KHỎI BỆNH
Có một người bị bệnh mất trí đến nơi đại sư cầu cứu, đại sư hỏi ông ta: “Ông thật muốn lành bệnh chăng ?”
- “Đương nhiên, nếu không thì tôi đến tìm ngài để làm gì ?”
- “Ông biết không, phần đông người ta đều không phải thành tâm xìn khỏi bệnh.”
- “Tại sao ?”
- “Bởi vì như thế thì giá trị phải bỏ ra tương đương với đau khổ. Họ hoàn toàn không muốn lành bệnh, chỉ muốn giải thoát tạm thời chút xíu mà thôi.”
Sau đó đại sư dạy đệ tử: “Con người ta chỉ muốn một thứ lành bệnh từ trên trời rơi xuống, mà không muốn nhận đau khổ. Giống như mọi người, thông thường chỉ mong muốn được tiến bộ mà không muốn thay đổi mình.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Giá trị của đau khổ thì không thể lường được, bởi vì chấp nhận đau khổ với mục đích tốt lành thì luôn được Thiên Chúa đền bù xứng đáng, như Chúa Giê-su đã chấp nhận đau khổ và bằng lòng chết trên thập giá để cứu chuộc tội lỗi cho toàn thể nhân loại.
Chiến thắng mà không qua giao tranh (đấu trí và đấu sức) thì chiến thắng ấy không vinh quang; hạnh phúc mà không kinh qua đau khổ thì hạnh phúc chỉ là tạm bợ. Đó chính là cơn bệnh của những người thường tự mãn trong lòng luôn gặp điều may mắn trong cuộc sống, cho nên họ không hề muốn thay đổi bản thân mình khi gặp đau khổ, bởi vì họ cứ tưởng may mắn luôn mĩm cười với họ...
Con người ta chỉ lo sợ bệnh nơi thân xác nhưng lại coi thường bệnh trong tâm hồn, chỉ muốn lành bệnh mà không muốn đau khổ, cho nên –đối với họ- đau khổ chính là sự trừng phạt của Thiên Chúa giáng trên họ, cho nên chẳng có một giá trị nào cả.
Khi đón nhận đau khổ là khi được chữa lành vậy.
Ai hiểu được thì hiểu.
![]() |
| N2T |
Có một người bị bệnh mất trí đến nơi đại sư cầu cứu, đại sư hỏi ông ta: “Ông thật muốn lành bệnh chăng ?”
- “Đương nhiên, nếu không thì tôi đến tìm ngài để làm gì ?”
- “Ông biết không, phần đông người ta đều không phải thành tâm xìn khỏi bệnh.”
- “Tại sao ?”
- “Bởi vì như thế thì giá trị phải bỏ ra tương đương với đau khổ. Họ hoàn toàn không muốn lành bệnh, chỉ muốn giải thoát tạm thời chút xíu mà thôi.”
Sau đó đại sư dạy đệ tử: “Con người ta chỉ muốn một thứ lành bệnh từ trên trời rơi xuống, mà không muốn nhận đau khổ. Giống như mọi người, thông thường chỉ mong muốn được tiến bộ mà không muốn thay đổi mình.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Giá trị của đau khổ thì không thể lường được, bởi vì chấp nhận đau khổ với mục đích tốt lành thì luôn được Thiên Chúa đền bù xứng đáng, như Chúa Giê-su đã chấp nhận đau khổ và bằng lòng chết trên thập giá để cứu chuộc tội lỗi cho toàn thể nhân loại.
Chiến thắng mà không qua giao tranh (đấu trí và đấu sức) thì chiến thắng ấy không vinh quang; hạnh phúc mà không kinh qua đau khổ thì hạnh phúc chỉ là tạm bợ. Đó chính là cơn bệnh của những người thường tự mãn trong lòng luôn gặp điều may mắn trong cuộc sống, cho nên họ không hề muốn thay đổi bản thân mình khi gặp đau khổ, bởi vì họ cứ tưởng may mắn luôn mĩm cười với họ...
Con người ta chỉ lo sợ bệnh nơi thân xác nhưng lại coi thường bệnh trong tâm hồn, chỉ muốn lành bệnh mà không muốn đau khổ, cho nên –đối với họ- đau khổ chính là sự trừng phạt của Thiên Chúa giáng trên họ, cho nên chẳng có một giá trị nào cả.
Khi đón nhận đau khổ là khi được chữa lành vậy.
Ai hiểu được thì hiểu.
