VÔ NGÔN
- “Sư phụ của các anh truyền lại cho các anh những gì ?” một người khách đến thăm hỏi.
- “Không truyền gì cả.”
- “Vậy thì tại sao ông ta vẫn khải thị rất nhiều điều ?”
- “Sư phụ chỉ điểm ra phương hướng, nhưng không truyền gì cả.”
Người khách ấy nghe xong thì không thể giải thích, thế là đệ tử này giải thích tỉ mỉ cho ông ta nghe: “Nếu sư phụ truyền cho chúng tôi việc gì đó, thì chúng tôi phải nổ lực tin tưởng và lo lý giải nội dung ấy. Nhưng sư phụ không bận tâm đến việc chúng tôi tin gì, sư phụ chỉ quan tâm chúng tôi nhận thức thực sự là bao nhiêu mà thôi.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Sư phụ không truyền gì cả, sư phụ chỉ là người có bổn phận dạy lại những gì mà mình đã biết mà thôi. Nhưng dù cho sư phụ chỉ có dạy một chữ hay nửa chữ, thi vẫn là sư phụ, cho nên mới có câu “nhất tự vi sư, bán tự vi sư”.
Có một vài học trò thường hay chê thầy cô dạy dở dạy không hay và thường phê bình thầy trước mặt các học trò khác, họ quên mất thầy cô là những người thay mặt Chúa để khai mở tri thức cho mình, cho nên khi chê bai thây cô là chê bai Thiên Chúa, đành rằng trong thực tế có những thầy cô không lam tron chức năng hoặc bổn phận của mình.
Thiên Chúa là vị thầy vĩ đại của nhân loại, Ngài sáng tạo muôn loài và để cho nhân loại dùng trí óc của mình để khám phá và tô điểm để vũ trụ ngày càng đẹp hơn, đó chính là bổn phận của nhân loại. Tuy nhiên cũng có nhiều người nhìn thấy tài năng của mình vượt bực nên đã tuyên bố là không có Thiên Chúa trong vũ trụ này, và tất cả những thành quả mà con người có được hôm nay là do trí óc con người tìm tòi sáng tạo.v....
Thiên Chúa không quan tâm đến chúng ta làm đẹp hay làm xấu công trình của Ngài, nhưng Ngài quan tâm đến tâm hồn của chúng ta có thật sự nhận ra Ngài là Đấng sáng tạo muôn loài, để mà khiêm tốn nhận ra mình là loài thụ tạo không mà thôi, nên Ngài thường vô ngôn trước những kiêu ngạo hợm hĩnh của chúng ta.
Kiêu ngạo là cha đẻ của sự vô ơn.
![]() |
| N2T |
- “Sư phụ của các anh truyền lại cho các anh những gì ?” một người khách đến thăm hỏi.
- “Không truyền gì cả.”
- “Vậy thì tại sao ông ta vẫn khải thị rất nhiều điều ?”
- “Sư phụ chỉ điểm ra phương hướng, nhưng không truyền gì cả.”
Người khách ấy nghe xong thì không thể giải thích, thế là đệ tử này giải thích tỉ mỉ cho ông ta nghe: “Nếu sư phụ truyền cho chúng tôi việc gì đó, thì chúng tôi phải nổ lực tin tưởng và lo lý giải nội dung ấy. Nhưng sư phụ không bận tâm đến việc chúng tôi tin gì, sư phụ chỉ quan tâm chúng tôi nhận thức thực sự là bao nhiêu mà thôi.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Sư phụ không truyền gì cả, sư phụ chỉ là người có bổn phận dạy lại những gì mà mình đã biết mà thôi. Nhưng dù cho sư phụ chỉ có dạy một chữ hay nửa chữ, thi vẫn là sư phụ, cho nên mới có câu “nhất tự vi sư, bán tự vi sư”.
Có một vài học trò thường hay chê thầy cô dạy dở dạy không hay và thường phê bình thầy trước mặt các học trò khác, họ quên mất thầy cô là những người thay mặt Chúa để khai mở tri thức cho mình, cho nên khi chê bai thây cô là chê bai Thiên Chúa, đành rằng trong thực tế có những thầy cô không lam tron chức năng hoặc bổn phận của mình.
Thiên Chúa là vị thầy vĩ đại của nhân loại, Ngài sáng tạo muôn loài và để cho nhân loại dùng trí óc của mình để khám phá và tô điểm để vũ trụ ngày càng đẹp hơn, đó chính là bổn phận của nhân loại. Tuy nhiên cũng có nhiều người nhìn thấy tài năng của mình vượt bực nên đã tuyên bố là không có Thiên Chúa trong vũ trụ này, và tất cả những thành quả mà con người có được hôm nay là do trí óc con người tìm tòi sáng tạo.v....
Thiên Chúa không quan tâm đến chúng ta làm đẹp hay làm xấu công trình của Ngài, nhưng Ngài quan tâm đến tâm hồn của chúng ta có thật sự nhận ra Ngài là Đấng sáng tạo muôn loài, để mà khiêm tốn nhận ra mình là loài thụ tạo không mà thôi, nên Ngài thường vô ngôn trước những kiêu ngạo hợm hĩnh của chúng ta.
Kiêu ngạo là cha đẻ của sự vô ơn.
