Chúa Nhật 2 Mùa Chay B
Bài đọc 1: St 22, 1-2.9a.10-13.15-18
Bài đọc 2: Rm 8, 31-34
Tin Mừng: Mc 9, 2-10
Ba ngọn núi
Kính thưa...
Lời Chúa hôm nay, có thể nói, xoay quanh các ngọn núi. Đó là ngọn núi của niềm tin, nơi tổ phụ Abraham đã sẵn sàng hiến tế người con duy nhất cho Thiên Chúa. Ngọn núi thứ hai là ngọn núi của tình yêu, nơi Thiên Chúa trao ban cho chúng ta Người Con Một yêu dấu làm của lễ đền tội chúng ta. Và cuối cùng là ngọn núi vinh quang, nơi Con Thiên Chúa tỏ lộ vẻ rực rỡ của Ngài cho các môn đệ. Không chỉ chiêm ngưỡng, lời Chúa còn mời gọi từng người chúng ta hãy làm một cuộc hành trình lên núi. Ở nơi đó, chỉ còn riêng ta với Chúa, ngõ hầu, chúng ta có thể gặp gỡ và lắng nghe lời Thiên Chúa, Lời đem lại cho chúng ta sự sống đời đời.
1. Núi của niềm tin:
Trước hết, chúng ta cùng đi lên núi Moria, ngọn núi đầu tiên, núi của niềm tin. Tôi nói đây là ngọn núi của niềm tin, vì từ nơi đây chúng ta sẽ được chứng kiến một đức tin không chỉ thuần tuý trên môi miệng với những lời tuyên xưng: "Tôi tin hay chúng tôi tin ", nhưng là một đức tin được chứng minh cách tuyệt vời qua một hành động phi thường. Đó là ngọn núi Moria, nơi tổ phụ Abraham đã sẵn sàng hiến tế con mình cho Thiên Chúa.
Để thấy rõ hơn đức tin của tổ phụ Abraham, chúng ta cần nhìn lại một vài nét về cuộc đời của ông. Tổ phụ Abraham là một người quê hương ở miền Lưỡng Hà, được Chúa kêu gọi tại Haran, miền Bắc đất nước Do thái bây giờ, vào lúc 75 tuổi, cùng với lời kêu gọi, ông còn được Thiên Chúa hứa cho một dòng dõi đông đúc như sao trên trời, như cát bãi biển (x. St 12, 1-5). Thế nhưng, đằng đẵng mãi 25 năm sau, vợ ông mới sinh cho ông được một người con duy nhất. Thế là trong lúc gần 100 tuổi lời hứa của Thiên Chúa vào ngày nào đã được thực hiện. Có lẽ không niềm vui nào trong cuộc đời của ông lớn hơn niềm vui ngày con trẻ chào đời (x. St 21, 1-7). Nhìn vào đứa trẻ, ông như thấy cả tương lai của cả một dân tộc hùng mạnh mà Thiên Chúa đã hứa cho ông. Mặt khác, đối với Abraham, Isaac không chỉ là một đứa con của lời hứa, nhưng còn là cây gậy để ông nương tựa trong lúc tuổi già. Ông nghĩ rằng, với đứa con này, ông có thể yên tâm để an hưởng những ngày còn lại trên trần thế.
Thế nhưng, vào một ngày kia, ông như bị sét đánh ngang tai, khi nghe tiếng Chúa phán: "Abraham, Abraham! Ngươi hãy đem Isaac, đứa con một yêu dấu của ngươi, và đi đến đất Moria, ở đó, ngươi sẽ dâng nó làm của lễ toàn thiêu trên núi Ta sẽ chỉ cho ngươi ". Lệnh truyền sát tế Isaac, người con duy nhất sinh ra trong lúc tuổi già, thật là vượt quá tầm nhìn cách nghĩ của con người và xem ra là phi lý. Sẽ thực hiện ra sao đây lời chúc phúc của Thiên Chúa cho ông làm tổ phụ các dân tộc, nếu không có người con Isaac này? Yêu cầu của Thiên Chúa quá đỗi đau thương đoạn trường, nhưng với niềm tin cậy vào Thiên Chúa, ông vội vã thực hiện ngay lệnh truyền ấy. Cần vâng phục Thiên Chúa bất cứ giá nào. Nhưng ngay khi ông đang giơ cao con dao để hạ sát con trai, Thiên Chúa đã ngăn cản bàn tay ông và mạng sống của Isaac được dành lại. Ngài phán: "Đừng giết con trẻ và đừng động đến nó, vì giờ đây Ta biết ngươi kính sợ Chúa, đến nỗi không từ chối dâng đứa con duy nhất cho Ta ".
