TIÊU TAN

N2T


Có một đệ tử khẩn cầu sư phụ chỉ giáo cho con đường khôn ngoan, sư phụ nói: “Có thể thử phương pháp này xem sao: Nhắm mắt con lại, tưởng tượng mình và tất cả các sinh vật giáp ranh bên vách đá đều bị vứt ra ngoài, mỗi khi con muốn làm một vật bám trụ như thế để mình khỏi bị rơi xuống, thì trong lòng hiểu rõ bản thân vật ấy cũng đang rơi xuống.”

Đệ tử ấy thử phương pháp ấy thì lập tức thân thể và tinh thần không còn gì nữa, làm người khác hẳn.

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Một khi con người muốn bám víu vào bản thân thì đã rơi tuột xuống dưới đất, có nghĩa là khi con người tự cao tự đại, kiêu ngạo coi mình là cái cột trụ của mọi người, thì chính lúc ấy họ đã đánh mất chính mình.

Có một vài người Ki-tô hữu chưa hiểu hoặc không muốn hiểu “chân lý” ấy, nên sau khi được mọi người ca tụng vì những việc mình làm, thì trở thành kẻ coi anh em chỉ là những con người “phổ thông” bình thường mà thôi, không có gì xuất sắc như mình...

Mắt nhắm lại, lòng mở ra với một không gian yên tĩnh, thì sẽ thấy ngay con người yếu đuối của mình, con người mà Thiên Chúa tạo dựng bởi bùn đất chứ không phải bằng bạc vàng châu báu.

Mắt nhắm lại, lòng mở ra với một tâm hồn khiêm tốn, thì sẽ thấy mình chỉ là một hạt bụi giữa bãi cát mênh mông trong sa mạc.

Bám víu vào mình thì không có gì để níu kéo khi rơi xuống, nhưng phó thác cho Thiên Chúa thì không còn phải lo sợ rơi xuống...âm phủ, vì có chỗ dựa vững chắc hơn núi Thái Sơn, vì lòng kiêu ngạo đã tiêu tan...

Ha ha ha...