Các bạn gái thân mến,

Chính hai cạm bẫy ngoại hình của con trai và tiền bạc trên đây, đã làm cho rất nhiều các bạn gái trở thành những con thiêu thân lao vào cuộc sống hưởng thụ bất cần tương lai như thế nào, miễn là có người cung cấp tiền bạc để mình tiêu xài là được rồi. Những lý luận như thế không những làm cho bản thân mình trở thành món đồ chơi cho bọn đàn ông lắm tiền bạc, mà còn làm cho cha mẹ và gia đình buồn bực không dám ngẫng mặt lên với hàng xóm và với người thân...

Sống với nhau thử trước hôn nhân

Đây cũng là một hiện tượng làm nhức đầu các nhà đạo đức học, bởi vì những gì trái với luật tự nhiên thì chắc chắn không trước thì sau cũng bị kết án và hậu quả thì không lường được cho những thanh niên nam nữ sống với nhau thử trước khi kết hôn.

Tình yêu sẽ mất đi hết ý nghĩa của nó khi các bạn gái quá dễ dàng “sống thử” với người yêu của mình như vợ chồng trước khi kết hôn theo luật, sự sống chung này gọi nôm na là “ăn bánh trước trả tiền sau”, nhưng sau những ngày tháng sống chung với nhau thì các bạn gái “được” gì, sẽ được những cái sau đây:

1. Phá thai nhiều lần vỉ không muốn có con, vì đang còn đi học, vì chưa được chuẩn bị làm cha làm mẹ.

2. Thiếu thốn kinh tế tài chánh vì đang học, và là thêm một gánh nặng cho nhau.

3. Cãi vã nhau nhiều lần, vì mình bạn gái đã cho đi “cái giá ngàn vàng” rồi, nên người yêu không cần tôn trọng nữa.

4. Mệt mỏi vì chuyện vừa học vừa làm vợ khi chưa chính thức trước bà con họ hàng.

5. Sợ hãi cho một tương lai không mấy tốt đẹp…

Và còn rất nhiều cái “được” khác mà các bạn gái vì quá yêu hay vì quá phóng túng, để rồi phải trả một cái giá rất đau, bởi vì chưa một đôi nam nữ nào sống với nhau thử trước khi kết hôn mà được hạnh phúc lâu dài, bởi vì xã hội lên án mà Giáo Hội cũng không cho phép làm như thế, và nhất định là không được Thiên Chúa chúc lành cho như các đôi hôn phối chính thức khác.

Có nhiều bạn gái đã một thời yêu đến cuồng loạn, xa người yêu một ngày thì như là một thế kỷ, và thế là chấp nhận đề nghị của người yêu sống thử với nhau như vợ chồng với rất nhiều lý do: nào là trước sau gì mình cũng cưới nhau, nào là mình ở với nhau cho quen, nào là mình ở với nhau để tiện chăm sóc nhau.v.v…tất cả những lý do ấy đều che đậy một lối sống buông thả, chỉ biết nô lệ cho dục vọng và thỏa mãn tính ích kỷ của người con trai mà thôi, nhưng phần thiệt thòi thì vẫn luôn luôn là các bạn gái phải chịu lấy, và để rồi ôm hận một mình.

Sống thử với nhau là hạ giá tình yêu của mình, là bôi vào tình yêu cao thượng của mình một lớp sơn đen bằng những yêu cuồng sống vội, mà không nghĩ đến hậu quả của ngày mai.

Thiên Chúa luôn chúc lành cho tình yêu chân chính của con người, nhất là tình yêu vợ chồng hợp pháp, bởi vì chính họ sẽ là những người chính thức thay mặt Ngài, để sinh thành dưỡng dục con cái của mình trở thành những con người tốt xây dựng một xã hội tốt đẹp như ý muốn của Ngài. Và Chúa Giê-su, cũng đã đến chia vui với đôi tân hôn tại thành Ca-na, và đã làm cho hạnh phúc của gia đình cô dâu chú rễ và khách dự tiệc được kéo dài thêm, khi Ngài làm cho nước biến thành rượu ngon trước sự ngỡ ngàng của mọi người (Ga 2, 1-12). Chính Chúa Giê-su đã nâng tình yêu vợ chồng lên hàng bí tích, để nhờ bí tích Hôn Phối này, mà Thiên Chúa đổ tràn ân sủng của Ngài xuống trên đôi tân hôn, để họ chu toàn bổn phận và trách nhiệm của người cha người mẹ, người vợ người chồng. Và nhờ bí tích Hôn Phối mà đôi vợ chồng gắn bó với nhau mãi mãi suốt đời, kiên nhẫn chịu đựng nhau dù cho trong cuộc sống gia đình có nhiều đau khổ hay sóng gió, bởi vì tình yêu của họ được tạo dựng trên nền tảng bí tích của Chúa Giê-su lập ra.

