Con đã ra đời đêm mùa đông,
Mùa đông năm ấy rét vô cùng!
Nơi hang đá nhỏ đồng thanh vắng,
Bethlehem con mẹ trong khăn đơn.

Con mẹ xuống đời cực lắm thay!
Vi vu gió lạnh tuyết giăng đầy,
Vườn đời gió rét thân con trẻ,
Máng cỏ kiếp người bao đắng cay.

Con bỏ Vương quốc quyền cao trọng,
Tìm đến gian trần giữa đêm đông.
Rét mướt đời con vì Cứu Độ,
Mặc khải vâng lời ngại chi đông.

Trần thế ngóng chờ Đêm Huyền Diệu,
Vũ trụ ngàn sao sáng trời xa.
Jerusalem Vì Sao Lạ,
Huyền linh tỏa sáng trong hoan ca.

Thiên sứ hát ngợi ca con Chúa,
Nhập thế Tin Mừng đem muôn nơi:
"Vinh danh Thiên Chúa trên trời,
An bình dưới thế cho người Chúa thương."

Vì yêu thương loài người,
Nên Người đã Nhập Thể,
Đêm nay Người xuống thế,
Loài người thôi đơn côi.

Lạy Chúa Hài Đồng,
Nếu suốt đời con là mùa đông,
Tuyết rơi lạnh buốt áo vai gầy,
Gót giày xuôi ngược miền viễn xứ,
Cho con nhớ mãi một Đêm Đông.