Lúc Vương Trung Tuyên còn sống thì rất thích học tiếng lừa kêu. Khi ông ta chết, Văn đế đích thân đi tham dự lễ nghi tống táng của Vương Trung Tuyên, ông ta nói với mọi người:
- "Vương Trung Tuyên khi còn sống học tiếng lừa kêu rất hay, bây giờ các ngươi mỗi người làm một tiếng lừa kêu để tiễn đưa Vương Trung Tuyên".
Thế là trong đội ngũ đưa tang vang dậy những tiếng quái dị !
(Thế Thuyết Tân Ngữ)
Suy tư :
Trong những lời cám ơn sau khi tiễn đưa người thân nhân quá cố đến nơi an nghỉ cuối cùng, tang chủ đều có thêm một câu : "Trong lúc tang gia bối rối, có gì sơ suất, xin quý bà con bỏ qua..."
Có những người "trong lúc tang gia bối rối", nhưng suốt đêm canh thức bên quan tài, thay vì đọc kinh cầu nguyện, hoặc mặc niệm chia buồn với gia quyến, thì lại tổ chức bài bạc, hát xướng, ăn nhậu, chửi rủa...như một đám hội hè không bằng.
Người chết họ không muốn chúng ta làm như thế, hát hò họ không nghe được, thổi kèn tây kèn ta họ không biết thưởng thức, cái mà họ rất cần nơi chúng ta chính là lời cầu nguyện và hi sinh của mỗi người. Lời cầu nguyện và hi sinh của chúng ta như giọt nước mát an ủi các linh hồn trong luyện ngục, và dể dàng chạm đến lòng nhân từ của Thiên Chúa để Ngài tha thứ các hình phạt cho linh hồn mới qua đời.
"Ông Giuđa quyên được khoảng hai ngàn quan tiền, và gửi về Giêrusalem để xin dâng lễ đền tội ; ông làm cử chỉ rất tốt đẹp và cao quý này vì cho rằng người chết sẽ sống lại. Thực thế, nếu ông không hi vọng rằng những chiến binh đã ngã xuống sẽ sống lại, thì cầu nguyện cho kẻ chết quả là việc dư thừa và ngu xuẩn. Nhưng vì ông nghĩ đến phần thưởng rất tốt đẹp dành cho những người đã an nghỉ trong tinh thần đạo đức. Đó là lí do khiến ông đến dâng lễ tế đền tạ cho những người đã chết, để họ được giải thoát khỏi tội lỗi" (2Mcb 12, 43-46).
Nen tôn trọng người chết, đi giữa đường thấy đám tang thì đứng lại ngã nón chào, đó là cử chỉ tôn trọng người chết và cũng là một phép lịch sự rất căn bản, mà chúng ta đã học được trong bài "Công dân giáo dục" từ hồi ở tiểu học. Ăn nhậu, hát xướng, bài bạc, la ó trong khi quan tài còn ở trong nhà, là những tiếng kêu quái dị không phù hợp với tâm tình của người Kitô hữu...
- "Vương Trung Tuyên khi còn sống học tiếng lừa kêu rất hay, bây giờ các ngươi mỗi người làm một tiếng lừa kêu để tiễn đưa Vương Trung Tuyên".
Thế là trong đội ngũ đưa tang vang dậy những tiếng quái dị !
(Thế Thuyết Tân Ngữ)
Suy tư :
Trong những lời cám ơn sau khi tiễn đưa người thân nhân quá cố đến nơi an nghỉ cuối cùng, tang chủ đều có thêm một câu : "Trong lúc tang gia bối rối, có gì sơ suất, xin quý bà con bỏ qua..."
Có những người "trong lúc tang gia bối rối", nhưng suốt đêm canh thức bên quan tài, thay vì đọc kinh cầu nguyện, hoặc mặc niệm chia buồn với gia quyến, thì lại tổ chức bài bạc, hát xướng, ăn nhậu, chửi rủa...như một đám hội hè không bằng.
Người chết họ không muốn chúng ta làm như thế, hát hò họ không nghe được, thổi kèn tây kèn ta họ không biết thưởng thức, cái mà họ rất cần nơi chúng ta chính là lời cầu nguyện và hi sinh của mỗi người. Lời cầu nguyện và hi sinh của chúng ta như giọt nước mát an ủi các linh hồn trong luyện ngục, và dể dàng chạm đến lòng nhân từ của Thiên Chúa để Ngài tha thứ các hình phạt cho linh hồn mới qua đời.
"Ông Giuđa quyên được khoảng hai ngàn quan tiền, và gửi về Giêrusalem để xin dâng lễ đền tội ; ông làm cử chỉ rất tốt đẹp và cao quý này vì cho rằng người chết sẽ sống lại. Thực thế, nếu ông không hi vọng rằng những chiến binh đã ngã xuống sẽ sống lại, thì cầu nguyện cho kẻ chết quả là việc dư thừa và ngu xuẩn. Nhưng vì ông nghĩ đến phần thưởng rất tốt đẹp dành cho những người đã an nghỉ trong tinh thần đạo đức. Đó là lí do khiến ông đến dâng lễ tế đền tạ cho những người đã chết, để họ được giải thoát khỏi tội lỗi" (2Mcb 12, 43-46).
Nen tôn trọng người chết, đi giữa đường thấy đám tang thì đứng lại ngã nón chào, đó là cử chỉ tôn trọng người chết và cũng là một phép lịch sự rất căn bản, mà chúng ta đã học được trong bài "Công dân giáo dục" từ hồi ở tiểu học. Ăn nhậu, hát xướng, bài bạc, la ó trong khi quan tài còn ở trong nhà, là những tiếng kêu quái dị không phù hợp với tâm tình của người Kitô hữu...