Đức tin và lòng vâng phục của Abraham trở nên gương mẫu cho tất cả chúng ta noi theo. Ông luôn đón nhận lời Chúa và đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa, ngay cả những khi đức tin của ông bị thử thách vượt qua mọi giới hạn. Như Abraham ngày xưa, chúng ta được Thiên Chúa kêu gọi lên đường đi đến một vùng đất chưa hề biết, lên một ngọn núi hy sinh. Nhất là khi hoàn cảnh chung quanh làm cho đức tin chúng ta trở nên không thể hiểu được, hầu như là vượt khỏi khả năng suy nghĩ của con người. Những lúc khủng hoảng, như làm ăn thất bại, con cái khó dạy, bệnh tật nơi bản thân hay người thânlàm cho cuộc đời trở nên u ám, thì chúng ta lại càng cần tín thác vào Lời Chúa.
Đây là không phải là một niềm tin mù quáng, nhưng là một niềm tin dựa trên tình yêu tuyệt đối của Thiên Chúa.
2. Ngọn núi của tình yêu:
Đến đây, xin mời quý ông bà anh chị em cùng tôi bước lên Núi Sọ, để chiêm ngưỡng ngọn núi thứ hai, ngọn núi của tình yêu. Đây không phải là thứ tình yêu "có qua, có lại", hay chỉ cho đi những gì dư thừa theo cách làm thường ngày của chúng ta, nhưng là một tình yêu dám trao ban cho người mình yêu những gì mình yêu quý nhất.
Đó là tình yêu của Chúa Cha đã sẵn lòng ban cho chúng ta Người Con Một yêu dấu, như một món quà vô giá cho chúng ta, như lời thánh Phaolô: "Người không dung tha chính Con mình, nhưn glại phó thác Con vì tất cả chúng ta, há Người lại chẳng ban cho chúng ta mọi sự cùng với Con của Người sao? ". Chính Đức Giêsu cũng đã khẳng định điều này khi Ngài nói với Nicôđêmô: "Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Người" (Ga 3, 16). Tình yêu này, càng có giá trị tuyệt vời hơn nữa, bởi khi Ngài trao cho chúng ta Người Con yêu dấu này không phải là do chúng ta làm nên công trạng gì hay là chúng ta xứng đáng, nhưng ngay khi chúng ta đang còn là tội nhân.
Đó còn là tình yêu của Đức Giêsu, Đấng sẵn sàng chết cho từng người chúng ta như lời Ngài đã nói: "Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng sống vì người mình yêu" (Ga 15,13).
Chiêm ngưỡng tình yêu của Thiên Chúa một tình yêu lớn hơn cả tình cha mẹ yêu con như lời Ngài nói qua miệng ngôn sứ Isaia: "Mẹ nào lại quên con đẻ của mình... Cho dù chúng quên được nữa, thì phần Ta, Ta sẽ không hề quên ngươi. Ta đã khắc ngươi trên bàn tay Ta" (Is 49, 15-16), mời gọi chúng ta cũng sống một tình yêu vị tha như thế trong cuộc sống thường ngày. Đó là một tình yêu vô vị lợi và sẵn sàng tha thứ cho mọi người, kể cả làm hại mình. Đó là một tình yêu quên mình để luôn nghĩ đến lợi ích của người khác, của cộng đoàn trước khi nghĩ đến bản thân.
Nhưng cũng như niềm tin, tình yêu này cũng được thể hiện trên một ngọn núi. Do đó, để sống được điều đó, đòi hỏi mỗi người chúng ta có một sự can đảm và cố gắng liên tục. Để leo núi, trước hết, chúng ta phải làm nhẹ bớt con người của chúng ta bằng cách loại bỏ các đam mê lạc thú bất chính và các thói hư tật xấu. Rồi xin Ơn Chúa trợ lực thêm sức mạnh bằng việc: năng cầu nguyện với Thiên Chúa, tham dự Thánh lễ và Rước lễ, tham dự các buổi tĩnh tâm Mùa Chay, dành thời giờ đọc và suy niệm Lời Chúa hằng ngày... cùng với các việc hãm mình, khổ chế đền tội như: bớt hút vài ba điếu thuốc, nhịn uống vài ly cà-phê hay rượu bia, không chơi điện tử, không ăn quà vặt... để dành tiền làm việc bác ái giúp các bệnh nhân đau liệt và nghèo khổ vượt qua hoàn cảnh khó khăn..., và sẵn sàng tham gia các việc chung trong khu xóm. Tất cả những cái đó sẽ là dụng cụ cần thiết để chúng ta đến được ngọn núi thứ ba, ngọn núi của vinh quang Thiên Chúa.
Thật vậy, nếu vượt qua được hai ngọn núi đức tin và tình yêu đó một cách trọn vẹn, tôi tin chắc rằng từng người chúng ta cũng sẽ được diễm phúc chiêm ngưỡng vinh quang Thiên Chúa trên núi biến hình như các tông đồ hôm nay. Và lúc đó, không chỉ từng người, mà là từng gia đình và cả xứ đạo chúng ta sẽ được dựng lều tại ngọn núi vinh quang này, để ở lại với Chúa mãi mãi. Amen.