CỰC QUYỀN

N2T


Có một hồi, đại sư nói với một vị giám mục: “Nhân vật tôn giáo thường vô tình biến thành tàn nhẫn.” Các đệ tử cảm thấy lời nói này rất là vô lễ.

Sau khi giám mục rời khỏi đó, thì các đệ tử truy hỏi nguyên nhân.

Đại sư trả lời: “Bởi vì các vị ấy vì để hoàn thành một mục đích nào đó, mà dễ dàng đem người khác ra hy sinh.”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Chức thánh là để phục vụ dân Thiên Chúa, làm tu sĩ nam nữ là để phục vụ Chúa Giê-su nơi tha nhân, tuy nhiên, người có chức thánh hay là tu sĩ thì cũng đều là con người vốn có những yếu đuối của con người, cho nên, không thể thấy một vài người lạm dụng chức thánh sống không đúng với tinh thần và sứ mạng đã lãnh nhận từ nơi Chúa Giê-su, thì không thể nói hàng giáo sĩ và tu sĩ nam nữ đều tàn nhẫn, cá bè một lứa như nhau...

Cực quyền chính là tế lễ Thiên Chúa tối cao, chứ không phải để chỉ tay năm ngón và ra lệnh.

Đành rằng, có một vài linh mục và tu sĩ không sống xứng đáng với sứ vụ đã lãnh nhận; đành rằng có một vài người đã không chu toàn bổn phận và trách nhiệm của mình trong thiên chức linh mục, nhưng bí tích Truyền Chức Thánh của Chúa Giê-su lập vẫn có giá trị đến muôn đời, không một ai có thể triệt bỏ nó.

Người Ki-tô hữu chúng ta thường chỉ trích một vài linh mục thế này thế nọ, nhưng chúng ta có tự hỏi mình có lúc nào cầu nguyện cho các ngài không, bởi vì thiên chức linh mục mà các ngài lãnh nhận đó cũng có phần trách nhiệm của chúng ta, vì tất cả chúng ta đều là chi thể của thân thể mầu nhiệm của Chúa Giê-su Ki-tô.

Ít phê bình, nhưng cầu nguyện nhiều hơn cho các linh mục và các tu sĩ nam nữ của chúng ta.