Ừ, thì thuở ban đầu nào chẳng đẹp
Từ chuyện tình yêu đến mọi chuyện linh tinh
Vườn địa đàng dù A-đam còn tiếc
Vẫn cảm ơn trời cho E-Va tươi xinh
Từ thuở ấy, thuở ban đầu thường thay đổi
Có một thời để yêu, một thời để sám hối
Một thời để nói, một thời để lặng thinh tạ lỗi
Khi niềm yêu mến ban đầu nhoà nhạt tinh khôi
Ai bảo “tình chỉ đẹp khi tình dang dở”
Anh chẳng tin chuyện họ nói vẩn vơ
Yêu trọn vẹn nghĩa là phải cùng nhau mà ở
Phải chịu đựng nhau dù mới nghe đã sợ!
Tình chỉ đẹp khi tình đầy thứ tha
Khi chỉ tình yêu ngự trị giữa chúng ta
Đừng đổi thay thuở ban đầu mình đã
Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy mà…
Hà hà…chuyện tình yêu có lắm điều vui
Cũng nghĩa là có chút chút ngậm ngùi
Ta ví dụ tình yêu như nồi phở
Thì tí thương đau ví tựa…hành ngò thôi!
Bởi thế phải xông vào cuộc đời
Nhìn thẳng vào ánh sáng và bóng tối
Khi ban đêm bước chân em chớ vội
Phải chờ con tim lên tiếng hướng cuộc đời
Ví dụ như anh nhìn về quê hương
Đầy bất công, đầy bạo lực, đầy bất lương
Nhà chùa, nhà thờ bị chiếm rồi biến thành nơi bất hảo
Ở Việt Nam mình mảnh đất nào cũng là đất máu xương
Có nghĩa là đất trải dài qua bao thế hệ
Cha ông mình đã giữ gìn qua bao tay đồ tể
Cây giờ có xanh lên, nhà có xây vô số kể
Hãy nhớ nhé em,
Trên mảnh đất bé nhỏ nào cũng thấm phần máu lệ
Mất đất, mất quyền người, mất tự do
Hơn nghìn năm dài Bắc thuộc với Tây nô
Nhưng quê hương chưa bao giờ gãy đổ
Chính khí hiên ngang, và tình người như bây giờ!
Đền tự rồi sẽ được xây
Vài chục năm sau rồi đất chết sẽ xanh cây
Nhưng ai biết chắc sẽ bao nhiêu năm nữa
Mới chung lòng nhau hàn gắn nát tan nầy!
Hãy giữ lấy lòng thuở ban đầu em ạ
Khi tình yêu còn thắm nét tinh khôi
Khi ghen ghét, hận thù thuở sau cuối
Thì coi như ta đã chết trong ngậm ngùi
Vì yêu thương thật sự là khí giới
Để tương lai biết đường mà sám hối
Khi muôn con người biết xót thương đồng loại
Thì khổ đau đầy bóng tối sẽ lui
Mỗi một điều nho nhỏ
Mỗi một mơ ước bình thường
Nếu gởi gắm cả niềm yêu nơi đó
Ta sẽ gặp nhau trên đỉnh yêu thương
Thượng Đế sẽ mỉm cười
Dù đã sinh ra không có cả chiếc nôi
Có điều chi mà phải làm như thế
Nếu chẳng phải vì yêu tất cả con người?
Hãy mặc lấy tâm tình thơ dại
Của thuở ban đầu khi Dấu Ái hạ sinh
Ngôi sao lạ sẽ hiện trong em rồi sáng mãi
Chỉ cho em lối của cả đường tình.
Từ chuyện tình yêu đến mọi chuyện linh tinh
Vườn địa đàng dù A-đam còn tiếc
Vẫn cảm ơn trời cho E-Va tươi xinh
Từ thuở ấy, thuở ban đầu thường thay đổi
Có một thời để yêu, một thời để sám hối
Một thời để nói, một thời để lặng thinh tạ lỗi
Khi niềm yêu mến ban đầu nhoà nhạt tinh khôi
Ai bảo “tình chỉ đẹp khi tình dang dở”
Anh chẳng tin chuyện họ nói vẩn vơ
Yêu trọn vẹn nghĩa là phải cùng nhau mà ở
Phải chịu đựng nhau dù mới nghe đã sợ!
Tình chỉ đẹp khi tình đầy thứ tha
Khi chỉ tình yêu ngự trị giữa chúng ta
Đừng đổi thay thuở ban đầu mình đã
Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy mà…
Hà hà…chuyện tình yêu có lắm điều vui
Cũng nghĩa là có chút chút ngậm ngùi
Ta ví dụ tình yêu như nồi phở
Thì tí thương đau ví tựa…hành ngò thôi!
Bởi thế phải xông vào cuộc đời
Nhìn thẳng vào ánh sáng và bóng tối
Khi ban đêm bước chân em chớ vội
Phải chờ con tim lên tiếng hướng cuộc đời
Ví dụ như anh nhìn về quê hương
Đầy bất công, đầy bạo lực, đầy bất lương
Nhà chùa, nhà thờ bị chiếm rồi biến thành nơi bất hảo
Ở Việt Nam mình mảnh đất nào cũng là đất máu xương
Có nghĩa là đất trải dài qua bao thế hệ
Cha ông mình đã giữ gìn qua bao tay đồ tể
Cây giờ có xanh lên, nhà có xây vô số kể
Hãy nhớ nhé em,
Trên mảnh đất bé nhỏ nào cũng thấm phần máu lệ
Mất đất, mất quyền người, mất tự do
Hơn nghìn năm dài Bắc thuộc với Tây nô
Nhưng quê hương chưa bao giờ gãy đổ
Chính khí hiên ngang, và tình người như bây giờ!
Đền tự rồi sẽ được xây
Vài chục năm sau rồi đất chết sẽ xanh cây
Nhưng ai biết chắc sẽ bao nhiêu năm nữa
Mới chung lòng nhau hàn gắn nát tan nầy!
Hãy giữ lấy lòng thuở ban đầu em ạ
Khi tình yêu còn thắm nét tinh khôi
Khi ghen ghét, hận thù thuở sau cuối
Thì coi như ta đã chết trong ngậm ngùi
Vì yêu thương thật sự là khí giới
Để tương lai biết đường mà sám hối
Khi muôn con người biết xót thương đồng loại
Thì khổ đau đầy bóng tối sẽ lui
Mỗi một điều nho nhỏ
Mỗi một mơ ước bình thường
Nếu gởi gắm cả niềm yêu nơi đó
Ta sẽ gặp nhau trên đỉnh yêu thương
Thượng Đế sẽ mỉm cười
Dù đã sinh ra không có cả chiếc nôi
Có điều chi mà phải làm như thế
Nếu chẳng phải vì yêu tất cả con người?
Hãy mặc lấy tâm tình thơ dại
Của thuở ban đầu khi Dấu Ái hạ sinh
Ngôi sao lạ sẽ hiện trong em rồi sáng mãi
Chỉ cho em lối của cả đường tình.