BỘ MẶT BAN ĐẦU

N2T


Một hôm, đại sư hỏi: “Các con cho rằng, cái gì là bài học quan trọng nhất của tôn giáo ?”

Ông ta được rất nhiều đáp án:

- “Thiên Chúa tồn tại không ?”

- “Thiên Chúa là ai ?”

- “Con đường kết hợp với Thiên Chúa. ”

- “Con người sau khi chết thật có sự sống vĩnh hằng không ?”


Cho đến một ngày nọ, các đệ tử nghe thấy đại sư nói chuyện với một nhà truyền đạo, mới hiển nhiên ngộ được thâm ý của lời nói ấy:

Đại sư nói: “Vậy thì, căn cứ vào lời nói của ngài: anh chết rồi linh hồn của anh sẽ lên thiên đàng sao ?”

Nhà truyền đạo nói: “Đúng vậy.”

Đại sư: “Thân thể của ngài chôn trong mộ ?”

Nhà truyền đạo: “Đúng vậy.”

Đại sư: “Này ông bạn, xin tha thứ cho tôi hỏi một tiếng: Vậy thì ngài ở đâu ?”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Chúa Giê-su chết đi và được mai táng trong mồ, nhưng ngày thứ ba thì Ngài sống lại và trở thành người bất tử, tức là không bao giờ phải chết nữa, và sự chết sẽ không còn thống trị Ngài nữa, đó chính là chân lý và là niềm tin của người Ki-tô hữu.

Có một vài người mang danh là Ki-tô hữu nhưng lại sống như những người không có niềm tin vào sự sống mai sau, họ biết con người ta không thể trường sinh bất tử, không thể chết là hết, nhưng họ vẫn cứ sống cuộc đời bon chen như chưa từng biết đến Thiên Chúa là ai, như chưa từng được nghe học giáo lý, như chưa từng được hạnh phúc rước Chúa Giê-su Thánh Thể váo trong tâm hồn của mình.

Chết rồi thỉ có hai nơi để con người ta đi đến, đó là thiên đàng và hỏa ngục. Đó chính là hai nơi mà con người ta phải đến sau khi từ giã cõi đời này, do những lời nói và hành động của mình đã làm khi còn sống ở thế gian này.

Đó không phải là cội nguồn nhưng là nơi để thưởng và để phạt những ai không muốn trở về vời cội nguồn ban đầu của mình là Thiên Chúa –Đấng tạo dựng muôn loài, và rất mực yêu thương nhân loại.