Các Góp Ý Tại Cuộc Họp Mặt Thế Giới Các Gia Đình

Trong ngày thứ hai, tại Cuộc Họp Mặt Thế Giới Các Gia Đình, các góp ý mỗi lúc một đa dạng hơn.

Đóng góp của Đạo Đức Sinh Học

Bác sĩ người Ý, bà María Luisa Di Pietro, giáo sư thỉnh giảng về môn đạo đức sinh học tại đại Học Thánh Tâm ở Rôma, và là chủ tịch Hiệp Hội Khoa Học và Sự Sống, khi lên tiếng tại Cuộc Họp Mặt, đã cho hay: giáo dục sinh lý phải là giáo dục đức trong sạch và nền giáo dục ấy được giảng dạy hay nhất trong gia đình. Vì chỉ có gia đình mới tạo được bầu khí thuận lợi cho nền giáo dục ấy, chống lại cái bối cảnh văn hóa đang bị cuộc cách mạng tình dục tác hại mạnh mẽ. Và trên hết, theo bà, ta cần phải trong sáng hóa ý niệm đức trong sạch. Bà gọi nhân đức này là năng lực thiêng liêng biết phải bảo vệ tình yêu ra sao chống lại các nguy hiểm của vị kỷ và gây hấn, và biết cách thăng tiến tình yêu ấy đến độ thể hiện hoàn toàn. Việc rút gọn tính dục vào các chiều kích bản năng đơn thuần đã chỉ chú trọng tới các biều hiện cực đoan và thấp hèn nhất của nó cũng như việc phổ biến văn hóa khiêu dâm và bạo lực tính dục. Cho nên, theo bà, các gia đình khẩn thiết phải đảm nhiệm lấy vai trò đệ nhất đẳng mà họ vốn có trong việc đào tạo con cái họ về phương diện xúc cảm và luân lý.

Lòng tự qúi

Giáo sư Di Pietro nói thêm: giáo dục sinh lý phải có mục đích chính là gây động lực và chỉ cho thấy cách đạt được các mục tiêu lớn lao, trong đó có việc củng cố cái “tôi” hay lòng tự quí (self-esteem), cảm nhận được chính phẩm giá của mình, củng cố được khả năng tự chiếm hữu và kiểm soát lấy mình, cởi mở đối với kế hoạch, sự gắn bó và quân bình nội tâm, nắm chắc được việc biết quan tâm đầy đủ tới các giá trị của phụ tạo (procreation), sự sống và gia đình.

Bà cho rằng: nền giáo dục chân thực phải hướng về việc giáo dục ý chí, tình cảm và xúc cảm. Biết mình là một lý do nữa để thanh thản chấp nhận thực tại đàn ông đàn bà, và để đòi cho được lòng kính trọng hơn nữa đối với bản thân và người khác. Cho nên, điều chủ yếu là cha mẹ phải giáo dục con cái về nam tính hay nữ tính của chúng, về các các chiều kích xúc cảm và tương quan của chúng. Giáo dục sinh lý như là việc tự hiến trong yêu thương, và tình yêu chân thực là tình yêu biết bảo vệ sự sống.

Góp ý của chuyên viên về truyền thông

Tiến sĩ Gonzáles Gaitano, khoa trưởng phân khoa truyền thông định chế tại Đại Học Giáo Hoàng Thánh Giá ở Rôma, cũng đã lên tiếng trong Cuộc họp Mặt Thế Giới Các Gia Đình vào ngày thứ hai. Tiến sĩ cho rằng phải sử dụng truyền thông một cách có hiểu biết. Nhiều người cho là mình có suy nghĩ trong khi thực sự họ chỉ “nuốt trửng” các lời giảng của những người tạo công luận.

Theo tiến sĩ, các tiến triển của truyền thông trong các thế kỷ qua đã đem lại cả lợi ích lẫn tai hại về văn hóa. Báo chí in ấn, chẳng hạn, đã mở rộng việc đọc tới mọi nhóm xã hội và giúp cho việc cưỡng bức giáo dục phổ quát trở thành thực hiện được, nhưng đồng thời, nó đã phủ bóng mất nền văn hóa truyền khẩu vốn hết sức phong phú. Truyền hình đã thay đổi lối tưởng tượng, học hỏi và lý luận của thế hệ thính thị, cũng như Internet đang thay đổi các thói quen tiêu thụ truyền thông.

Tiếp theo đó, Tiến Sĩ noí đến nội dung của truyền thông đối với trẻ em, đang trở thành thách đố lớn đối với các bậc cha mẹ. Nội dung có tính bạo lực dĩ nhiên cổ vũ các hành động bạo lực. Nội dung tính dục trên truyền hình cũng thế. Theo Tiến Sĩ, điều đáng lo ngại không hẳn hệ ở điều trình chiếu mà ở cách trình chiếu, hiện có đến 80% các chương trình dành cho thiếu niên có nội dung tính dục. Tiến Sĩ so sánh việc truyền thông trình bày thực tại giống như những chiếc gương điên dại trước mặt một xã hội lệch lạc. Hiện tượng ấy đem lại các hậu quả tai hại về nhận thức và tâm lý xã hội.

