Vào ngày mùng 7 tháng 11 năm 2008 vừa qua, sau nhiều năm nỗ lực thương thuyết, Việt Nam đã được gia nhập tổ chức Mậu Dịch Quốc Tế (WTO), trở thành quốc gia thành viên thứ 150 của tổ chức này. Và lễ nghi ký kết hiệp ước gia nhập diễn ra tại trụ sở WTO ở Genèver Thụy Sĩ, chỉ mới là thủ tục ban đầu cho con đường hội nhập, chưa thể khẳng định được điều gì về vị thế của Việt Nam trước quốc tế. Vì các bước tiếp theo từ nay trở đi sẽ là những thách đố rất lớn đối với Việt Nam, đúng như lời nhà báo Linh Tiến Khải (Đài Vatican) đã nhận định. Đức tính đầu tiên mà Việt Nam phải có trên thương trường quốc tế là sự liêm chính. Sự liêm chính này kéo theo nhiều hệ lụy đòi buộc phải có những cải tổ tận gốc rễ trên nhiều bình diện khác nhau.

Đang khi đó, nhìn lại tình hình Việt Nam trong những tháng cuối năm 2008, ngày càng xảy ra nhiều vụ kiện về đất đai của Giáo Hội Công Giáo với chính quyền cộng sản Việt Nam, nhất là từ vụ nhà đất ở Tòa Khâm Sứ và Giáo xứ Thái Hà thuộc Tổng Giáo phận Hà Nội. Người ta dễ dàng nhận ra sự thiếu trung thực và thiếu thiện chí cải tổ của chính phủ cộng sản Việt Nam trên nhiều lĩnh vực, đặc biệt về luật đất đai còn nhiều bất cập, là nguyên nhân chính dẫn đến tệ nạn tham nhũng của quan chức cộng sản, kéo theo người dân bị đối xử bất công, nhân phẩm bị xúc phạm nghiêm trọng.

Trên đây chỉ là một vấn đề của xã hội nhiều biến động. Nhưng đủ nói lên tầm quan trọng của tính cách một con người, khi rời khỏi ngôi nhà mình đang ở, bước chân ra hội nhập với thế giới bên ngoài mà vẫn có thói quen vòi vĩnh, bắt người khác phải nghe theo mình, ích kỷ và lo hưởng thụ, mà quên đi trách nhiệm đối với người khác, lại chính là những người thân yêu của mình. Một đất nước được điều hành bởi những người như vậy, chắc chắn con đường hội nhập của Việt Nam sẽ gặp nhiều khó khăn và có khi ngày càng xấu đi.

Lời rao giảng của Gioan Tiền hô trong bài Tin mừng Mc 1, 7-11 là hoàn tất các lời hứa của Thiên Chúa và mở đường cho ơn cứu độ đến với nhân loại. Sau khi kêu gọi người ta sám hối, thánh Gioan khiêm tốn nhìn nhận mình chỉ là kẻ dọn đường "không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Người"(Mc 1, 7b), là Đấng quyền thế hơn đến sau ông, mặc dù lúc đó thánh Gioan đang được rất nhiều người biết đến. Và Ngài nói tiếp: "Tôi thì tôi đã làm phép rửa cho anh em bằng nước, còn Người, sẽ làm phép rửa cho anh em bằng Thánh Thần.". Vì nước chỉ giúp dục lòng người ta sám hối, Thánh Thần mới có sức biến đổi.

Vì yêu thương nhân loại, Thiên Chúa cũng đã hội nhập vào lòng xã hội Do thái, theo cách riêng của Người.

Sau thời gian sinh ra ở Bêlem, Chúa Giêsu đã sống thời niên thiếu ở Nadarét, là quê hương của cha mẹ Ngài thuộc miền Galilê tận phương bắc nước Do thái, trong khi đó thánh Gioan làm phép rửa bên bờ sông Giođan, thuộc miền Giuđê của phương nam, cách xa trên cả trăm cây số.

Theo Tin mừng nhất lãm, thì đã có nhiều người đến với thánh Gioan để nghe giảng và chịu phép rửa. Chúa Giêsu cũng có trong số đó, dù chẳng có tội lụy gì, nhưng vì muốn liên đới với những người tội lỗi mà Ngài sẽ gánh chịu thay cho họ, Chúa Giêsu đã vượt một đoạn đường dài đến đây để xin chịu phép rửa. Hành động này của Ngài đã được Chúa Cha lên tiếng khen ngợi, nên "Vừa lên khỏi mặt nước, Người liền thấy các tầng trời xé ra, và thấy Thần Khí như chim bồ câu ngự xuống trên Người. "(Mc 1, 10) Và có tiếng nói từ trời "Con là Con yêu dấu của Cha, Cha hài lòng về Con."(Mc 1, 11), trực tiếp vào Chúa Giêsu để nói rõ rằng: Ngài chính là Con Thiên chúa. Cuộc thần hiện với những lời phán từ trời cao chỉ tỏ cho một mình Chúa Giêsu như quy hướng về một mình Ngài. Sự hiện diện của Thần Khí là dấu hiệu của kẻ được chọn có đầy sức mạnh, khôn ngoan và các ân sủng thiêng liêng để thi hành sứ vụ đặc biệt: loan báo Tin mùng cho nghèo khó, giải thoát con người khỏi ràng buộc tội lỗi, trả tự do cho người bị áp bức và công bố năm hồng ân của Đức Chúa. (x. Lc 4, 18-19).

Thái độ khiêm hạ của thánh Gioan luôn là bài học cho chúng ta sống đúng với con người và công việc của mình. Và với cuộc đời trần thế của Chúa Giêsu, Thánh Thần là sự hướng dẫn, động lực và sự nưong tựa của Ngài. Với niềm xác tín vào ơn Chúa Thánh Thần, chúng ta vui vẻ bước lên đường thi hành sứ vụ Chúa trao dưới ánh sáng Lời Chúa.

Được Thanh Tẩy trong Thánh Thần, mỗi Kitô hữu cũng trở nên Con Thiên Chúa và được sai đi vào giữa đời đem Tin mừng bình an đến cho nhân loại bằng chính cuộc sống hiền hòa nhưng cương quyết, dễ dãi nhưng không thiên vị, hiện diện nhưng không lớn tiếng, yêu thương nhưng có kết quả.

Lạy Chúa, xin cho con luôn biết làm đẹp lòng Chúa, trong mọi hoàn cảnh cuộc đời con.