TIỀN ĐÁNH BẠC

N2T


Chủ đề sư phụ giảng là “sự sống”.

Một hôm, ông ta nói đến việc đã từng trãi qua của một phi công, viên phi công này trong thời đệ nhị thế chiến đã lái máy bay chuyên môn đưa công nhân từ Trung Quốc đến trong rừng sâu của Miến Điện để sửa chữa đường sá, trên đoạn đường bay này vừa dài vừa đơn điệu, nên các công nhân ngồi lại đánh bạc với nhau, vì họ là những người nghèo rớt mồng tơi, không có tiền để đánh bạc, thế là họ lấy mạng sống của mình ra để đánh bạc, ai thua thì phải nhảy ra khỏi máy bay mà không mang dù nhảy.

- “Đúng là chuyện khủng khiếp.” Các đệ tử rất kinh khiếp nói.

- “Đúng là khủng khiếp.” Đại sư nói tiếp: “Nhưng cách đánh bạc này như thế mới đủ nghiện.”

Khi ngày hôm ấy sắp hết thì sư phụ nói: “Khi các con dùng mạng sống của mình để đánh bạc, thì các con mới kể là người sống chính cống.”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Có người vì mê đánh bạc nên đem cả vợ con ra đánh bạc, có người mê cờ bạc nên đem nhà cửa ra đánh, nhưng ít có người đem mạng sống của mình ra để đánh bạc, nếu không vì việc nghĩa hoặc vì chuyện tối quan trọng của quốc gia.

Mạng sống là món quà cao quý nhất mà Thiên Chúa ban cho nhân loại, cho nên con người ta dùng đủ mọi cách, mọi thủ đoạn để cho mình được sống còn trên thế gian này. Vì thế, cho nên có nhiều người vì yêu mạng sống mình ở đời này, nên bán cả lương tâm để được sống; có người không muốn chết nên bán cả bạn bè, và có khi bán đứng cả vợ con. Như thế cũng cho chúng ta biết rằng: đối diện với sự chết thì mới cảm thấy mạng sống là cao quý.

Người Ki-tô hữu xác tín rằng, mạng sống con người ở đời này là cao quý, nhưng sự sống sau khi chết mới là cáo quý hơn và đó mới là sự sống thật.

Cho nên, đùng đem sự sống bất diệt đời sau ra để đánh bạc trong cuộc sống hưởng thụ, tội lỗi của mình ở trần gian này, bởi vì không ai đánh bạc mà được hạnh phúc hoặc được sự sống đời đời mai sau...