Cho nên, việc nam nữ thời nay chọn lối sống “tiền dâm hậu thú”, với hy vọng sẽ hạnh phúc hơn sau khi chính thức kết hôn với nhau. Nhưng thử tìm trong một trăm cặp nam nữ sống thử thì được bao nhiêu cặp tiến đến chính thức là vợ chồng ? Và sau khi kết hôn rồi, thì những cặp vợ chồng ấy có bao nhiêu phần trăm hạnh phúc ?

Dưới đây là những bằng chứng hậu quả của những bạn gái đã “sống thử”, và trong sau cuộc “sống thử” họ có được hạnh phúc hay không, báo điện tử Vietnam.net đã có bài phóng sự sau đây:

Hậu "sống thử"

Cho đến bây giờ, Hồng vẫn chưa một lần về thăm nhà bởi nỗi ám ảnh mệt mỏi của những tháng ngày "sống thử".

Có vóc dáng đẹp, gương mặt ấn tượng nên khi bước chân vào giảng đường đại học, Vân được nhiều chàng trai cùng trường theo đuổi. Thế nhưng bỏ qua cơ hội có người yêu là dân thành phố chính gốc, Vân quyết tâm yêu Cường, một chàng trai tỉnh lẻ, đang học năm cuối trường Bách khoa. Yêu nhau được vài tháng, Vân quyết định chuyển về sống với Cường trong căn phòng trọ ở quận 3, TP HCM. Bạn bè can ngăn nhưng Vân bảo họ yêu nhau và đã quyết tâm cưới sau khi họ ra trường. Để vui đắp cho ngày cưới trong tương lai, ngay từ bây giờ họ phải "sống thử".

Ba tháng đầu bạn bè cả hai bên đều yên tâm khi thấy cả hai người quấn quýt bên nhau. Dần dà mâu thuẫn bắt đầu nẩy sinh, Vân chê Cường không gọn gàng ngăn nắp. Cường chê Vân không đảm đang tháo vát. Từ đó mỗi ngày họ đều cãi nhau. Vài tháng sau, Cường ra trường cũng là lúc Vân không chịu nổi nên dọn về sống chung với mấy người bạn. Cường giận, chia tay và bắt đầu cặp kè với cô bồ mới làm cùng công ty. Lúc này, đám bạn thấy Vân mệt mỏi, xanh xao và thường xuyên phải nghỉ học vì một cuộc tình không có kết quả và cái thai gần ba tháng tuổi đã làm Vân kiệt sức. Giải quyết xong hậu quả của một năm sống thử, Vân bỏ học, về quê mở một cửa hàng tạp hóa và sống với người mẹ goá bụa trong căn nhà nhỏ ở một tỉnh miền Tây Nam Bộ.

Đối với Quyên thì khác, tốt nghiệp trường Đại học khoa học xã hội và nhân văn. Ra trường kiếm được việc làm trong một công ty kinh doanh máy tính ở thành phố. Giám đốc công ty là một chàng còn khá trẻ nhưng đã ly dị vợ. Là một phụ nữ dịu dàng, sự thông minh khéo léo cộng với sắc đẹp không kém phần hấp dẫn, Quyên đã lôi cuốn ông giám đốc trẻ vào mối tình thầm kín. Trước đây, khi là sinh viên Quyên đã yêu một kỹ sư tin học nhưng rồi mối tình đầu đẹp đẽ đó đã tan thành mây khói khi chàng trai đi lấy vợ. Buồn chán và đau khổ, Quyên chẳng còn tin vào bất kỳ một người đàn ông nào cho đến khi gặp vị giám đốc này.

Sau một năm yêu thương, Quyên tuyên bố là họ sắp cưới nhau, vì thế Quyên không thuê nhà nữa mà dọn về nhà riêng của vị giám đốc ở Gò Vấp. Thời gian cứ trôi qua trong lặng lẽ, mỗi lần, mỗi lần bạn bè hỏi đến đám cưới, Quyên đều lảng tránh: "Tụi mình còn làm vài hợp đồng chưa làm xong, chắc phải vài tháng nữa". Rồi một hôm Quyên xách valy đến nhà của một người bạn xin ngủ ké. Sự khác thường này khiến cho bạn bè nghi ngờ về một sự rạn nứt trong quan hệ của họ. Vài ngày sau, Quyên xin nghỉ việc ở công ty. Ngày lên xe về quê, Quyên chỉ giải thích: "Tụi mình không hợp nhau". Sự đau khổ và chạy trốn của Quyên làm cho đám bạn vừa thương, vừa giận. Thương vì Quyên là cô gái dịu dàng, dễ thương nhưng giận vì cô quá nông nổi và bảo thủ. Hiện tại, Quyên đã lấy chồng nhưng sống không hạnh phúc lắm vì sự ẩn hiện của quá khứ.

