ĂN CHAY

Chay gì mà đấm đá nhau ?

Chay gì mà lột da đầu người ta?

Chay gì áp bức người nhà

Đôi co cải vã, thật là gớm ghê !

Chay gì đặt lãi nặng nề?

Buôn gian bán lận đủ nghề tam khoanh .

Chay gì một chút hãm mình ?

Khoe cho người biết rao inh cả làng .

Phải chăng nằm giữa tro tàn ?

Dập đầu gục xuống như hàng bông lau ?

Nào Ta có muốn thế đâu ?

Chay kiêng loại ấy ai cầu làm chi.

Khắc vào lòng dạ con đi,

Đây là chay tịnh, Ta thì ước mong:

Tháo xiềng xích, phá cùm gông,

Thôi trò áp bức và ngưng bạo tàn,

Cháo cơm cho kẻ đói ăn,

Áo quần cho mặc những thân trần truồng.

Bơ vơ những kẻ lỡ đường,

Rộng tay đón tiếp náu nương qua ngày.

Anh em cốt nhục thương thay,

Ăn chay như thế là chay thật tình .

Vết thương ngươi sẽ mau lành ,

Đường đi sẽ được công minh rạng ngời.

Con kêu, lạy Chúa con ơi!

Ta thì đáp lại ngay lời: “Ta đây”.

Thanh Xuân, Thứ Tư Lễ Tro 5.3.2003

Phỏng dịch (Isaia:58, 2-9)