cho chúng ta. Phải chăng những vần thơ nổi tiếng đầy xúc động trong Tân ước đã phải làm việc với những con rắn còn đang sống treo trên cây? Trong Numbers – cuốn sách thứ tư của Cựu ước – bài 21 (In the Wilderness/ In the Desert), những người Israel đang thực hiện một cuộc hành trình qua miền hoang dã khi họ bắt đầu cằn nhằn, phàn nàn, trách móc Thiên Chúa. Để trả đũa, “Thiên Chúa” gửi những con rắn lửa và làm chết người để gây đau đớn và khổ sở cho họ, nhiều người đã chết. Thiên Chúa từ chối lời nài xin của Moses xua đuổi những con rắn này, nhưng Người đã dự phòng thuốc giải độc: khi người nào đó bị rắn cắn, họ có thề nhìn chăm chú vào hình con rắn màu đồng thanh (the bronze image of the snake) trên cây cột thời sẽ được chữa lành.
Tác giả Tin Mừng của John khắc họa chân dung Chúa Jesus với những đường nét tương tự. Chúng ta không thoát khỏi những đấu tranh của thế giới này hoặc nỗi đau khổ cá nhân. Nhưng “nhìn” vào Chúa Jesus (có niềm tin) giải thoát chúng ta khỏi những ảnh hưởng của nọc độc chết người ẩn bên trong chúng ta. Nọc độc này tự nó phải tiêu tan – với tất cả lo sợ và cảm giác biệt ly cùng sự xa lánh kết hợp của nó – từ Thiên Chúa. Chúa Jesus trực tiếp ban cho chúng ta kinh nghiệm và tri thức về Thiên Chúa, và khả năng để sống trong Thiên Chúa thậm chí trong cả cuộc đời này. Mòn quà này có thể bị từ chối – vì đoạn văn này đã chỉ ra nhiều người như vậy. Bởi vì họ chạy trốn tình yêu của Thiên Chúa giống như nhiều người đã chạy trốn tình yêu nhân loại. Tình yêu của Thiên Chúa tước bỏ những ảo tưởng và ảo vọng của chúng ta, cho phép chúng ta nhìn lại bản thân vì chúng ta là một thực thể. Cũng hơi lấy làm lạ rằng nhiều người vẫn thích tìm đến những nơi thoải mái tinh thần và tâm lý của họ hơn.
Nhưng Chúa Jesus đến không phải để lên án bất kỳ người nào. Chúng ta hãy lên án chính mình bằng cách tự vấn chúng ta đã mang lại những gì trước tiếng gọi của tình yêu Thiên Chúa. Chúng ta có thể lựa chọn để vẫn còn cách ly, e sợ và trống vắng – và có lẽ đó là sự mô tả đúng đắn về những gì mà chúng ta gọi là địa ngục tối tăm. Hoặc chúng ta có thể lựa chọn đời sống phong phú mà Thiên Chúa ban cho chúng ta.
Nguồn: Regis College – The School of Theology