VỌNG KIẾN

N2T


- “Chuyện đời vốn không tốt không xấu, tốt xấu là vì tư tưởng của chúng ta đem nó ra phân biệt.” đại sư nói như thế.

Các đệ tử yêu cầu sư phụ giải thích rõ hơn chút nữa, đại sư nói: “Một người có thể thành kính vui vẻ lạc quan ăn chay trong bảy ngày, nếu trao đổi người hàng xóm của anh ta ăn cùng một thức ăn như thế, thì sẽ đói chết. ”

(Trích: Huệ nhãn thiền tâm)

Suy tư:

Có người vui vẻ ăn chay trường mà không thèm nghĩ đến thịt cá, ăn một tuần, một tháng đều được, nhưng nếu nói người hàng xóm ăn chay trường như mình thì họ sẽ chết đói mất, tại sao ? Thưa, tại vì họ không có quan niệm ăn chay để làm gì.

Người hay phê bình chỉ trích người khác thì thường vạch lá tìm sâu, nghĩa là chuyện bình thường thôi, nhưng họ thường đem chuyện bình thường ấy ra phân tích, phân biệt biện luận, thế là chuyện vốn bình thường ấy trở thành bất bình thường, làm đau khổ khó chịu cho người khác. Tại sao vậy ? Tại vì họ không có quan niệm bác ái ngay cả trong lời nói...

Người hay phê bình chỉ trích thì thường có tâm hồn ích kỷ và ghen tương, nên đem chuyện vốn tốt lành của người khác ra bàn luận phân tích, phân tích biện luận cho đến khi bày ra cái xấu theo ý họ mới thôi. Tại sao vậy ? Thưa, tại vì họ không có thói quen yêu thương người thân cận như chính mình...

Vọng kiến chính là nhìn lung tung, nhìn viễn vông, nhìn ngông, nhìn ẩu mà không có cái tâm bác ái yêu thương, nên đem chuyện vốn bình thường biến thành chuyện bất bình thường...

Ai hiểu thì hiểu.