CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN - NĂM B (Bài đọc 1: 1 Sm 3, 3b-10. 19; Bài đọc 2: 1 Cr 6, 13c-15a. 17-20; Tin mừng: Ga 1, 35-40)
Cha ông chúng ta vẫn thường nói: “Không thầy đố mầy làm nên”. Điều đó cho thấy để làm bất cứ việc gì dù lớn hay nhỏ, chúng ta cũng cần phải học. Biết bao nhiêu người đã trưởng thành và trở nên hữu ích cho xã hội là do đã gặp được một người thầy tốt. Như thế, muốn trở thành một người tốt, trước hết chúng ta phải tìm cho mình một người thầy tốt, như lời cha ông chúng ta vẫn nói: “Muốn sang thì bắc cầu Kiều, muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”. Do đó, để khỏi phải ân hận suốt đời, ngay từ đầu đời mỗi người chúng ta phải “tầm sư học đạo”, nghĩa là, phải tìm cho mình một vị thầy tốt để người này hướng dẫn chúng ta trong suốt cuộc sống của mình.
Trong đời sống thiêng liêng cũng thế, chúng ta cũng cần một vị thầy để giúp đỡ chúng ta đạt đến cùng đích cuộc sống vĩnh cửu của mình. Do đó, trong giờ chia sẻ này, tôi muốn cùng quý ông bà anh chị em cùng tìm hiểu về hành trình của người môn đệ, để nhờ đó, chúng ta tìm được một vị Thầy xứng đáng giúp chúng ta đạt đến hạnh phúc vĩnh cửu của mình.
1. Bước đi của Thiên Chúa:
Thánh Gioan đã định nghĩa: “Thiên Chúa là Tình yêu”(x. Ga 4, 16). Tình yêu đó đã thúc đẩy Ngài đi bước trước đến với từng người chúng ta. Ngài đã mặc lấy thân xác con người để đồng hành với chúng ta trong thân phận của một con người mà chúng ta vừa mừng kính trong Mầu nhiệm Giáng Sinh. Và hôm nay, đọc lại Tin mừng, một lần nữa chúng ta nhận ra tình yêu bao la của Thiên Chúa đối với từng người chúng ta. Tin mừng Gioan thuật lại: “Khi ấy, ông Gioan đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông. Thấy Đức Giêsu đi ngang qua”. “Đi ngang qua”, vâng chỉ với vài chữ đơn giản, thánh sử đã cho ta thấy được tình yêu dạt dào, nhưng kín đáo và tế nhị của Đức Giêsu đối với chúng ta. Ngài đi ngang qua, giữa đám đông, không phô trương ồn ào, và không chỉ “đi ngang qua”, Ngài còn “ngoảnh mặt lại”, nghĩa là, Ngài đang hiện diện ở giữa chúng ta và hằng quan tâm đến từng người chúng ta, trước khi chúng ta đến với Ngài, điều quan trọng là chúng ta có nhận ra sự hiện diện của Ngài hay không? Như thế, chính Thiên Chúa là người đi bước trước để đón nhận chúng ta trở thành người môn đệ của Ngài.
2. Hành trình của người môn đệ:
Kế đó, mỗi người chúng ta cần có một sự tỉnh táo và lòng khao khát kiếm tìm. Vì chỉ có lòng khao khát và tỉnh thức muốn kiếm tìm thật sự mới giúp chúng ta nhận ra tiếng nói và sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống chúng ta. Chính lòng khao khát này đã thúc đẩy cậu bé Samuel, mặc dù đang còn nhỏ và giữa đêm khuya trong giấc ngủ ngon, vẫn mau mắn chỗi dậy ba lần đến gặp thầy cả Hêli để tìm ý Chúa. Cậu sẵn sàng đến độ can đảm thưa lên: “Lạy Chúa, xin hãy nói, vì tôi tớ Chúa đang lắng nghe”. Cậu sẵn sàng, cho dù cậu chưa biết Chúa sẽ nói gì và cuộc đời cậu sẽ ra sao. Lòng khao khát này thật quan trọng để bắt đầu cho cuộc hành trình của người môn đệ. Vì thế, khi thấy hai người môn đệ của Gioan đi theo mình, Đức Giêsu đã hỏi họ: “Các anh tìm gì thế?” Một câu hỏi xem ra chẳng dính dáng gì đến việc các ông đi theo Chúa, nhưng thật ra khi hỏi các anh tìm gì, nghĩa là Chúa Giêsu muốn các ông và cả từng người chúng ta xác định rõ mục đích đời sống của mình. Các ông muốn tìm kiếm điều gì nơi Chúa.