"Sống thử" còn lan sang cả giới "gõ đầu sinh viên". Cô Thanh là một giảng viên trẻ tu nghiệp ở nước ngoài về. Gặp và quen một chàng kỹ sư tin học. Sau ba tháng, họ quyết định về sống với nhau trong căn phòng trọ trên đường Trần Hưng Đạo. Lúc đầu, cô sống trong hạnh phúc và chuẩn bị tiến đến hôn nhân nhưng sau đó vài tháng, họ tách rời nhau không một lời giải thích. Gặp nhau trên giảng đường, họ thậm chí không thèm nhìn nhau. Không ai dám hỏi vì sao họ chia tay nhưng mọi người đều nhìn thấy sự đau khổ trong đôi mắt của cô.

Trong số hàng chục SV ở ngôi nhà trọ khá khang trang thuộc quận Bình Thạch có khá nhiều cặp "sống thử". Hồng, SV năm thứ 2, ĐH Khoa học xã hội và nhân văn. Không chỉ thu hút nhờ cách ăn nói nói thông minh và cá tính. Hồng là cô gái khá đẹp với mái tóc ngang vai và gương mặt sáng. Sát bên cạnh phòng trọ của Hồng là Hà, một sinh viên hơn cô hai tuổi. Những ngày đầu mới là hàng xóm, quan hệ giữa hai người chỉ là những câu trêu đùa vô tình. Mọi việc chỉ khởi đầu khi anh hàng xóm bỗng trở nên buồn bực, chán chường vùi đầu trong men rượu vì chia tay người yêu.

Sự chia sẻ, an ủi của Hồng lúc này trở thành liều thuốc hữu hiệu nhất vừa là chất keo kết dính hai người. Khi chính thức trở thành người yêu, họ dọn sang ở chung phòng cho tiện bề cơm nước. Đôi bạn trẻ quên hẳn việc học, chỉ vùi đầu vào những ngày hoan hỉ. Song niềm vui chẳng kéo dài, Hồng phải nghỉ học cả tháng trời để đến bệnh viên "giải quyết hậu quả".

Cũng từ đó, cô gái ngoan hiền, xinh xắn thay đổi hẳn: ít nói, không về thăm bố mẹ ở quê, học hành sa sút. Cô không có mặt trong ngày phát bằng tốt nghiệp cho sinh viên. Cuộc sống chung ngắn ngủi ấy kéo dài thêm vài tháng nữa rồi "đường ai nấy đi". Cho đến bây giờ, Hồng vẫn chưa một lần về thăm nhà bởi nỗi ám ảnh mệt mỏi của những tháng ngày "sống thử". (Theo Vietnam.net online)


Hậu quả của việc “sống thử” đã làm cho rất nhiều bạn gái trở thành những người không có tương lai, và xét cho thấu đáo, chính họ -các bạn gái- đã tự mình đánh mất mình, khi chấp nhận “sống thử” như vợ chồng với bạn trai, nỗi đau này không phải chỉ các bạn gái chịu mà thôi, nhưng còn cha mẹ, anh chị em và những người thân khác họ cũng sẽ rất nhục nhã và khó mà thông cảm khi con gái mình có một lối sống như thế.

Có nhiều bạn gái đến nhờ tôi làm “tư vấn cho linh hồn” vì đã “sống thử” với bạn trai, và các bạn gái này rất đau khổ vỉ đã “đâm lao thì theo lao”, mà việc đau khổ lớn nhất của các bạn gái ấy là phá thai, tức là giết con của mình ngay trong bụng, có người phá thai một lần, có người phá thai đến ba lần, bởi vì không thể có con khi sự nghiệp chưa có, không thể có con khi mà cha mẹ chưa biết mặt thằng con rể tương lai, chưa thể có con vì chưa nghĩ đến chuyện nuôi con.v.v...nhưng vẫn cứ “sống thử” vớ bạn trai. Và lập trường dứt koác của tôi khi “tư vấn cho linh hồn” thì rất rõ ràng: không thể “sống thử” với nhau, nếu yêu nhau thật sự thì tại sao không làm đám cưới chính thức, việc gì phải sống thử ? Nếu yêu nhau thật sự thì tại sao không đến nhà cha mẹ hai bên để coi mắt ?

Việc đau khổ thứ hai của những bạn gái đã “sống thử” là không về thăm gia đình cha mẹ và anh chị em, bởi vì các bạn ấy mang một mặc cảm tội lỗi với Thiên Chúa và có lỗi với cha mẹ mình, từ mặc cảm ấy, các bạn gái ấy càng lún sâu vào trong đám bùn của cuộc sống buông thả khó mà rửa sạch, cho nên mặc cho sự hối hận dày vò, mặc cho những nhớ thương gia đình cha mẹ, thì các bạn gái ấy vẫn chấp nhận, chứ không thể rút chân ra khỏi cuộc “sống thử” đầy lo âu và hối hận.

(còn tiếp)

------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://360.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com