Chúa Nhật 3 mùa thường niên B (Jonah 3: 1-5, 10; Psalm 25; 1 Corinthians 7: 29-31; Mark 1: 14-20)

Nếu người ta chỉ trích và khinh khi, bạn sẽ làm gì để thay đổi thái độ của họ? "Kỳ lạ" bạn sẽ nói. Nhưng điều đó không phải luôn đơn giản. Có một điều rất đáng buồn là con người sao lại phải có kẻ thù và những người khác để kết án, coi thường, chê bai. Cái địa ngục vĩ đại nhất cho những nhà đạo đức và những nhà cải cách là không có mục đích.

Vì vậy, nó giống như người bạn Jonah của chúng ta, ở đây đưa ra một bản tóm tắt ngắn gọn. Ông đã bỏ chạy trước mệnh lệnh của Thiên Chúa đề cảnh báo Ninevh số phận đang bị đe dọa bởi vì ông ghét dân Ninevite - như hầu hết người Israelite-vì dân Ninevite đã mang đến cho họ nhiều lý do để họ đối xử như vậy. Họ là những kẻ khủng bố bạo lực và xâm lược nhiều quốc gia vào thế kỷ thứ tám trước Thiên Chúa giáng sinh.

Sau nhiều lần rủi ro, Jonah, cuối cùng cũng đã hoàn thành sứ mệnh của mình với nỗi sợ hãi ghê hồn khi thi hành. Dân Ninevite cảm động bởi thông điệp của ông cùng sự hối hận chân thành – Thiên Chúa đã hủy lời tuyên án của Người và họ được tha thứ - tất cả đều tốt đẹp – nhưng Jonah thì không. Ông chìm sâu trong cơn thịnh nộ, đằng đằng sát khí bởi Thiên Chúa đã tỏ lòng từ bi, nhân ái. Jonah đã sẵn sàng bạo lực. Ông kiên nhẫn chờ thiên Chúa để làm tan biến kẻ thù của mình. Với thái độ trêu chọc nhưng vững vàng, Thiên Chúa nhắc nhở Jonah – và có lẽ cho ông ta biết đây là lần đầu - rằng dân Ninevite cũng là sự sống con người, và cũng được Thiên Chúa yêu mến như dân Israelite.

Sự sáng suốt tâm lý của câu chuyện này đúng với mục đích. Những động cơ phê phán, chỉ trích của chúng ta, dù đối với cá nhân hay nhóm người sẽ không bao giờ là một thái độ trong sáng. Chúng ta, thậm chí có thể hưởng cảm giác ưu việt tinh thần và đạo đức nó mang đến cho chúng ta. Đây là lý do tại sao? Cả hai Cựu ước và Tân ước đều nhấn mạnh rằng chúng ta phải nhìn kỹ bản thân trước khi xét đoán người khác – tiên trách kỷ, hậu trách nhân. Bất kỳ mức độ phê phán trước bối cảnh của sự việc hoặc những hành động cá nhân cững luôn phải được thể hiện với sự khiêm tốn sâu sắc nhất dù với một cảm giác đồng ý hay bất đồng.

Với cái nhìn ban đầu, lời khuyên của Paul có vẻ như một công thức vì thái độ cố hữu dửng dưng, lạnh nhạt- không thích bất cứ cái gì – không tham gia thực sự vào mọi công việc – sống một cuộc sống xa rời đam mê – phó thác. Nhưng khi nhận thức được giá trị lời khuyên của mình làm cho cảm giác được hoàn thiện hơn. Điều này được viết trong sự trông mong một kết thúc tức khắc – hoặc sự thay đổi từ căn bản – của thế giới khi chúng ta biết nó. Những hình thức, những tình huống, và những cấu trúc của thế giới đang nhanh chóng qua đi. Đừng níu kéo, Paul nhấn manh, sống và đi nhẹ bước. Những điều chúng ta thừa nhận là hợp lý không pải là xấu, nhưng mặt đất có thể thay đổi đôt ngột và đem lại lối đi dưới những bước chân ta. Đây là một lối nhỏ mà nó giúp chúng ta đi trong một thế giới bấp bênh, không ổn định của riêng mình. Nhiều điều có thể, và sẽ thay đổi hoặc đi qua. Nhưng Thiên Chúa và tình yêu sẽ không bao giờ.

Sự cấp bách tương tự này hiện diện trong phiên bản Kinh thánh của Mark và tiếng gọi của các Tông đồ. Trong bất kỳ sự đặt để nào, tránh né bổn phận gia đình và công việc của mình để theo một thánh nhân thuyết giáo khắp nơi là việc làm thiếu trách nhiệm. Nhưng điều đó lúc này không giống như bất cứ lúc nào khác. Đó là lúc phê phán lịch trình thiêng liêng về sự can thiệp của Thiên Chúa cho lịch sử con người. Khi Jesus tuyên bố triều đại của Thiên Chúa đã đến gần. Người muốn nói rằng sẽ có những thay đổi lớn trong một trật tự. Một thế giới xuyên tac, tàn nhẫn đối với sự sống con người, và phải nhượng bộ cho một thế giới đổi mới bằng tình yêu và công bình của Thiên Chúa. Điều này quả thật là Tin Mừng. chúng ta có thể ngạc nhiên nơi mà Tin Mừng đã đi đến. Thế giới hình như tiến triển chậm chạp trong những "thời trang" quen thuộc, thông thường của nó, và không có sự xuất hiện bất cứ điều gì là mới mẻ dưới ánh sáng mặt trời. Những dáng vẻ bề ngoài chỉ là dối trá: Sự kiện của Đức Kitô là "Mũi nhọn" trong lịch sử thế giới.

Còn nhiều công việc phải làm, nhưng thực ra nó đang được hoàn thành bởi nhiều người, đôi khi bằng những phương pháp ngoạn mục, nhưng thường là những người khiêm tốn, trầm lặng. Bây giờ cũng vậy, vẫn có sự khẩn thiết trong lời tuyên bố của Chúa Jesus – có lẽ còn hơn thế nữa. Có quá nhiều đe dọa – chúng ta là điểm phê phán cực lực trong lịch sử con người. Những thử thách thì vô tận: chính trị, kinh tế, tôn giáo, môi trường, và đạo đức tinh thần … Lời tuyên bố này thử thách chúng ta để bỏ lại nhiều việc đằng sau và tập trung vào nhiều thời gian của chúng ta, nghị lực của chúng ta đối với công việc của Thiên Chúa lan rộng khắp hoàn cầu.