Xác định rõ mình muốn gì trong cuộc sống thật là điều quan trọng đối với tất cả chúng ta. Có xác định rõ mục đích, chúng ta mới có thể tìm ra phương thế hữu hiệu và đủ kiên trì vượt qua những khó khăn trước mát.
Tuy nhiên, chỉ một lòng khát khao thôi thì cũng chưa đủ để gặp gỡ Chúa. Các môn đệ đầu tiên để gặp Chúa, họ không chỉ “tìm kiếm”, nhưng đã dấn bước lên đường thật sự. Tin mừng ghi lại: “Họ đã đến xem chỗ Người ở”. Họ không chỉ đến xem mà thôi, nhưng còn “ở lại với Người ngày hôm ấy”.
Đây chính là bước thứ ba. “Ở lại” với Chúa, chính là “điểm dừng” của từng người trong cuộc sống. Nhờ ở lại với Đức Giêsu ngày hôm ấy, các môn đệ có thời gian để hiểu rõ hơn về bản thân và Thiên Chúa. Họ có thời gian để cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa đối với họ. Chính nhờ luôn kết hiệp mật thiết với Thiên Chúa, mà thánh Phaolô biết rõ giá trị của thân xác con người, như lời thánh nhân chia sẻ với giáo đoàn Corinhtô mà chúng ta vừa nghe: “Thân xác anh em là thân thể của Đức Kitô…. Là đền thờ của Thánh Thần”. Đồng thời, nhờ gắn bó với Chúa, thánh nhân còn cho chúng ta biết rằng: “Anh em không còn thuộc về chính mình nữa. Vì anh em đã được mua chuộc bằng một giá rất lớn”. Và thánh nhân kêu gọi: “Vậy anh em hãy tôn vinh Chúa trong thân xác anh em”.
Bước cuối cùng trong hành trình của người môn đệ là lên đường truyền giáo. Anrê sau khi đã gặp và ở lại với Đức Giêsu, đã ra về và dẫn Simon, anh mình đến để cùng gặp Chúa.
3. Chúng ta hôm nay:
Nhìn lại mỗi người chúng ta hôm nay có lẽ chúng ta vẫn còn “đi theo” chứ chưa “đi tìm” Chúa. Tôi và quý vị vẫn còn “đi theo” gia đình và những người chung quanh đến nhà thờ, đến với các sinh hoạt tôn giáo nhiều năm nay, nhưng tâm hồn, ý muốn của chúng ta chưa thật sự một lần “đi tìm” Chúa. Chỉ vì “đi theo” nên thời gian đến với Chúa của mỗi người chúng ta thật nặng nề và đời sống chúng ta chưa có sự đổi mới thật sự. Chúng ta còn ngại hy sinh, còn sợ chia sẻ. Chúng ta còn tính toán, so đo hơn thiệt về những danh vọng, của cải ở cuộc sống này. Cũng chỉ vì “chưa tìm”, nên chúng ta cũng “chưa gặp”.
Lắng nghe Lời Chúa hôm nay, có lẽ tôi và quý ông bà anh chị em phải bắt chước các môn đệ “đến và ở lại với Chúa”, nghĩa là, có một lần trong đời, chúng ta loại bỏ tất cả những lo lắng về cuộc sống vật chất này, dành thời gian để xác định cho thật rõ mục đích cuộc sống của mỗi người chúng ta. Chúng ta phải trả lời cho được câu hỏi “Tôi sống để làm gì?”. Mặt khác, để đạt được mục đích cuối cùng của cuộc sống, mỗi người chúng ta còn phải kiểm điểm và củng cố lại quyếtt tâm ấy hằng ngày trong giờ kinh sáng tối.
Ngoài ra, trong vai trò làm cha mẹ, quý ông bà anh chị em còn có bổn phận hướng dẫn để con em của mình, để chúng cũng biết rõ “Chúng sống để làm gì”, và giúp con cái chúng ta xác tín, củng cố mục tiêu này hàng ngày.
Đối với các thanh thiếu niên, muốn biết “chúng ta sống để làm gì?”, bắt chước cậu bé Samuel, các bạn phải học Lời Chúa, để Lời Chúa soi sáng cho tâm trí của chúng ta, ngõ hầu chúng ta biết “mình là ai”, và “phải làm gì”.
Tóm lại, hành trình của người môn đệ là một hành trình liên tục. Chúng ta cần dành thời gian để “ở lại với Chúa” mỗi ngày, để nhờ ơn Chúa trợ lực, chúng ta hoàn thiện được của cuộc sống mình. Sau đó, cũng như Anrê đã dẫn đưa Simon đến với Đức Giêsu, từng người chúng ta cũng lên đường làm cho anh chị em mình trở thành môn đệ của Chúa. Amen.
