NGƯỜI CHẾT
Dấu hiệu đại sư viên tịch càng ngày càng rõ ràng, các đệ tử rất đau thương.
Đại sư mĩm cười nói: “Các con có nhìn thấy không, sự chết đem lại cô độc cho cuộc sống.”
- “Không, chúng con mong rằng thầy vĩnh viễn không chết.”
- “Phàm là những gì đã sống thực thì đều phải chết, nhìn những cánh hoa ấy, chỉ có những hoa bằng nhựa mới vĩnh viễn không chết.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Có sống thì nhất định phải có chết, đó là quy luật tự nhiên của vũ trụ, không có gì tồn tại mãi mà không qua đi, chỉ có hoa làm bằng ny lon bằng nhựa thì mới không chết, vì nó không sống thật.
Chúa Giê-su trong thân phận con người Ngài cũng đã chết, nhưng sau ba ngày thì Ngài sống lại và vĩnh viễn không chết nữa, đó là niềm tin lớn nhất của người Ki-tô hữu: sự sống vĩnh hằng chỉ có nơi Thiên Chúa mà thôi.
Con người ta sẽ không trường sinh bất tử, nhưng việc làm của họ có thể lưu lại đến hàng ngàn năm sau, mà người ta thường nói: cọp chết để da, người chết để tiếng, đó chính là tiếng tốt hay tiếng xấu, việc lành hay việc dữ.
Con người ta ai cũng phải bước qua ngưỡng cửa sự chết, nhưng người Ki-tô hữu thì xác tín rằng: chết không phải là hết, nhưng là bắt đầu cuộc sống hạnh phúc muôn đời với Thiên Chúa trên thiên đàng, hoặc bị trừng phạt đời đời trong hỏa ngục với ma quỷ.
Cả hai đều là bất tử vậy: bất tử để hưởng hạnh phúc và bất tử để bị trừng phạt.
![]() |
| N2T |
Dấu hiệu đại sư viên tịch càng ngày càng rõ ràng, các đệ tử rất đau thương.
Đại sư mĩm cười nói: “Các con có nhìn thấy không, sự chết đem lại cô độc cho cuộc sống.”
- “Không, chúng con mong rằng thầy vĩnh viễn không chết.”
- “Phàm là những gì đã sống thực thì đều phải chết, nhìn những cánh hoa ấy, chỉ có những hoa bằng nhựa mới vĩnh viễn không chết.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Có sống thì nhất định phải có chết, đó là quy luật tự nhiên của vũ trụ, không có gì tồn tại mãi mà không qua đi, chỉ có hoa làm bằng ny lon bằng nhựa thì mới không chết, vì nó không sống thật.
Chúa Giê-su trong thân phận con người Ngài cũng đã chết, nhưng sau ba ngày thì Ngài sống lại và vĩnh viễn không chết nữa, đó là niềm tin lớn nhất của người Ki-tô hữu: sự sống vĩnh hằng chỉ có nơi Thiên Chúa mà thôi.
Con người ta sẽ không trường sinh bất tử, nhưng việc làm của họ có thể lưu lại đến hàng ngàn năm sau, mà người ta thường nói: cọp chết để da, người chết để tiếng, đó chính là tiếng tốt hay tiếng xấu, việc lành hay việc dữ.
Con người ta ai cũng phải bước qua ngưỡng cửa sự chết, nhưng người Ki-tô hữu thì xác tín rằng: chết không phải là hết, nhưng là bắt đầu cuộc sống hạnh phúc muôn đời với Thiên Chúa trên thiên đàng, hoặc bị trừng phạt đời đời trong hỏa ngục với ma quỷ.
Cả hai đều là bất tử vậy: bất tử để hưởng hạnh phúc và bất tử để bị trừng phạt.