Vị khoa trưởng này mô tả điều ông gọi là hội chứng Jabberwocky: “Truyền thông cho ta một cái nhìn rời rạc hay phiến diện thường mâu thuẫn nhau, một cái nhìn luôn luôn loạn sắc (kaleidoscopic) về thế giới và con người. Điều ấy tạo ra hiện tượng bứng gốc văn hóa đối với việc lý luận và tác phong đạo đức. Hội chứng khác là hội chứng Humpty Dumpty hay thế hệ những kẻ dốt nát về phương diện chức năng (functionally illiterate). Giống Humpty Dumpty, chiếc trứng vốn quên khuấy tính dễ bể của mình, người ta đang nghèo đi trong khả năng nắm bắt thực tại do hậu quả của truyền thông. Đồng thời, lại có hiện tượng “thông tin sai lạc” (disinformation). Cuối cùng, người ta mất hết tiêu chuẩn để xử lý tín liệu.

Vấn đề vì thế, theo lời Einstein, không phải là bom nguyên tử mà là trái tim con người.

Góp ý của nhà khoa học xã hội

Hôm nay, tại Cuộc Họp Mặt Thế Giới Các Gia Đình, Tiến Sĩ Pierpaolo Donati, thành viên của Hàn Lâm Viện Giáo Hoàng về Các Khoa Học Xã Hội cho hay: có những nhân đức cần cho xã hội sống còn, như trung thực và sẵn sàng tham dự, mà nếu không có các gia đình, thì chúng chắc chắn sẽ biến mất.

Theo Tiến Sĩ, các liên hệ trong gia đình khác với tình bạn vì chúng bao hàm mối liên hệ liên lập vừa bổ túc vừa hỗ tương cho nhau. Mối liên hệ này phát sinh ra các nhân đức đặc thù có liên hệ đến việc thuộc về nhau vô điều kiện. Ông giải thích: khi một tình bạn bị phản bội, ta có quyền chấm dứt nó. Nhưng đối với mối liên kết phu phụ hay huynh đệ, người ta không thể hủy bỏ chúng. Những người trong các mối liên hệ này được chờ mong tha thứ lẫn nhau, đó là một nhân đức xã hội trên đó hòa bình được xây dựng.

Ông nhấn mạnh: giá trị xã hội do gia đình cùng tạo ra với nhân đức kia không thể có được bên ngoài gia đình. "Gia đình tạo nên một vốn liếng độc đáo và không thể thay thế được cho xã hội”. Tương lai của nhân loại hệ ở yếu tố coi gia đình là nơi phát sinh ra các nhân đức xã hội ấy. Không nhìn nhận như thế, đường ta đang đi sẽ biến thành dường dẫn tới mọi rợ.

Góp ý của Hội Đồng Giáo Hoàng về Gia Đình

Tại Cuộc Họp Mặt Thế Giới Các Gia Đình, Đức ông Carlos Simón Vazquez, phó thư ký Hội Đồng Giáo Hoàng về Gia đình minh xác ít điều về đồng tính luyến ái. Theo ngài, đồng tính luyến ái không phải là một thành phần nhất thiết của xã hội, như gia đình.

Xã hội được tổ chức quanh mối liên hệ của cặp vợ chồng gồm một người đàn ông và một người đàn bà. Họ tìm thấy nhau trong cuộc sống phu phụ và trong cuộc sống gia đình. Trong chiều hướng này, cặp vợ chồng và gia đình bước vào lãnh vực sinh hoạt xã hội và do đó, vào lãnh vực dân luật. Mối liên hệ giữa hai người cùng phái không thể là một với mối liên hệ của cặp vợ chồng vốn đặt căn bản trên sự khác biệt phái tính. Mối liên hệ đồng tính không thuộc lãnh vực sinh hoạt xã hội, nó chỉ là vấn đề tư riêng. Các nhà làm luật do đó mắc lầm lỗi lớn trong việc cố gắng tổ chức đồng tính luyến ái về phương diện xã hội. Họ mắc nguy cơ tạo nên một sự mơ hồ về nhận thức cũng như mơ hồ về bản sắc và liên hệ. Mà mơ hồ thường tạo bất ổn, càng khiến cho các mối liên hệ không bền vững cũng như tạo ra bạo lực khi các nhà làm luật không tôn trọng chiều hướng căn bản trong các mối liên hệ nhân bản.

