VÔ VI
Có một nhà giàu có quản lý một xí nghiệp hỏi đại sư: “Ngài sẽ làm gì để phát triển môn phái ?”
- “Vô vi.” Đại sư trả lời.
Nhà quản lý xí nghiệp khinh mạn cười nói: “Như thế không phải là lười biếng sao ?”
- “Tuyệt đối không phải như thế, đối với một người tích cực thì tội lỗi lớn nhất chính là lười biếng.”
Sau đó đại sư nói với các đệ tử: “Nếu con người ta có thể vô vi, thì tất cả mọi việc đều có thể vì đó mà thành tựu, cần bỏ ra bao nhiêu tâm trí mới có thể đạt tới biên giới của vô vi, các con có thể thử xem sao ?”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Vô vi nghĩa là “để mặc theo tự nhiên” (1), mà con người ta vì có trí khôn để phán đoán, để suy nghĩ, để cân nhắc, nên khó mà để cho “dòng đời trôi theo lẽ tự nhiên” được. Bởi vì nếu để cho cuộc sống cứ trôi theo lẽ tự nhiên, thì con người có trí khôn sẽ chịu không nổi chuyện thất bại hay thành công, hạnh phúc hay đau khổ.v.v...
Lẽ tự nhiên của người Ki-tô hữu chính là làm theo ý Chúa, hoặc là “để ý Chúa được thể hiện”, như:
- Đức Mẹ Maria đã để ý Chúa được thực hiện khi đáp lời đề nghị của Thiên Chúa mang thai Đấng cứu thế, qua lời của thiên sứ Gabriel.
- Đức Mẹ Maria thấy thánh Giu-se đau khổ khi mình mang thai Chúa Giê-su mà không một lời giải thích, Mẹ đã để cho Chúa “làm việc” với thánh Giu-se, giải thích cho ngài hiểu việc mang thai của Mẹ.
- Thánh An-phong-sô đã không giải thích biện hộ khi bị chính các con cái mình đuổi ra khỏi nhà dòng, ngài để cho Chúa “làm việc” với các con cái của ngài...
Người Ki-tô hữu có đức tin thì trong hoàn cảnh nào cũng đều chấp nhận thánh ý của Chúa, hoặc để cho ý Chúa được thực hiện trong cuộc đời của mình, dù là vui hay buồn, nghịch cảnh hay thuận lợi, bởi vì vô vi của họ (Ki-tô hữu) chính là đem trí khôn, suy xét, tư tưởng của mình đặt vào trong sự quan phòng của Thiên Chúa.
Muốn được “vô vi” thì người Ki-tô hữu phải từ bỏ chính mình, tức là từ bỏ cái tôi của mình để ý Thiên Chúa được thực hiện.
Muốn bỏ cái tôi thì không phải dễ dàng một sớm một chiều, nhưng phải có một lời gian rất lâu cầu nguyện cùng với sự trợ giúp của Chúa.
------------------------
(1) Sách đại từ điển tiếng Việt trang 1828, mục từ “vô vi”.
![]() |
| N2T |
Có một nhà giàu có quản lý một xí nghiệp hỏi đại sư: “Ngài sẽ làm gì để phát triển môn phái ?”
- “Vô vi.” Đại sư trả lời.
Nhà quản lý xí nghiệp khinh mạn cười nói: “Như thế không phải là lười biếng sao ?”
- “Tuyệt đối không phải như thế, đối với một người tích cực thì tội lỗi lớn nhất chính là lười biếng.”
Sau đó đại sư nói với các đệ tử: “Nếu con người ta có thể vô vi, thì tất cả mọi việc đều có thể vì đó mà thành tựu, cần bỏ ra bao nhiêu tâm trí mới có thể đạt tới biên giới của vô vi, các con có thể thử xem sao ?”
(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)
Suy tư:
Vô vi nghĩa là “để mặc theo tự nhiên” (1), mà con người ta vì có trí khôn để phán đoán, để suy nghĩ, để cân nhắc, nên khó mà để cho “dòng đời trôi theo lẽ tự nhiên” được. Bởi vì nếu để cho cuộc sống cứ trôi theo lẽ tự nhiên, thì con người có trí khôn sẽ chịu không nổi chuyện thất bại hay thành công, hạnh phúc hay đau khổ.v.v...
Lẽ tự nhiên của người Ki-tô hữu chính là làm theo ý Chúa, hoặc là “để ý Chúa được thể hiện”, như:
- Đức Mẹ Maria đã để ý Chúa được thực hiện khi đáp lời đề nghị của Thiên Chúa mang thai Đấng cứu thế, qua lời của thiên sứ Gabriel.
- Đức Mẹ Maria thấy thánh Giu-se đau khổ khi mình mang thai Chúa Giê-su mà không một lời giải thích, Mẹ đã để cho Chúa “làm việc” với thánh Giu-se, giải thích cho ngài hiểu việc mang thai của Mẹ.
- Thánh An-phong-sô đã không giải thích biện hộ khi bị chính các con cái mình đuổi ra khỏi nhà dòng, ngài để cho Chúa “làm việc” với các con cái của ngài...
Người Ki-tô hữu có đức tin thì trong hoàn cảnh nào cũng đều chấp nhận thánh ý của Chúa, hoặc để cho ý Chúa được thực hiện trong cuộc đời của mình, dù là vui hay buồn, nghịch cảnh hay thuận lợi, bởi vì vô vi của họ (Ki-tô hữu) chính là đem trí khôn, suy xét, tư tưởng của mình đặt vào trong sự quan phòng của Thiên Chúa.
Muốn được “vô vi” thì người Ki-tô hữu phải từ bỏ chính mình, tức là từ bỏ cái tôi của mình để ý Thiên Chúa được thực hiện.
Muốn bỏ cái tôi thì không phải dễ dàng một sớm một chiều, nhưng phải có một lời gian rất lâu cầu nguyện cùng với sự trợ giúp của Chúa.
------------------------
(1) Sách đại từ điển tiếng Việt trang 1828, mục từ “vô vi”.
