NƠI NÀO KHÔNG CÓ CỎ THƠM
Đại sư thường ngăn cản một số người muốn đến ở trong chùa, và ông ta sẽ nói với họ: “Cho dù ông muốn được ích lợi từ trong sách, thì cũng không cần phải ở trong thư viện.”
Thậm chí, ông ta còn nói: “Dù cho ông từ trước đến nay không bước chân vào thư viện nhưng vẫn có thể đọc được sách; cũng vậy, người muốn tu hành cũng không nhất thiết cần phải bước vào trong chùa.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Ai đã đi về miền quê lúc mùa lúa trổ thì sẽ nghe thơm ngát mùi hương lúa trổ đòng đòng; ai đã từng đi vào trong rừng vào buổi sớm mai thì sẽ nghe được hương thơm của hoa rừng cỏ dại...
Có người vì làm ăn thua lỗ nên muốn đến tĩnh tâm trong tu viện một thời gian để lắng đọng tâm hồn, nhưng không gian càng yên tĩnh thì lòng họ càng rối bời lo lắng nhiều việc; có người vì cuộc sống quá xô bồ nên muốn tìm một tu viện nào đó thanh vắng để cầu nguyện, nhưng càng cố gắng quên đi mọi thứ ở bên ngoài xã hội, thì lòng dạ càng nhớ từng chi tiết tham sân si của người này người nọ, thế là tâm không được bình an để cầu nguyện.
Cỏ dại và hoa thơm thì nơi nào cũng có, ân sủng của Thiên Chúa thì lúc nào cũng tuôn đổ xuống cho những người thành tâm cầu xin Ngài, cho nên Chúa Giê-su dạy chúng ta phải cầu nguyện mọi nơi mọi lúc. Không cần phải vào trong tu viện để cầu nguyện nếu lòng chúng ta chưa được bình an; cũng không cần phải vào trong rừng sâu để cầu nguyện, bởi vì khi tâm hồn chúng ta đầy dẫy những lo toan tính toán những việc ở thế gian.
Hể có lòng thành tâm yêu mến Chúa và thực tâm cầu nguyện, thì bất kỳ ở đâu cũng đều có hương thơm ân sủng của Thiên Chúa.
![]() |
| N2T |
Đại sư thường ngăn cản một số người muốn đến ở trong chùa, và ông ta sẽ nói với họ: “Cho dù ông muốn được ích lợi từ trong sách, thì cũng không cần phải ở trong thư viện.”
Thậm chí, ông ta còn nói: “Dù cho ông từ trước đến nay không bước chân vào thư viện nhưng vẫn có thể đọc được sách; cũng vậy, người muốn tu hành cũng không nhất thiết cần phải bước vào trong chùa.”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Ai đã đi về miền quê lúc mùa lúa trổ thì sẽ nghe thơm ngát mùi hương lúa trổ đòng đòng; ai đã từng đi vào trong rừng vào buổi sớm mai thì sẽ nghe được hương thơm của hoa rừng cỏ dại...
Có người vì làm ăn thua lỗ nên muốn đến tĩnh tâm trong tu viện một thời gian để lắng đọng tâm hồn, nhưng không gian càng yên tĩnh thì lòng họ càng rối bời lo lắng nhiều việc; có người vì cuộc sống quá xô bồ nên muốn tìm một tu viện nào đó thanh vắng để cầu nguyện, nhưng càng cố gắng quên đi mọi thứ ở bên ngoài xã hội, thì lòng dạ càng nhớ từng chi tiết tham sân si của người này người nọ, thế là tâm không được bình an để cầu nguyện.
Cỏ dại và hoa thơm thì nơi nào cũng có, ân sủng của Thiên Chúa thì lúc nào cũng tuôn đổ xuống cho những người thành tâm cầu xin Ngài, cho nên Chúa Giê-su dạy chúng ta phải cầu nguyện mọi nơi mọi lúc. Không cần phải vào trong tu viện để cầu nguyện nếu lòng chúng ta chưa được bình an; cũng không cần phải vào trong rừng sâu để cầu nguyện, bởi vì khi tâm hồn chúng ta đầy dẫy những lo toan tính toán những việc ở thế gian.
Hể có lòng thành tâm yêu mến Chúa và thực tâm cầu nguyện, thì bất kỳ ở đâu cũng đều có hương thơm ân sủng của Thiên Chúa.