Gia đình trái lại là thiện ích chung của nhân loại, nên các nhà làm luật không thể tự ý sắp xếp để đáp ứng các đòi hỏi chủ quan và gây vấn đề của xã hội ngày nay. Ý muốn cá nhân không thể là nền tảng cho luật lệ được. Người ta không nên lẫn lộn giữa luật lệ thuộc khu vực công, và ý muốn vốn thuộc lãnh vực chủ quan.

Mặt khác, đồng tính luyến ái không đóng góp tốt cho việc tổ chức cá nhân và xã hội. Việc thực hành đồng tính luyến ái không phản ảnh sự thật về tình bạn. Tình bạn là điều nội tại trong thân phận làm người, theo nghĩa nó cung hiến cho ta mối liên hệ thân cận, gần gũi, giúp đỡ nhau và hợp tác với nhau, trong bầu không khí lịch hiệp và thân aí. Tình bạn, tất nhiên, giả thiết sự trong sạch.

Đức ông nhấn mạnh điều này: tuy Giáo Hội luôn chủ trương chào đón và đồng hành với người đồng tính, nhưng họ được kêu gọi tìm kiếm Chúa Kitô và sống theo các đòi hỏi tự do và trách nhiệm của đức tin, đức cậy và đức mến. Thực hành liên hệ đồng tính và nhất là kết hôn đồng tính là đi ngược lại sự thật trong bản sắc con người và trong ý định Thiên Chúa.

Tóm tắt Sinh Hoạt của Ngày Thứ Hai

Cổ vũ các giá trị của gia đình là một trong các sứ điệp quan trọng nhất của Cuộc Họp Mặt Thế Giới Các Gia Đình. Đó là nhận định của Cha Omar Sotelo, thư ký Ủy Ban Truyền Thông Mục Vụ của Hội Đồng Giám Mục Mễ Tây Cơ.

Cha cũng cho biết các sinh hoạt vào ngày thứ hai của Cuộc Họp Mặt, trong đó có sự hiện diện của ĐHY Stanislaw Rylko, chủ tịch Hội Đồng Giáo Hoàng về Giáo Dân. Về đóng góp, có nữ tu Marilyn Barrio, đaạ diện Phong Trào Focolares. Bà cho hay gia đình có vai trò căn bản và không thay thế được trong việc lưu truyền các giá trị cho các thế hệ tương lai, tuy ngày nay, “gia đình đang có đủ DNA của mọi vết thương và bi kịch của thời đại”.

Đại diện phong trào Neocatechumenal Way (Tân Dự Tòng), Giovanni Stirati, cho biết Phong Trào của Ông nhằm phúc âm hóa các gia đình đang sống giữa nhiều thách đố của xã hội ngày nay.

Phong trào Schönstatt trình bày nhiều chứng tá tích cực cho thấy cuộc sống sẽ ra sao khi Đức Mẹ được đặt ở trung tâm gia đình.

Tiến sĩ Eduardo Zainos, đại diện Viện Cao Học về Gia Đình và hệ thống các Đại Học Anáhuac nhận định rằng giáo dục không phải là phương tiện thủ đắc kiến thức, học hỏi những điều bao quanh ta mà thôi, nhưng đúng hơn là phương pháp huấn giáo về sự sống vì việc lưu truyền các giá trị căn bản chỉ xẩy ra qua giá trị cao vượt là tình yêu.

Theo Cha, các hoa trái tức khắc của Cuộc Họp Mặt là sự suy tư sâu sắc về các chủ đề và vấn đề có ảnh hưởng đối với gia đình trong thế giới ngày nay, khả thể hành động qua lại và học hỏi về các thực tại của gia đình, nhất là cam kết sẽ làm chứng cho thế giới thấy các gia đình có khả năng khuôn định ra một thế giới công chính và nhân bản hơn, dựa trên các giá trị phổ quát và Kitô giáo.

Về con số các quốc gia tham dự, Cha cho hay: có khoảng 80 quốc gia gửi đại biểu tới, đại diện cho khắp năm châu. Việc tham dự của các gia đình và cá nhân từ Phi Châu rất đáng chú ý, chứng tỏ rằng dù xa cách và dị biệt văn hóa, giá trị của gia đình và việc giáo dục con cái vẫn luôn là hằng số của mọi nền văn hóa trên thế giới.

Sau cùng cha cho biết Cuộc Triển Lãm Gia Đình quy tụ hơn 150 nhà trình bày. Họ tới với nhau để chia sẻ các đặc sủng và phương tiện yểm trợ khác nhau nhằm đạt được một sự phát triển lành mạnh và hoà điệu cho gia đình, cả về lãnh vực kinh tế, văn hóa và tâm linh. Trong thời gian triển lãm, một mạng lưới liên lạc đã được thành hình giữa các nhà trình bày, các phong trào tu dòng, các hội dòng, các hình thức tông đồ, các chương trình thừa tác và nhiều nhà bảo trợ, đem lại một tổng năng (synergy) cho thấy chúng ta không cô đơn trên con đường củng cố các gia đình Công Giáo chân chính.