Cha ông chúng ta vẫn thường nói: “Không thầy đố mầy làm nên”. Điều đó cho thấy để làm bất cứ việc gì dù lớn hay nhỏ, chúng ta cũng cần phải học. Biết bao nhiêu người đã trưởng thành và trở nên hữu ích cho xã hội là do đã gặp được một người thầy tốt. Như thế, muốn trở thành một người tốt, trước hết chúng ta phải tìm cho mình một người thầy tốt, như lời cha ông chúng ta vẫn nói: “Muốn sang thì bắc cầu Kiều, muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”. Do đó, để khỏi phải ân hận suốt đời, ngay từ đầu đời mỗi người chúng ta phải “tầm sư học đạo”, nghĩa là, phải tìm cho mình một vị thầy tốt để người này hướng dẫn chúng ta trong suốt cuộc sống của mình.
Trong đời sống thiêng liêng cũng thế, chúng ta cũng cần một vị thầy để giúp đỡ chúng ta đạt đến cùng đích cuộc sống vĩnh cửu của mình. Do đó, trong giờ chia sẻ này, tôi muốn cùng quý ông bà anh chị em cùng tìm hiểu về hành trình của người môn đệ, để nhờ đó, chúng ta tìm được một vị Thầy xứng đáng giúp chúng ta đạt đến hạnh phúc vĩnh cửu của mình.
1. Bước đi của Thiên Chúa:
Thánh Gioan đã định nghĩa: “Thiên Chúa là Tình yêu”(x. Ga 4, 16). Tình yêu đó đã thúc đẩy Ngài đi bước trước đến với từng người chúng ta. Ngài đã mặc lấy thân xác con người để đồng hành với chúng ta trong thân phận của một con người mà chúng ta vừa mừng kính trong Mầu nhiệm Giáng Sinh. Và hôm nay, đọc lại Tin mừng, một lần nữa chúng ta nhận ra tình yêu bao la của Thiên Chúa đối với từng người chúng ta. Tin mừng Gioan thuật lại: “Khi ấy, ông Gioan đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông. Thấy Đức Giêsu đi ngang qua”. “Đi ngang qua”, vâng chỉ với vài chữ đơn giản, thánh sử đã cho ta thấy được tình yêu dạt dào, nhưng kín đáo và tế nhị của Đức Giêsu đối với chúng ta. Ngài đi ngang qua, giữa đám đông, không phô trương ồn ào, và không chỉ “đi ngang qua”, Ngài còn “ngoảnh mặt lại”, nghĩa là, Ngài đang hiện diện ở giữa chúng ta và hằng quan tâm đến từng người chúng ta, trước khi chúng ta đến với Ngài, điều quan trọng là chúng ta có nhận ra sự hiện diện của Ngài hay không? Như thế, chính Thiên Chúa là người đi bước trước để đón nhận chúng ta trở thành người môn đệ của Ngài.
2. Hành trình của người môn đệ:
Kế đó, mỗi người chúng ta cần có một sự tỉnh táo và lòng khao khát kiếm tìm. Vì chỉ có lòng khao khát và tỉnh thức muốn kiếm tìm thật sự mới giúp chúng ta nhận ra tiếng nói và sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống chúng ta. Chính lòng khao khát này đã thúc đẩy cậu bé Samuel, mặc dù đang còn nhỏ và giữa đêm khuya trong giấc ngủ ngon, vẫn mau mắn chỗi dậy ba lần đến gặp thầy cả Hêli để tìm ý Chúa. Cậu sẵn sàng đến độ can đảm thưa lên: “Lạy Chúa, xin hãy nói, vì tôi tớ Chúa đang lắng nghe”. Cậu sẵn sàng, cho dù cậu chưa biết Chúa sẽ nói gì và cuộc đời cậu sẽ ra sao. Lòng khao khát này thật quan trọng để bắt đầu cho cuộc hành trình của người môn đệ. Vì thế, khi thấy hai người môn đệ của Gioan đi theo mình, Đức Giêsu đã hỏi họ: “Các anh tìm gì thế?” Một câu hỏi xem ra chẳng dính dáng gì đến việc các ông đi theo Chúa, nhưng thật ra khi hỏi các anh tìm gì, nghĩa là Chúa Giêsu muốn các ông và cả từng người chúng ta xác định rõ mục đích đời sống của mình. Các ông muốn tìm kiếm điều gì nơi Chúa.
Xác định rõ mình muốn gì trong cuộc sống thật là điều quan trọng đối với tất cả chúng ta. Có xác định rõ mục đích, chúng ta mới có thể tìm ra phương thế hữu hiệu và đủ kiên trì vượt qua những khó khăn trước mát.
Tuy nhiên, chỉ một lòng khát khao thôi thì cũng chưa đủ để gặp gỡ Chúa. Các môn đệ đầu tiên để gặp Chúa, họ không chỉ “tìm kiếm”, nhưng đã dấn bước lên đường thật sự. Tin mừng ghi lại: “Họ đã đến xem chỗ Người ở”. Họ không chỉ đến xem mà thôi, nhưng còn “ở lại với Người ngày hôm ấy”.
Đây chính là bước thứ ba. “Ở lại” với Chúa, chính là “điểm dừng” của từng người trong cuộc sống. Nhờ ở lại với Đức Giêsu ngày hôm ấy, các môn đệ có thời gian để hiểu rõ hơn về bản thân và Thiên Chúa. Họ có thời gian để cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa đối với họ. Chính nhờ luôn kết hiệp mật thiết với Thiên Chúa, mà thánh Phaolô biết rõ giá trị của thân xác con người, như lời thánh nhân chia sẻ với giáo đoàn Corinhtô mà chúng ta vừa nghe: “Thân xác anh em là thân thể của Đức Kitô…. Là đền thờ của Thánh Thần”. Đồng thời, nhờ gắn bó với Chúa, thánh nhân còn cho chúng ta biết rằng: “Anh em không còn thuộc về chính mình nữa. Vì anh em đã được mua chuộc bằng một giá rất lớn”. Và thánh nhân kêu gọi: “Vậy anh em hãy tôn vinh Chúa trong thân xác anh em”.
Bước cuối cùng trong hành trình của người môn đệ là lên đường truyền giáo. Anrê sau khi đã gặp và ở lại với Đức Giêsu, đã ra về và dẫn Simon, anh mình đến để cùng gặp Chúa.
3. Chúng ta hôm nay:
Nhìn lại mỗi người chúng ta hôm nay có lẽ chúng ta vẫn còn “đi theo” chứ chưa “đi tìm” Chúa. Tôi và quý vị vẫn còn “đi theo” gia đình và những người chung quanh đến nhà thờ, đến với các sinh hoạt tôn giáo nhiều năm nay, nhưng tâm hồn, ý muốn của chúng ta chưa thật sự một lần “đi tìm” Chúa. Chỉ vì “đi theo” nên thời gian đến với Chúa của mỗi người chúng ta thật nặng nề và đời sống chúng ta chưa có sự đổi mới thật sự. Chúng ta còn ngại hy sinh, còn sợ chia sẻ. Chúng ta còn tính toán, so đo hơn thiệt về những danh vọng, của cải ở cuộc sống này. Cũng chỉ vì “chưa tìm”, nên chúng ta cũng “chưa gặp”.
Lắng nghe Lời Chúa hôm nay, có lẽ tôi và quý ông bà anh chị em phải bắt chước các môn đệ “đến và ở lại với Chúa”, nghĩa là, có một lần trong đời, chúng ta loại bỏ tất cả những lo lắng về cuộc sống vật chất này, dành thời gian để xác định cho thật rõ mục đích cuộc sống của mỗi người chúng ta. Chúng ta phải trả lời cho được câu hỏi “Tôi sống để làm gì?”. Mặt khác, để đạt được mục đích cuối cùng của cuộc sống, mỗi người chúng ta còn phải kiểm điểm và củng cố lại quyếtt tâm ấy hằng ngày trong giờ kinh sáng tối.
Ngoài ra, trong vai trò làm cha mẹ, quý ông bà anh chị em còn có bổn phận hướng dẫn để con em của mình, để chúng cũng biết rõ “Chúng sống để làm gì”, và giúp con cái chúng ta xác tín, củng cố mục tiêu này hàng ngày.
Đối với các thanh thiếu niên, muốn biết “chúng ta sống để làm gì?”, bắt chước cậu bé Samuel, các bạn phải học Lời Chúa, để Lời Chúa soi sáng cho tâm trí của chúng ta, ngõ hầu chúng ta biết “mình là ai”, và “phải làm gì”.
Tóm lại, hành trình của người môn đệ là một hành trình liên tục. Chúng ta cần dành thời gian để “ở lại với Chúa” mỗi ngày, để nhờ ơn Chúa trợ lực, chúng ta hoàn thiện được của cuộc sống mình. Sau đó, cũng như Anrê đã dẫn đưa Simon đến với Đức Giêsu, từng người chúng ta cũng lên đường làm cho anh chị em mình trở thành môn đệ của Chúa. Amen.